Khí tức quanh người Thẩm Tứ lạnh lẽo như muốn đóng băng vạn vật. Ôn Lập Trạch thì vẫn mỉm cười, hoàn toàn không bị ảnh hưởng. Không khí trong phòng khách trở nên vi diệu, yên tĩnh đến mức có thể nghe rõ tiếng thở của nhau.
Tô Dĩ Ninh nhíu mày, giọng nói lạnh nhạt vang lên: "Ôn Lập Trạch, tôi nghe nói mẹ anh đã tái giá, tôi và anh đã không còn chút quan hệ nào, tôi cũng không muốn ăn cơm cùng anh."
Nụ cười trên môi Ôn Lập Trạch cứng lại, trong mắt lóe lên vẻ thất vọng. Anh ta cụp mắt xuống, nhỏ giọng nói: "Dĩ Ninh, anh biết em vẫn còn giận anh vì chuyện trước đây. Bây giờ anh chỉ muốn làm anh trai của em, muốn bù đắp những tổn thương mà anh đã gây ra cho em."
"Không cần, nếu anh thật sự muốn bù đắp, sau này gặp nhau cứ coi như không quen biết, như vậy là tốt nhất cho cả hai." Giọng nói của Tô Dĩ Ninh không có chút ấm áp nào, dứt khoát cắt đứt tia hy vọng cuối cùng của Ôn Lập Trạch.
Thì ra, Tô Dĩ Ninh thật sự ghét anh ta đến mức này, thậm chí không muốn dính dáng gì thêm nữa.
Ôn Lập Trạch cười khổ một tiếng: "Được, anh hiểu rồi."
Anh ta dắt Ôn Tưởng rời đi, bóng lưng có vẻ tiêu điều và cô độc. Mãi đến khi bóng dáng hai người biến mất sau cánh cửa, Thẩm Tứ mới quay đầu nhìn Tô Dĩ Ninh.
"Sau này hãy cách xa Tưởng Vũ Vi và Ôn Lập Trạch ra một chút. Hoa hồng và tin nhắn quấy rối gửi đến cửa nhà em lần trước, tuy không tra được bằng chứng xác thực là của Ôn Lập Trạch, nhưng trực giác của anh mách bảo chuyện này không thoát khỏi liên quan đến hắn."
Nghe vậy, ánh mắt Tô Dĩ Ninh cũng lạnh đi vài phần, cô gật đầu: "Được, em biết rồi."
"Ừm, cũng đừng quá lo lắng, anh sẽ bảo vệ em và Đậu Đậu." Thẩm Tứ nhìn cô sâu thẳm, cảm xúc cuộn trào trong đáy mắt. Anh tuyệt đối sẽ không để chuyện năm năm trước lặp lại lần thứ hai!
Nhìn vẻ mặt nghiêm túc của anh, Tô Dĩ Ninh không nhịn được cong môi: "Ừm, em tin anh." Đôi mắt hạnh của cô dịu dàng như chứa cả vạn vì sao, khiến người ta bất giác chìm đắm.
Ánh mắt Thẩm Tứ cũng trở nên mềm mại hơn: "Ừm, chuẩn bị ăn tối thôi."
Ngoài cổng biệt thự, Ôn Lập Trạch và Ôn Tưởng lên xe, cả hai khuôn mặt đều căng thẳng, nhiệt độ trong xe như hạ xuống điểm đóng băng. Mãi mấy phút sau, Ôn Lập Trạch mới chuẩn bị khởi động xe. Nhìn qua gương chiếu hậu, thấy Ôn Tưởng im lặng lạ thường, anh ta có chút bất ngờ, quay đầu lại hỏi: "Tưởng Tưởng, con sao vậy? Vẫn còn không vui vì chuyện xin lỗi Tô Nhất Minh lúc nãy sao?"
Ôn Tưởng ngẩng đầu, lắc đầu: "Ba, không có ạ. Con chỉ cảm thấy mẹ của Tô Nhất Minh đối xử với cậu ấy thật tốt."
Cậu bé cũng hy vọng Ôn Lập Trạch và Tưởng Vũ Vi sau khi tan làm có thể chơi cùng mình, nhưng Ôn Lập Trạch luôn tăng ca, còn Tưởng Vũ Vi tuy về sớm nhưng mỗi khi cậu mang đồ chơi đến tìm, cô ta luôn mất kiên nhẫn bảo cậu đừng làm phiền cô ta nghỉ ngơi. Lặp lại vài lần, Ôn Tưởng không còn tìm mẹ nữa.
"Tại sao con lại cảm thấy như vậy?"
"Mẹ cậu ấy sẽ chơi Lego với cậu ấy, nhưng ba và mẹ lúc nào cũng bận, không có thời gian chơi với con."
Trong xe rơi vào im lặng, một lúc lâu sau, giọng nói của Ôn Lập Trạch mới vang lên: "Vậy con có muốn một người mẹ như vậy không?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Đương nhiên là muốn ạ! Con hy vọng mẹ có thể cùng con chơi, tham gia các hoạt động ở trường, buổi tối có thể ôm con ngủ..." Ôn Tưởng nói rất nhiều, không để ý ánh mắt của Ôn Lập Trạch ngày càng sâu thẳm.
Cuối cùng, anh ta cong môi, khởi động xe: "Con yên tâm, ba nhất định sẽ để con có được người mẹ mà con hằng mơ ước."
Nghe vậy, Ôn Tưởng vui mừng khôn xiết, nhưng rồi lại xị mặt xuống: "Nhưng... mẹ rất bận, căn bản không có thời gian chơi với con..."
"Sẽ có thời gian thôi."
"Thật không ạ?"
Ôn Lập Trạch cười nhẹ một tiếng: "Ba đã lừa con bao giờ chưa?"
Ôn Tưởng phấn khích nhìn ba: "Ba, vậy khi nào mẹ mới có thời gian chơi với con?"
"Sắp rồi." Ôn Lập Trạch nhìn thẳng về phía trước, bàn tay nắm vô lăng hơi trắng bệch, trong mắt là một màu đen kịt sâu không thấy đáy, trầm đến đáng sợ.
Thời gian trôi qua rất nhanh, thoáng cái đã đến thứ bảy. Chiều thứ sáu, Thẩm Tứ đã bảo Tôn Hành chuẩn bị đồ dùng leo núi, nên sáng sớm thức dậy ăn sáng xong, cả gia đình ba người liền xuất phát.
Trung tâm Thâm Thị không có núi, họ đến một ngọn núi cao vài trăm mét ở thành phố lân cận. Lái xe đến chân núi, đỗ xe xong, Thẩm Tứ mở cốp lấy ra hai cái túi, một lớn một nhỏ. Anh đeo cái lớn lên vai, đưa cái nhỏ cho Đậu Đậu.
"Đây là túi của con, bên trong đựng đồ ăn vặt và nước, con tự đeo nhé. Khi nào đeo không nổi nữa, ba sẽ giúp con."
Đậu Đậu nhận lấy cặp sách, lập tức đeo lên, ngẩng đầu nhìn Thẩm Tứ đầy tự tin: "Ba, con cũng là đàn ông mà, con tự làm được."
Thẩm Tứ không nhịn được cong môi: "Được, ba tin con."
Phồn hoa như mộng lưu quang tận.
Ngọn núi họ chọn tên là Tam Thu Sơn. Ngày thường cũng có không ít du khách, nhưng vì hôm nay có mưa phùn nên gần như không có ai, chỉ có gia đình ba người họ. Tô Dĩ Ninh trước đây chưa từng đưa Đậu Đậu đi leo núi, cậu bé nhìn cái gì cũng phấn khích, tò mò.
Nhìn cậu bé nhảy nhót đi phía trước, Tô Dĩ Ninh thỉnh thoảng nhắc cậu đi chậm lại. Thẩm Tứ đi bên cạnh cô, cười nói: "Đừng quá lo lắng, Đậu Đậu đã năm tuổi rồi. Bình thường chúng ta không có nhiều cơ hội ở riêng với nó, hôm nay cứ tận hưởng chuyến đi này đi."
Trong lúc nói, Thẩm Tứ nắm lấy tay cô. Bàn tay anh khô ráo ấm áp, bao trọn lấy tay cô, hơi ấm không ngừng truyền đến mang theo từng cơn tê dại len lỏi vào tim.