Tô Dĩ Ninh muốn rút tay ra, nhưng Thẩm Tứ lại nắm c.h.ặ.t không buông.
"Nắm c.h.ặ.t anh, kẻo lát nữa không cẩn thận bị ngã."
"Sẽ không ngã đâu, em..." Lời còn chưa dứt, chân cô đã giẫm phải một hòn đá, cơ thể nghiêng ngả ngã thẳng sang bên cạnh.
Thẩm Tứ nhanh tay kéo cô vào lòng, mặt Tô Dĩ Ninh lập tức đập mạnh vào n.g.ự.c anh. Cứng quá! Mũi truyền đến một cơn đau điếng, nước mắt Tô Dĩ Ninh cũng trào ra. Cô xoa xoa cái mũi đau nhức, bực bội nói: "Ngực anh làm bằng gạch à? Sao cứng thế?"
Thẩm Tứ cười khẽ một tiếng, ghé sát tai cô thì thầm: "Anh còn có một chỗ cứng hơn, em có muốn thử không?"
Bàn tay đang xoa mũi của Tô Dĩ Ninh khựng lại, mặt và tai lập tức đỏ bừng lên. Cô ngẩng đầu trừng mắt nhìn anh: "Anh có thể nghiêm túc một chút được không?!"
Thẩm Tứ vẻ mặt vô tội: "Anh nói là cơ bắp tay của anh, sao lại không nghiêm túc? Hay là, chính em nghĩ đi đâu không nghiêm túc?"
Nhìn thấy vẻ trêu chọc trong mắt anh, Tô Dĩ Ninh biết mình bị hớ, đang định mắng thì giọng Đậu Đậu từ phía trước truyền đến: "Ba, mẹ, hai người mau qua đây, chúng ta chụp ảnh ở đây đi!"
Tô Dĩ Ninh hít sâu một hơi, đẩy Thẩm Tứ ra rồi bước nhanh về phía trước. Thẩm Tứ nhìn bóng lưng tức giận của cô, khóe môi cong lên một nụ cười cưng chiều.
Hai người nhanh ch.óng đuổi kịp Đậu Đậu. Cậu bé đang ngồi trong đình nghỉ mát, mặt đầy phấn khích: "Mẹ, chúng ta chụp ảnh trong cái đình nhỏ này đi!"
Tô Dĩ Ninh gật đầu: "Được."
Trong lúc hai mẹ con nói chuyện, Thẩm Tứ đã lấy điện thoại ra: "Để anh chụp cho." Anh đi đến bên cạnh hai người, ba người đứng cùng nhau chụp vài tấm, sau đó anh nhìn Đậu Đậu cười nói: "Đậu Đậu, con giúp ba mẹ chụp một tấm nhé."
"Vâng ạ!"
"Chúng ta không cần chụp riêng đâu, chủ yếu là chơi với Đậu Đậu thôi." Tô Dĩ Ninh nói.
Thẩm Tứ nhìn cô, vẻ mặt nghiêm túc: "Chúng ta chưa từng có ảnh chụp chung, anh muốn chụp với em một tấm."
Phồn hoa như mộng lưu quang tận.
Nhìn thấy sự mong đợi trong mắt anh, Tô Dĩ Ninh không nỡ từ chối: "Thôi được."
Thẩm Tứ dạy Đậu Đậu cách bấm máy, bảo cậu bé đứng xa một chút, còn mình thì đi đến bên cạnh Tô Dĩ Ninh. "Cứ đứng thế này thì đơn điệu quá, chúng ta tạo dáng đi."
Tô Dĩ Ninh còn chưa kịp phản ứng, Thẩm Tứ đã đưa tay ôm c.h.ặ.t eo cô, nhìn Đậu Đậu: "Đậu Đậu, chụp được rồi."
Đậu Đậu ra dấu OK: "Được ạ, 3... 2... 1..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ngay khoảnh khắc bấm nút, Thẩm Tứ bất ngờ quay đầu hôn lên má Tô Dĩ Ninh, khoảnh khắc này vừa hay được ghi lại. Tô Dĩ Ninh quay đầu nhìn anh, trừng mắt: "Anh cố ý phải không?"
"Không có, chỉ là lúc chụp ảnh đột nhiên muốn hôn em thôi."
Tô Dĩ Ninh: "..."
Thẩm Tứ buông cô ra, đi đến xem ảnh. Nhìn tấm hình trong điện thoại, anh hài lòng gật đầu: "Chụp rất đẹp."
Mấy người nghỉ ngơi một lúc rồi tiếp tục leo lên. Leo hơn một tiếng, cuối cùng cũng đến được lưng chừng núi. Ở đây có một cây cầu treo, họ chụp thêm vài tấm ảnh rồi tiếp tục hành trình. Mưa dần lớn hơn, cả nhà phải mặc áo mưa để leo tiếp. Lại thêm một tiếng nữa, cuối cùng cũng lên đến đỉnh núi.
Lúc này mưa đã tạnh, sương mù tan đi để lộ ra dáng vẻ hùng vĩ của ngọn núi. Dãy núi liên miên khoác lên mình chiếc áo màu sẫm trầm mặc của mùa đông. Ánh nắng chiếu xuống phủ lên núi một lớp ánh vàng nhạt.
Thẩm Tứ trải tấm lót chống ẩm ra đất, đặt thức ăn và nước uống vào giữa rồi gọi: "Qua đây ăn chút gì đi." Thấy anh chuẩn bị toàn món cô và Đậu Đậu thích, Tô Dĩ Ninh cảm thấy trong lòng dâng lên một dòng nước ấm áp.
Ăn xong, cả nhà xuất phát trở về. Tốc độ xuống núi nhanh hơn nhiều, chưa đầy nửa tiếng đã về đến lưng chừng núi. Đậu Đậu đi rất nhanh, thỉnh thoảng lại chạy nhảy. Tô Dĩ Ninh cứ mải nhìn theo nhắc nhở con mà không để ý hòn đá dưới chân, trượt chân một cái.
"Á!" Mắt cá chân truyền đến một cơn đau dữ dội, cơ thể cô ngã thẳng về phía lan can.
Ánh mắt Thẩm Tứ siết lại, vội vàng nắm lấy tay cô kéo lại: "Không sao chứ?"
Tô Dĩ Ninh mặt tái nhợt, trán rịn mồ hôi lạnh: "Chân hình như bị trẹo rồi."
"Em vịn vào lan can đi, anh kiểm tra cho." Xác nhận cô đã đứng vững, Thẩm Tứ ngồi xổm xuống kiểm tra, thấy mắt cá chân cô đã sưng vù lên. Anh nhíu mày: "Sưng rồi, chắc chắn là bong gân. Lên đi, anh cõng em xuống núi."
"Nhưng từ đây xuống chân núi còn xa lắm..."
"Anh còn chưa yếu đến mức đó đâu, lên đi."
Tô Dĩ Ninh mím môi, nằm lên lưng anh, vòng tay qua cổ anh. Thẩm Tứ cõng cô đứng dậy, bước đi vững vàng. Lưng anh rộng và mạnh mẽ, mang lại cảm giác an toàn tuyệt đối. Đậu Đậu thấy mẹ bị thương cũng không dám chạy lung tung nữa, lẳng lặng đi theo sau.
Về đến xe, Đậu Đậu áy náy nhìn mẹ: "Mẹ, xin lỗi mẹ... là lỗi của con."
Tô Dĩ Ninh xoa đầu con: "Đậu Đậu, đây là t.a.i n.ạ.n thôi, không phải lỗi của con. Nhưng lần sau xuống núi con phải đi chậm lại, nếu không sẽ bị thương như mẹ đấy."