"Đậu Đậu, đây chỉ là một t.a.i n.ạ.n ngoài ý muốn, không phải lỗi của con. Nhưng lần sau xuống núi con phải đi chậm một chút, nếu không sẽ bị trẹo chân như mẹ, thậm chí là ngã nhào đấy."
Đậu Đậu ngoan ngoãn gật đầu: "Vâng ạ, con hứa lần sau sẽ không chạy nhanh như vậy nữa."
"Ngoan."
Thẩm Tứ lấy một lọ t.h.u.ố.c xịt giảm đau từ hộp y tế trên xe ra xịt cho Tô Dĩ Ninh, anh trầm giọng nói: "Em chịu khó một chút, anh lái xe đưa em đến bệnh viện gần nhất chụp phim, phải xác định xem có bị tổn thương xương cốt hay không mới được."
"Không cần phiền phức vậy đâu, em cảm thấy chắc chỉ bị bong gân thôi."
"Vẫn nên để bác sĩ xem qua anh mới yên tâm."
Nhìn thấy sự lo lắng không hề che giấu trong mắt anh, lòng Tô Dĩ Ninh bỗng mềm nhũn, cô khẽ gật đầu: "Được, nghe theo anh."
Thẩm Tứ khởi động xe chạy thẳng đến bệnh viện gần nhất. Sau khi bác sĩ kiểm tra kỹ lưỡng, xác nhận Tô Dĩ Ninh chỉ bị trẹo chân nhẹ, kê đơn t.h.u.ố.c bôi vài ngày là ổn.
Sau một hồi vất vả, khi về đến biệt thự thì trời đã sập tối.
Thẩm Tứ đỗ xe xong, không nói không rằng trực tiếp bế bổng Tô Dĩ Ninh về phòng.
Tô Dĩ Ninh vừa bất lực vừa buồn cười: "Bác sĩ đã nói chỉ là bong gân thôi mà, em tự đi được."
"Bác sĩ chẳng phải cũng dặn em cố gắng đừng đi lại nhiều sao?"
Gương mặt anh nghiêm nghị, giọng nói mang theo vẻ bá đạo không thể chối từ, Tô Dĩ Ninh đành mặc kệ anh.
Đặt Tô Dĩ Ninh xuống ghế sofa, Thẩm Tứ đứng dậy nói: "Anh đi xả nước tắm cho em. Chân em đang đau, có muốn dùng bồn tắm không?"
"Không cần đâu, em đứng một lát không sao."
Hơn nữa, nếu dùng bồn tắm, chẳng phải anh sẽ phải bế cô vào rồi lại bế cô ra sao? Nghĩ đến cảnh tượng đó, vành tai Tô Dĩ Ninh lại đỏ ửng lên.
"Sàn phòng tắm rất trơn, lỡ như em lại ngã thì sao?"
"Em sẽ cẩn thận mà."
Thẩm Tứ dứt khoát bác bỏ: "Không được, để anh đi xả nước, hôm nay em dùng bồn tắm đi."
Thấy anh quay người định đi, Tô Dĩ Ninh vội vàng kéo tay anh lại: "Vậy anh bảo thím Tiền lên giúp em là được rồi."
Thẩm Tứ quay đầu nhìn cô, nhướng mày đầy ẩn ý: "Thím Tiền còn phải bận rộn nấu cơm tối, không rảnh đâu. Hơn nữa, anh là bạn trai của em, em không tin tưởng anh đến thế sao?"
Tô Dĩ Ninh cảm thấy mặt mình sắp bốc cháy đến nơi, cô hoàn toàn không dám nhìn thẳng vào mắt Thẩm Tứ, mãi một lúc lâu sau mới nặn ra được mấy chữ: "Nam nữ... có biệt."
"Sợ gì chứ? Trên người em có chỗ nào mà anh chưa thấy đâu?"
Tô Dĩ Ninh: "..."
Sao anh có thể dùng tông giọng bình thản như đang bàn chuyện đại sự để nói ra những lời đáng xấu hổ thế này chứ?!
Cô ngẩng đầu trừng mắt nhìn Thẩm Tứ: "Thẩm Tứ, anh đừng có quá đáng!"
Tô Dĩ Ninh không hề biết rằng, lúc này đôi má cô đỏ bừng, đôi mắt hạnh long lanh hơi mở to như mặt hồ mùa xuân gợn sóng, khiến người ta bất giác rung động tâm can.
Ánh mắt Thẩm Tứ trong phút chốc trở nên thâm trầm, như hai đốm lửa bùng lên giữa đêm đen, muốn thiêu rụi tất cả.
Nhận ra sự nguy hiểm đang cận kề, Tô Dĩ Ninh bất giác lùi lại, lưng tựa sát vào thành sofa. Thẩm Tứ thuận thế nghiêng người đè ép tới.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Dĩ Ninh, em sợ anh sẽ làm gì em sao?"
Tô Dĩ Ninh c.ắ.n c.h.ặ.t môi dưới không nói lời nào, nhưng ánh mắt đầy vẻ đề phòng đã nói lên tất cả. Đôi môi vốn hơi nhợt nhạt bị cô c.ắ.n đến đỏ mọng, tựa như một quả dại chín mọng đầu thu, mời gọi người ta hái lấy.
Thẩm Tứ cúi đầu, ngậm lấy "quả ngọt" đó, quả nhiên hương vị còn tuyệt vời hơn cả tưởng tượng.
Tô Dĩ Ninh mở to mắt, đôi môi bị anh gặm nhấm như có dòng điện chạy qua, một cảm giác tê dại lan nhanh khắp cơ thể, khiến thân hình vốn đang cứng đờ của cô cũng mềm nhũn ra.
Thấy cô không phản kháng, Thẩm Tứ đưa tay đỡ lấy sau gáy cô, nụ hôn càng lúc càng sâu hơn.
Không biết qua bao lâu, ngay lúc Tô Dĩ Ninh cảm thấy mình sắp ngạt thở đến nơi, Thẩm Tứ mới chịu buông cô ra. Thế nhưng anh không hề lùi lại, mà nhẹ nhàng hôn lên dái tai cô, giọng nói trầm thấp đầy vẻ mập mờ: "Dĩ Ninh, đây là 'thù lao' anh phục vụ em tắm."
Tô Dĩ Ninh đẩy anh ra, ngẩng đầu phản bác: "Rõ ràng là anh tự nguyện muốn giúp em, em cho anh cơ hội này, chẳng phải nên là em đòi anh thù lao sao?"
Thẩm Tứ cười khẽ một tiếng: "Được, vậy em hôn lại đi."
Thấy anh lại cúi đầu áp sát, Tô Dĩ Ninh vội vàng đưa tay che miệng anh lại, bực bội nói: "Đừng quậy nữa, tám giờ tối anh không phải còn có cuộc họp sao?"
Nhìn đôi má đỏ hây hây của cô, Thẩm Tứ cong mắt cười: "Được rồi."
Lúc anh nói chuyện, đôi môi mỏng nhẹ nhàng lướt qua lòng bàn tay Tô Dĩ Ninh, cảm giác ngứa ngáy mập mờ đến cực điểm. Tô Dĩ Ninh vội vàng thu tay lại, mặt càng đỏ hơn.
Thẩm Tứ như không thấy vẻ bối rối của cô, anh đứng thẳng người, quay lưng đi về phía phòng tắm. Không lâu sau, bên trong truyền đến tiếng nước chảy róc rách.
Bóng dáng cao lớn của Thẩm Tứ nhanh ch.óng bước ra: "Quần áo thay của em ở đâu? Để anh lấy cho."
"Anh giúp em lấy khăn tắm trong tủ bên trái ngoài cùng là được rồi."
Phồn hoa như mộng lưu quang tận.
"Được."
Thẩm Tứ mở tủ, khăn tắm được xếp ngay ngắn ở ngăn mà anh chỉ cần cúi đầu là thấy. Chiếc trên cùng có hình gấu dâu màu hồng đang nheo mắt cười với anh, trông cực kỳ đáng yêu.
Anh cầm lấy khăn tắm, đóng cửa tủ rồi đi vào phòng tắm đặt lên giá. Vừa lúc nước trong bồn đã xả gần đầy, anh tắt vòi nước, trở ra phòng ngủ bế Tô Dĩ Ninh vào.
Để thuận tiện cho cô, anh còn mang theo một chiếc ghế nhỏ. Đặt Tô Dĩ Ninh ngồi lên ghế, anh chống hai tay lên tay vịn bên cạnh, cúi đầu nhìn cô: "Chắc chắn không cần anh giúp chứ?"
Giọng anh trầm thấp, mang theo một sức quyến rũ c.h.ế.t người.
Lông mi Tô Dĩ Ninh run rẩy, cô ngước mắt nhìn anh, đột nhiên nở một nụ cười rạng rỡ: "Không cần đâu, anh ra ngoài đi."
Nụ cười của cô quá đỗi ch.ói mắt khiến Thẩm Tứ có chút thất thần. Một lúc sau anh mới phản ứng lại, có chút thất vọng nói: "Vậy thôi vậy."
"Anh mau đi đi, cứ đứng đây mãi nước trong bồn sẽ nguội mất."
Thẩm Tứ nhướng mày: "Thật sự không cần anh ở lại giúp sao?"
"Không cần!"
Nếu anh ở lại, cô còn có thể tắm rửa đàng hoàng được sao?
"Thôi được rồi." Thẩm Tứ thở dài một tiếng đầy tiếc nuối, đứng thẳng người rời đi.
Mãi đến khi bóng dáng anh biến mất sau cánh cửa phòng tắm, Tô Dĩ Ninh mới thở phào nhẹ nhõm, bắt đầu cởi bỏ quần áo trên người. Cởi xong, cô dùng một chân trụ vững trên mặt đất, cố gắng để chân bị thương chịu ít lực nhất, khập khiễng đi đến bên bồn tắm.
Thế nhưng khi đứng trước bồn tắm, cô mới phát hiện ra mình chỉ dựa vào một chân thì căn bản không thể bước vào được, hơn nữa thành bồn tắm rất trơn, không cẩn thận là sẽ ngã ngay.