Thẩm Tứ không đáp, anh bóp nhẹ cằm cô rồi cúi xuống, chiếm trọn đôi môi ấy. Nụ hôn của anh mang theo sự chiếm hữu điên cuồng, hung mãnh như một con dã thú đang đói khát, như muốn nuốt chửng cô vào bụng. Tô Dĩ Ninh ra sức giãy giụa nhưng sức lực của cô so với anh chẳng khác nào kiến cỏ.
Mãi đến khi cô cảm thấy l.ồ.ng n.g.ự.c đau nhức vì thiếu oxy, Thẩm Tứ mới luyến tiếc buông ra. Cô vừa định giơ tay tát anh một cái thì đã bị anh bắt gọn cổ tay.
“Dĩ Ninh, đây là thù lao cho việc tôi lấy đồ ngủ giúp em.” Anh ghé sát tai cô, hơi thở nóng hổi phả vào vành tai nhạy cảm khiến cô rùng mình.
Tô Dĩ Ninh tức đến run người: “Tôi nhờ thím Tiền, ai mượn anh làm thay? Anh là thím Tiền chắc?”
“Bất luận thế nào, người giúp em cũng là tôi. Em biết đấy, tôi vốn là một thương nhân, không bao giờ làm việc không công.”
Tô Dĩ Ninh nghiến răng, gằn giọng: “Vậy bây giờ anh đưa đồ ngủ đây, rồi cút ra ngoài ngay cho tôi!”
Thấy cô thực sự đã nổi giận, Thẩm Tứ biết mình không nên quá trớn thêm nữa. Anh đưa bộ váy ngủ cho cô rồi dứt khoát quay người bước ra ngoài. Tô Dĩ Ninh vội vàng mặc váy vào, đứng trước gương nhìn đôi môi sưng đỏ và ánh mắt long lanh của mình mà không khỏi phiền muộn. Đúng là “ngậm bồ hòn làm ngọt”, ai bảo cô không nhìn kỹ đã gọi người cơ chứ.
Đang định lau tóc thì điện thoại reo, là Lý Văn gọi tới. Lúc này cô mới nhớ ra tám giờ tối nay có cuộc họp báo cáo tiến độ thí nghiệm. Cô vội vàng lau qua mái tóc rồi cầm điện thoại đi ra ngoài. Vừa bước ra đã thấy Thẩm Tứ vẫn thản nhiên ngồi trong phòng mình, cô trừng mắt nhìn anh rồi chỉ tay ra phía cửa ra lệnh cho anh đi ra.
Đầu dây bên kia, giọng Lý Văn vang lên: “Nghiên cứu viên Tô, giáo sư và mọi người đã đông đủ rồi, cô có thể bắt đầu báo cáo.”
“Vâng, tôi bắt đầu ngay đây.” Tô Dĩ Ninh không thèm để ý đến Thẩm Tứ nữa, cô ngồi vào bàn mở máy tính. “Gần đây chúng tôi đã tiến hành năm nhóm thí nghiệm đối chứng...”
Đang nói dở, cô cảm thấy mái tóc mình được một bàn tay to lớn nâng lên, sau đó là cảm giác ấm áp từ chiếc khăn lông bao phủ. Cô khựng lại, quay sang lườm Thẩm Tứ, hạ thấp giọng: “Tôi đang họp, anh ra ngoài ngay!”
Thẩm Tứ vừa tỉ mỉ lau tóc cho cô vừa thản nhiên đáp: “Tôi là Chủ tịch của Thanh Hồng, báo cáo của em tôi cũng có quyền được nghe chứ.”
Tô Dĩ Ninh cứng họng. Đúng lúc đó, Lý Văn nghi hoặc hỏi: “Nghiên cứu viên Tô? Sao cô lại dừng lại vậy? Có vấn đề gì sao?”
“À... không có gì, tôi tiếp tục đây.” Cô đành mặc kệ Thẩm Tứ, tập trung vào màn hình máy tính.
Thẩm Tứ ở phía sau vô cùng kiên nhẫn lau khô tóc cho cô. Khi tóc không còn nhỏ nước, anh định bật máy sấy thì bị cô giữ tay lại: “Tôi chưa báo cáo xong, lát nữa hãy sấy.”
Thẩm Tứ nhíu mày không vui: “Bây giờ là giờ nghỉ ngơi, không thể để mai báo cáo sao?”
“Không được, mọi người đều đã dành thời gian tham gia rồi. Tóc tôi để một lát cũng không sao đâu.”
“Nhiệt độ đang thấp, em sẽ bị cảm lạnh mất.”
“Sẽ không đâu, sức khỏe tôi tốt lắm. Anh ra ngoài trước đi, mười lăm phút nữa là tôi xong rồi.”
“Mười phút.” Thẩm Tứ mặc cả.
Tô Dĩ Ninh c.ắ.n môi: “Mười lăm phút!” Vì sợ mọi người trong cuộc họp phát hiện ra điều bất thường, cô đành phải thỏa hiệp với anh.
Nhìn vẻ bướng bỉnh của cô, Thẩm Tứ đành nhượng bộ. Anh đặt điện thoại xuống cạnh máy tính, bật chế độ đếm ngược mười lăm phút. “Được, hết mười lăm phút tôi sẽ bật máy sấy.”
Giải quyết xong “tảng đá” Thẩm Tứ, Tô Dĩ Ninh vội vàng tập trung toàn bộ tinh thần để hoàn thành báo cáo. Cuối cùng, cô cũng kết thúc cuộc họp đúng lúc đồng hồ đếm ngược chỉ còn mười giây.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Đầu dây bên kia chỉ vang lên những tiếng tút dài vô tận báo hiệu đường dây bận. Sắc mặt Chu Thiếu Khanh sa sầm, hắn hung hăng ném mạnh chiếc điện thoại xuống đất.
Màn hình tinh thể lỏng vỡ vụn, những mảnh kính phản chiếu khuôn mặt méo mó, khó coi đến cực điểm của hắn.
Ở một diễn biến khác, sau khi Hà Tân Phong không thể liên lạc được với Kỳ Nhược Vũ, trong lòng hắn bất giác dấy lên một nỗi hoảng loạn mơ hồ.
Liệu người phụ nữ đó có cầm tiền rồi trở mặt, đem những bằng chứng kia gửi cho Thẩm Tứ hay không?
Nghĩ đến bản tính tráo trở thường ngày của cô ta, nỗi bất an trong lòng Hà Tân Phong càng lúc càng lớn. Thế nhưng hiện tại, hắn hoàn toàn mù tịt về tung tích của Kỳ Nhược Vũ, chỉ có thể rơi vào thế bị động, chờ đợi cô ta liên lạc với mình.
“Tổ trưởng Hà? Tổ trưởng Hà? Anh sao vậy?”
Tiếng gọi của Thẩm Mộng kéo Hà Tân Phong về thực tại. Hắn giật mình hoàn hồn, quay sang nhìn cô ta, trên môi lại nhanh ch.óng nở nụ cười công nghiệp quen thuộc: “Sao thế?”
Thẩm Mộng đưa tập tài liệu trên tay ra trước mặt hắn: “Tổ trưởng Hà, mấy số liệu này có vấn đề, cần phải sang bên Tổ trưởng Tô đối chiếu lại. Nếu những số liệu này sai sót, toàn bộ thí nghiệm sẽ phải làm lại từ đầu.”
Hà Tân Phong cúi đầu lướt qua, thuận tay nhận lấy tài liệu: “Được rồi, tôi biết rồi. Để tôi qua tìm cô ấy, cô đi làm việc khác trước đi.”
Thực ra Thẩm Mộng vốn định tự mình đi hỏi, không ngờ Hà Tân Phong lại chủ động nhận việc này. Chắc chắn là hắn muốn mượn cớ công việc để gặp Tạ Hồng đây mà.
Thẩm Mộng cụp mắt xuống, che giấu những cảm xúc phức tạp nơi đáy mắt.
Cô ta tự thấy bản thân xét về mọi mặt đều không hề thua kém Tạ Hồng, tại sao Hà Tân Phong lại cứ mê mẩn cô gái đó?
“Vâng, vậy phiền Tổ trưởng Hà nhanh một chút, mấy số liệu này cần khá gấp.”
Hà Tân Phong gật đầu: “Được.”
Nói xong, hắn cầm tài liệu sải bước ra ngoài.
Khi đến phòng thí nghiệm, thấy chỉ có một mình Tạ Hồng đang đứng trước thiết bị ghi chép số liệu, Hà Tân Phong liền bước tới.
“Tổ trưởng Tô đâu rồi?”
Nghe thấy giọng nói quen thuộc, Tạ Hồng khẽ nhíu mày, quay đầu lại nhìn hắn: “Chị ấy đi nhận vật liệu thí nghiệm rồi. Tổ trưởng Hà qua đây có việc gì không?”
Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đang căng thẳng của cô, ánh mắt Hà Tân Phong trầm xuống, đưa tập tài liệu trong tay ra.
“Trong này có mấy số liệu nghi ngờ là sai, cô xem lại thử xem.”
Nghe là chuyện công việc, Tạ Hồng đặt cuốn sổ ghi chép xuống, nhận lấy tập tài liệu từ tay hắn, cẩn thận xem xét.
Những chỗ có vấn đề đã được Thẩm Mộng khoanh tròn đỏ, Tạ Hồng chỉ cần nhìn lướt qua đã nhận ra đây là lỗi từ lần trước.
“Tổ trưởng Hà, phiền anh đợi một chút. Tôi sẽ tìm lại số liệu chính xác cho anh, còn có một bản báo cáo mới nhất, phiền anh mang qua đó luôn.”
Phồn hoa như mộng lưu quang tận.