Cùng Ngày Ly Hôn, Quẹo Vào Cục Dân Chính Với Chú Nhỏ Của Chồng Cũ

Chương 608: Kỷ Niệm Lần Đầu Gặp Gỡ



Ánh mắt Hà Tân Phong rơi trên người cô, như hình với bóng: "Được."

Tạ Hồng không nhìn anh ta nữa, đặt tài liệu xuống tìm số liệu mới ra lò hôm nay.

Rất nhanh, cô cầm một tập tài liệu quay lại.

"Tổ trưởng Hà, đây là bản số liệu không có vấn đề, chúng tôi đã đối chiếu đi đối chiếu lại mấy lần rồi."

Hà Tân Phong nhận lấy tài liệu, nhưng không vội đi: "Tối nay có rảnh không? Tôi muốn ăn tối cùng em."

Tạ Hồng mím môi, vô thức tránh né ánh mắt của anh ta: "Tối nay có lẽ phải tăng ca, chắc sẽ rất muộn."

"Không sao, dù muộn thế nào tôi cũng có thể đợi. Lát nữa tôi gửi thông tin nhà hàng cho em, em tan làm thì qua thẳng đó là được."

Nói xong, anh ta cũng không cho Tạ Hồng cơ hội từ chối, quay người sải bước rời đi.

Nhìn bóng lưng anh ta, trong mắt Tạ Hồng toàn là sự bất đắc dĩ.

Cô cảm thấy mình đã nói rất rõ ràng rồi, nhưng Hà Tân Phong vẫn cứ bám riết lấy cô theo ý mình.

Theo cô thấy, nếu thật sự thích một người, sẽ không làm những chuyện khiến đối phương cảm thấy không thoải mái.

Hà Tân Phong đối với cô, có chút quá mức bá đạo.

Cô không những không cảm nhận được bất kỳ sự yêu thích nào từ anh ta, ngược lại còn cảm thấy anh ta chỉ muốn chứng tỏ sức hút của mình trên người cô, hoặc là mang một mục đích không ai biết khác.

Sau khi Hà Tân Phong rời đi không lâu, cô vẫn dùng điện thoại gửi cho anh ta một tin nhắn.

[Tổ trưởng Hà, hôm nay rất bận, bữa tối có lẽ không có thời gian đi được. Anh không cần đợi tôi, xin lỗi.]

Tin nhắn này gửi đi, Hà Tân Phong mãi không trả lời.

Cho đến chiều tối tan làm, lúc Tô Dĩ Ninh thu dọn đồ đạc chuẩn bị đi, thấy Tạ Hồng vẫn ngồi ở chỗ làm việc, không khỏi nhướng mày: "Tạ Hồng, sao em còn chưa đi? Chị nhớ công việc hôm nay đều hoàn thành rồi mà."

Cơ thể Tạ Hồng cứng đờ, gượng cười: "Chị, còn mấy số liệu em muốn đối chiếu lại để tránh xảy ra sai sót, chị về trước đi."

Tô Dĩ Ninh gật đầu: "Được, vậy em cũng đừng làm muộn quá, về sớm đi nhé."

"Vâng."

Sau khi Tô Dĩ Ninh rời đi, Tạ Hồng lại nán lại văn phòng một lúc, lúc này mới tắt máy tính rời đi.

Một tiếng trước, Hà Tân Phong đã gửi cho cô địa chỉ nhà hàng, còn gửi kèm một tấm ảnh anh ta bó bột ngồi trên xe trông rất đáng thương.

Tạ Hồng coi như không thấy, nhưng tâm trạng vẫn có chút bị ảnh hưởng.

Hà Tân Phong làm vậy, không khác gì dùng ân tình của anh ta đối với cô để ép cô đến cuộc hẹn. Nhưng cô không muốn vì ân tình mà ở bên anh ta.

Phồn hoa như mộng lưu quang tận.

Nghĩ rất lâu, cô vẫn quyết định coi như không thấy gì, đi thẳng về nhà.

Bên kia, sau khi Tô Dĩ Ninh lên xe, phát hiện hôm nay là Thẩm Tứ tự mình lái xe, không khỏi có chút bất ngờ.

"Hôm nay tài xế xin nghỉ à?"

Thẩm Tứ quay đầu nhìn cô một cái, đôi mắt ngậm cười: "Ngồi lên phía trước đi, hôm nay chúng ta ra ngoài ăn."

Cảm nhận được tâm trạng anh không tệ, Tô Dĩ Ninh ngồi lên ghế phụ, vừa thắt dây an toàn vừa hỏi: "Sao đột nhiên lại muốn ra ngoài ăn? Có phải hôm nay công ty ký được hợp đồng lớn nên ăn mừng không?"

Thẩm Tứ khởi động xe, nhướng mày nói: "Đúng là ăn mừng, nhưng không phải vì công ty ký được hợp đồng lớn."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Vậy là vì cái gì?"

"Em đoán xem, đoán được thì anh cho em một phần thưởng."

Tô Dĩ Ninh nghĩ một lúc, ngày này không phải sinh nhật ai, cũng không phải ngày kỷ niệm gì đặc biệt.

"Em không đoán được, anh nói cho em đi."

"Hôm nay là ngày kỷ niệm lần đầu tiên chúng ta gặp nhau."

Tô Dĩ Ninh: "..."

Lần đầu tiên gặp nhau?

"Lần đầu tiên chúng ta gặp nhau, chẳng phải là trong đám cưới của em và Thẩm Yến Chi sao?"

Tuy sau này Thẩm Yến Chi phản bội cô, cô cũng từng hận hắn, nhưng ngày cưới của họ, cô vẫn nhớ.

Trước khi kết hôn với Thẩm Yến Chi, cô rất chắc chắn mình và Thẩm Tứ chưa từng gặp nhau.

Dù sao Thẩm Tứ đẹp trai như vậy, nếu đã gặp, cô không thể nào quên được.

"Đương nhiên không phải. Em nhớ ngày cưới của em và cậu ta rõ như vậy, lại không nhớ ngày chúng ta gặp nhau lần đầu, có phải là quá không công bằng với anh không?"

"Nếu anh kết hôn, anh cũng sẽ nhớ ngày cưới của mình thôi."

Thẩm Tứ thuận theo lời cô nói: "Vậy phải xem khi nào em chịu gả cho anh rồi."

Tô Dĩ Ninh lườm anh một cái: "Anh còn chưa nói, lần đầu tiên chúng ta gặp nhau là khi nào!"

"Anh không nói, em tự nghĩ đi. Nếu không nhớ ra được thì thôi."

Tô Dĩ Ninh đã bị anh khơi dậy sự tò mò. Nếu Thẩm Tứ nói lần đầu tiên họ gặp nhau không phải trong đám cưới, vậy chắc chắn là trước đám cưới.

Suy nghĩ một lúc, vẫn không có manh mối gì, Tô Dĩ Ninh không nhịn được nhìn anh: "Tổng giám đốc Thẩm, không phải lần đầu tiên chúng ta gặp nhau anh đã có ý đồ bất chính với em rồi chứ?"

Trong mắt Thẩm Tứ xẹt qua một tia cười, không chút né tránh thừa nhận: "Đúng vậy."

Chỉ là lúc đó Tô Dĩ Ninh và Thẩm Yến Chi đang ở bên nhau, hai người rất hạnh phúc. Hơn nữa anh đối với Tô Dĩ Ninh tuy là thấy sắc nảy lòng tham, nhưng cũng chưa đến mức vì một người phụ nữ mà trở mặt với cháu trai mình.

Nếu biết sau này Thẩm Yến Chi sẽ ngoại tình, biết sau này anh sẽ yêu cô sâu đậm như vậy, lúc đầu anh nhất định sẽ đoạt người yêu, cướp cô từ bên cạnh Thẩm Yến Chi.

Tô Dĩ Ninh vốn chỉ nói bừa, không ngờ anh lại thừa nhận.

Không biết tại sao... trong lòng cô lại có chút kích động, có chút ngại ngùng...

Không ngờ anh đã sớm có ý với cô rồi. Nhưng lúc đó tình cảm của cô và Thẩm Yến Chi rất tốt, trong mắt hoàn toàn không nhìn thấy người khác.

Nếu Thẩm Tứ lúc đó theo đuổi cô, cô chắc chắn sẽ không đồng ý.

"Thật không ngờ... anh lại thầm yêu em từ lâu rồi. Quả nhiên sức hút quá lớn cũng không tốt."

Vẻ mặt tự luyến của cô khiến nụ cười trên môi Thẩm Tứ càng sâu hơn, trong mắt toàn là sự cưng chiều.

"Nhưng em vẫn rất tò mò, lần đầu tiên chúng ta gặp nhau là như thế nào? Có phải em rất xinh đẹp, nên khiến anh vừa nhìn đã chú ý đến em không?"

"Dường như không phải như em nghĩ, lúc đó em còn khá t.h.ả.m hại."