"Vũ Vi, con đừng lo, mẹ sẽ gọi điện cho nó ngay, đảm bảo tối nay sẽ bắt nó phải về nhà."
"Vâng, cảm ơn mẹ."
Cúp máy, Ôn Kính Hồng lập tức gọi cho Ôn Lập Trạch. "Con hiện giờ đang ở đâu?"
Giọng Ôn Lập Trạch lạnh nhạt: "Có việc gì không?"
"Con còn hỏi à?! Tại sao con lại đòi ly hôn với Vũ Vi? Ôn Lập Trạch, con đừng quên mình là người đã có gia đình, có con cái. Con định vì một Tô Dĩ Ninh mà phá nát cuộc sống yên ổn hiện tại, để vợ con đều hận con thì mới cam lòng sao?!"
"Đã bao nhiêu năm trôi qua rồi, giờ Tô Dĩ Ninh và Thẩm Tứ đã có con với nhau, con cũng đã có tổ ấm riêng, con không thể yên phận một chút được à?!"
Phồn hoa như mộng lưu quang tận.
Ôn Lập Trạch lạnh lùng đáp trả: "Mẹ chẳng phải cũng đã có gia đình, vậy mà vẫn muốn quay lại với chú Quý đó sao? Tại sao con lại không thể ly hôn để theo đuổi Dĩ Ninh?"
"Chuyện đó không giống nhau!"
"Con thấy chẳng có gì khác biệt cả."
"Con mà bỏ vợ bỏ con bây giờ, sau này về già nhất định sẽ hối hận. Vũ Vi và Ôn Tưởng sẽ hận con cả đời!"
Ôn Lập Trạch khẽ cười nhạt: "Mẹ à, con hoàn toàn không quan tâm. Chỉ cần được ở bên Dĩ Ninh, những người khác đối với con đều không quan trọng."
"Mẹ thấy con điên thật rồi! Nói, con đang ở đâu? Mẹ qua tìm con!"
"Không cần đâu. Mẹ nhắn với Tưởng Vũ Vi, nếu cô ta không ký đơn ly hôn, tôi sẽ không bao giờ gặp lại cô ta nữa." Nói đoạn, Ôn Lập Trạch dứt khoát cúp máy.
Ôn Kính Hồng gọi lại nhưng đầu dây bên kia đã không còn tín hiệu. Bà ta tức giận ném điện thoại, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng vì phẫn nộ. Nếu Tô Dĩ Ninh không trở về, Ôn Lập Trạch chắc chắn sẽ không đòi ly hôn, tất cả đều là lỗi của con đàn bà đó. Càng nghĩ càng điên tiết, Ôn Kính Hồng lái xe thẳng đến tập đoàn Thanh Hồng để tìm Tô Dĩ Ninh.
Khi lễ tân báo có người tìm, Tô Dĩ Ninh đang tập trung viết báo cáo thí nghiệm. Cô có chút nghi hoặc, nếu là người quen, họ thường sẽ gọi điện trước chứ không đột ngột đến công ty thế này.
"Đối phương có xưng danh tính không?"
Lễ tân lắc đầu: "Không ạ, nhưng bà ấy chỉ đích danh muốn gặp cô, trông có vẻ là người quen."
"Được rồi, bảo bà ấy đợi tôi một lát."
Sau khi lễ tân rời đi, Tô Dĩ Ninh hoàn thành nốt các số liệu, cởi áo blouse trắng rồi đi xuống lầu. Vừa bước ra khỏi thang máy, cô đã thấy Ôn Kính Hồng đang ngồi bên cửa sổ đại sảnh tầng một. Bước chân Tô Dĩ Ninh khựng lại, đôi mày thanh tú khẽ nhíu. Không ngờ người tìm đến lại là bà ta.
Tiến đến gần Ôn Kính Hồng, cô cũng chẳng buồn ngồi xuống, giọng điệu xa cách: "Bà Ôn, bà tìm tôi có việc gì?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nghe tiếng, Ôn Kính Hồng ngẩng đầu, gương mặt hừng hực lửa giận: "Tô Dĩ Ninh, cô đã dùng thủ đoạn gì để quyến rũ Lập Trạch? Nó bây giờ vì cô mà đòi ly hôn, cô nhất định phải hại con trai tôi tan cửa nát nhà mới cam tâm phải không?"
Giọng Ôn Kính Hồng rất lớn, khiến nhân viên và khách hàng qua lại đều nghe thấy. Không ít ánh mắt tò mò, dò xét đổ dồn về phía Tô Dĩ Ninh. Nhận thấy sự chú ý của đám đông, Ôn Kính Hồng càng được đà lấn tới, cao giọng quát: "Phá hoại gia đình người khác thì cô được lợi lộc gì? Tại sao cô lại đê tiện như vậy?!"
Mọi người xung quanh bắt đầu xì xào bàn tán, thậm chí có người còn lén lấy điện thoại ra quay phim. Tô Dĩ Ninh vẫn giữ thái độ bình thản, nhìn thẳng vào mắt Ôn Kính Hồng: "Bà Ôn, bà có biết tung tin đồn nhảm là phạm pháp không?"
Sự điềm tĩnh của cô khiến Ôn Kính Hồng có chút chột dạ: "Tin đồn nhảm? Có cần tôi mở đoạn ghi âm cuộc gọi của Lập Trạch cho cô nghe không?!"
Cảm thấy phiền phức vì sự quấy rối vô lý này, Tô Dĩ Ninh trực tiếp nói với lễ tân: "Người này đến đây gây rối, gọi bảo vệ mời bà ta ra ngoài. Sau này cấm bà ta bước chân vào đây."
Lễ tân vốn biết Tô Dĩ Ninh là bạn gái của Thẩm tổng, vội vàng đáp: "Vâng, thưa cô Tô..."
Ôn Kính Hồng tức đến tím mặt, chỉ tay vào mặt Tô Dĩ Ninh: "Hôm nay cô dám đuổi tôi, tôi sẽ đứng ngay cổng Thanh Hồng mà gào lên cho cả thế giới biết cô là loại đàn bà giật chồng!"
Tô Dĩ Ninh khẽ cười nhạt: "Được thôi, bà cứ việc làm lớn chuyện đi, càng nhiều người biết càng tốt. Như vậy lúc tôi báo cảnh sát về tội vu khống, bằng chứng sẽ càng thuyết phục."
"Cô... cô cứ đợi đấy!"
Vừa dứt lời, bảo vệ đã có mặt. Hai người đàn ông cao lớn trực tiếp xốc nách Ôn Kính Hồng lôi ra ngoài. Bà ta vùng vẫy, mặt mày vặn vẹo vì nhục nhã: "Buông tôi ra! Tôi tự đi được! Buông ra!"
Nhưng bảo vệ chẳng mảy may để tâm, họ nhanh ch.óng tống khứ bà ta ra khỏi tòa nhà Thanh Hồng. Ôn Kính Hồng ngã chổng vó xuống đất, đau đớn kêu rên vài tiếng. Khi bà ta khó khăn bò dậy định xông vào lần nữa thì đã bị hai bảo vệ chặn đứng.
Bà ta đứng ngoài cổng hét lớn vào trong: "Tô Dĩ Ninh, cô có đuổi tôi thì tôi cũng không tha cho cô đâu!"
Tô Dĩ Ninh chẳng buồn liếc mắt thêm một cái, dặn dò lễ tân: "Tuyệt đối đừng để bà ta vào."
"Vâng, thưa cô Tô."
Tô Dĩ Ninh còn thí nghiệm chưa xong nên lập tức quay lại làm việc. Cô không hề hay biết rằng, đoạn video quay cảnh vừa rồi đã bị kẻ hiếu kỳ cắt ghép và đăng lên mạng, nhanh ch.óng leo lên top tìm kiếm.
Không lâu sau, thư ký của Ôn Lập Trạch đã đưa video cho hắn xem. "Ôn tổng, đây hình như là phu nhân..."
Ôn Lập Trạch xem xong, nhận ra ngay Tô Dĩ Ninh và mẹ mình. Sắc mặt hắn sa sầm, lạnh lùng hỏi: "Chuyện này là sao?"
"Hình như phu nhân đến Thanh Hồng tìm cô Tô, nói cô ấy phá hoại gia đình ngài... bị người ta quay lại đăng lên mạng ạ."
Gương mặt Ôn Lập Trạch trở nên vô cùng khó coi: "Lập tức gỡ hết video này xuống, tôi không muốn thấy bất kỳ chủ đề liên quan nào nữa."