Cùng Ngày Ly Hôn, Quẹo Vào Cục Dân Chính Với Chú Nhỏ Của Chồng Cũ

Chương 659: Sự Cảnh Cáo Của Thẩm Tứ



"Vâng, thưa Ôn tổng."

Thư ký vội vàng liên lạc với bộ phận quan hệ công chúng, nhưng chưa kịp hành động thì những video đó đã đột ngột biến mất sạch sẽ trên mọi nền tảng. Tất cả các từ khóa liên quan cũng bị xóa bỏ, không để lại dấu vết.

"Ôn tổng, có người đã nhanh tay hơn chúng ta một bước, gỡ toàn bộ video xuống rồi ạ."

Ánh mắt Ôn Lập Trạch trầm xuống, hắn đoán chắc chắn là Thẩm Tứ đã ra tay. "Biết rồi. Đi điều tra xem ai là người đăng video đầu tiên, tôi muốn kiện kẻ đó tội phỉ báng!"

Nhìn vẻ mặt lạnh lẽo của Ôn Lập Trạch, thư ký sững sờ một lát rồi vội vàng gật đầu: "Vâng, thưa Ôn tổng."

Ôn Lập Trạch hít một hơi thật sâu, đứng dậy: "Chuẩn bị xe, đến Thanh Hồng."

Chưa đầy nửa tiếng sau, xe của Ôn Lập Trạch đã đỗ dưới lầu tập đoàn Thanh Hồng. Thấy Ôn Kính Hồng vẫn đang đứng ở cổng c.h.ử.i bới bảo vệ, hắn lạnh mặt bước xuống xe. Tiến đến bên cạnh mẹ mình, Ôn Lập Trạch gắt lên: "Mẹ gây sự đủ chưa? Cứ như một mụ đàn bà chanh chua ngoài chợ thế này, mẹ không thấy mất mặt sao?!"

Thấy con trai xuất hiện, Ôn Kính Hồng ban đầu ngỡ ngàng, sau đó cười lạnh: "Hay lắm! Tôi gọi thì anh không nghe, tôi vừa tìm đến Tô Dĩ Ninh là anh lập tức có mặt ngay. Lẽ nào con đàn bà đó còn quan trọng hơn cả mẹ ruột của anh?!"

Ôn Lập Trạch chẳng buồn đôi co, trực tiếp lôi bà ta lên xe, ra lệnh cho tài xế rời đi ngay lập tức. Nếu cứ để bà ta ở đây, không biết còn gây ra chuyện nhục nhã gì nữa.

Trên xe, Ôn Kính Hồng hất tay con trai ra, định mở cửa nhảy xuống. Giọng nói lạnh lùng của Ôn Lập Trạch vang lên từ phía sau: "Với tốc độ này, mẹ nhảy xuống không c.h.ế.t thì cũng tàn phế cả đời đấy."

Động tác của Ôn Kính Hồng khựng lại, bà ta quay đầu trừng mắt nhìn hắn: "Anh rốt cuộc muốn làm gì?! Gia đình êm ấm không muốn, cứ nhất quyết phải dây dưa với Tô Dĩ Ninh?"

"Đây là chuyện riêng của con, không cần mẹ nhúng tay vào."

Ôn Kính Hồng cười khẩy: "Không cần tôi nhúng tay? Ôn Lập Trạch, anh đừng mơ mộng hão huyền rằng ly hôn xong thì Tô Dĩ Ninh sẽ ở bên anh. Tôi khuyên anh tỉnh lại đi, năm năm trước cô ta đã chẳng coi anh ra gì, năm năm sau lại càng không!"

Sắc mặt Ôn Lập Trạch xanh mét, đôi mắt tỏa ra hàn khí khiến nhiệt độ trong xe giảm xuống điểm đóng băng. Nhưng Ôn Kính Hồng chẳng hề sợ hãi: "Anh chỉ cần tỉnh táo một chút thì đã không đòi ly hôn. Đang yên đang lành lại cứ thích rước họa vào thân."

"Mẹ có tư cách gì nói con? Chẳng phải mẹ cũng vậy sao? Lúc trước con khuyên mẹ đừng ly hôn với chú Quý, kết quả mẹ lại tống người ta vào viện dưỡng lão. Giờ sống không ra gì lại muốn quay lại. Rốt cuộc là ai không tỉnh táo?"

"Anh!" Ôn Kính Hồng chỉ tay vào mặt hắn, tức đến mức mặt mày đỏ gay, suýt nữa thì ngất xỉu. "Được lắm! Từ nay về sau tôi không thèm quản chuyện của anh nữa, anh cũng đừng hòng quản tôi! Chúng ta cắt đứt quan hệ!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Tùy mẹ."

Thái độ thờ ơ của Ôn Lập Trạch như đổ thêm dầu vào lửa, Ôn Kính Hồng điên tiết giơ tay tát mạnh vào mặt hắn một cái "chát". Tiếng tát vang dội khiến không gian trong xe chìm vào im lặng đến đáng sợ. Ôn Lập Trạch sa sầm mặt mày, toàn thân tỏa ra khí thế âm u, tàn nhẫn.

Đầu ngón tay Ôn Kính Hồng tê dại, bà ta bắt đầu thấy hối hận vì đã ra tay, nhưng bảo bà ta hạ mình xin lỗi thì không đời nào. Bà ta dứt khoát quay mặt nhìn ra cửa sổ, giả vờ như không có chuyện gì xảy ra.

Một lúc sau, xe dừng lại trước một căn biệt thự xa lạ. Ôn Kính Hồng nhận ra đây không phải nhà mình, liền hỏi: "Đây là đâu?"

"Xuống xe." Ôn Lập Trạch lạnh lùng bước xuống, đi thẳng vào trong. Ôn Kính Hồng c.ắ.n răng, nén sự bất mãn đi theo sau. Rõ ràng bà ta là mẹ, nhưng giờ đây người nắm quyền chủ động lại là đứa con trai này.

Phồn hoa như mộng lưu quang tận.

Ngồi xuống phòng khách, Ôn Lập Trạch nhìn mẹ mình bằng ánh mắt cảnh cáo: "Sau này đừng bao giờ tìm đến Tô Dĩ Ninh nữa."

"Nếu tôi không tìm cô ta, anh có chịu gặp tôi không?"

"Nếu mẹ còn dám bén mảng đến chỗ cô ấy, con đảm bảo cả đời này mẹ sẽ không bao giờ thấy mặt con nữa."

Nghe vậy, Ôn Kính Hồng lại nổi đóa: "Ôn Lập Trạch, anh đừng dùng những lời này để uy h.i.ế.p tôi! Anh tưởng tôi muốn tìm cô ta lắm chắc? Nếu không phải anh điên cuồng đòi ly hôn, tôi đã chẳng phải đến Thanh Hồng làm loạn. Anh tưởng tôi không biết xấu hổ à?"

Ôn Lập Trạch lộ rõ vẻ thiếu kiên nhẫn: "Đừng nhân danh vì con mà làm tổn thương người con yêu. Hơn nữa, con đã định ly hôn từ lâu rồi, không liên quan gì đến Dĩ Ninh cả." Nếu bà ta không phải mẹ ruột, chỉ riêng những lời nh.ụ.c m.ạ cô hôm nay, hắn đã không để bà ta yên ổn mà sống.

"Anh nói vậy mà chính anh có tin được không?" Ôn Kính Hồng gào lên. Trong mắt bà ta, nếu Tô Dĩ Ninh không về nước, Ôn Lập Trạch tuyệt đối sẽ không đòi ly hôn. Tất cả đều là lỗi của con đàn bà đó. Giá như năm năm trước cô ta c.h.ế.t quách dưới biển cho rồi!

Ôn Lập Trạch vô cảm đáp: "Mẹ tin hay không không quan trọng. Sau này mẹ cứ lo tốt chuyện của mình đi, đừng xen vào cuộc sống của con nữa."

"Ôn Lập Trạch, anh thật sự muốn tức c.h.ế.t tôi mới cam lòng sao?"

"Con không làm gì khiến mẹ phải tức giận, cũng không làm gì tổn thương mẹ. Là do mẹ cứ nhất quyết can thiệp vào đời con, con không nghe theo nên mẹ mới tự chuốc lấy bực bội. Mẹ nên tự kiểm điểm lại đi."

Nhìn vẻ mặt lạnh nhạt của con trai, Ôn Kính Hồng tràn trề thất vọng: "Ôn Lập Trạch, tôi vất vả nuôi anh ăn học, đưa anh ra nước ngoài, không phải để anh trở về báo hiếu tôi bằng cách này!"