Sự thờ ơ của anh ta khiến cảm xúc của Tưởng Vũ Vi càng thêm kích động.
“Ôn Lập Trạch, tại sao anh không nói gì?! Tại sao?!”
Ôn Lập Trạch vẻ mặt bình tĩnh: “Bởi vì tôi cảm thấy cô rất đáng thương.”
“Đáng thương?!”
Tưởng Vũ Vi cười lớn: “Chẳng lẽ anh không đáng thương sao? Anh bỏ vợ bỏ con, chính là để ở bên cạnh Tô Dĩ Ninh, nhưng cô ta có thèm nhìn anh thêm cái nào không? Về bản chất, anh với tôi có gì khác biệt, đều chỉ là một kẻ đáng thương mà thôi.”
Đối với lời nói của Tưởng Vũ Vi, Ôn Lập Trạch cũng không có phản ứng gì quá lớn.
“Vũ Vi, tôi với cô không giống nhau.”
“Có gì không giống nhau?”
“Tôi có thể tự mình lựa chọn, còn cô thì không, ví dụ như bây giờ, tôi có thể khiến cô vĩnh viễn không gặp lại con trai nữa, nhưng cô lại không thể làm gì tôi.”
Nụ cười của Tưởng Vũ Vi cứng lại trên mặt, trái tim bị nỗi bất an to lớn tóm lấy: “Anh muốn làm gì?”
Ôn Lập Trạch phất tay, hai vệ sĩ phía sau lập tức tiến lên một trái một phải kẹp lấy Tưởng Vũ Vi.
“Vì đạt được mục đích của mình, có thể ra tay với con ruột, loại người như cô không xứng làm mẹ. Ôn Tưởng lát nữa tôi sẽ mang đi, sau này cô đừng hòng gặp lại thằng bé nữa.”
“Cái gì?!”
Tưởng Vũ Vi trừng lớn mắt: “Ôn Lập Trạch, anh dựa vào đâu mà đối xử với tôi như vậy?! Tôi sẽ không để anh mang con trai đi! Anh đừng hòng!”
Ôn Lập Trạch không nhìn cô ta nữa, vẻ mặt hờ hững nói: “Ồn ào quá.”
Vệ sĩ một tay bịt miệng Tưởng Vũ Vi, trực tiếp lôi cô ta đi.
Cô ta liều mạng giãy giụa, trong miệng không ngừng phát ra tiếng ư ư, nhưng chẳng có tác dụng gì, rất nhanh đã bị vệ sĩ lôi vào trong thang máy.
Ra khỏi cửa khu nội trú, vệ sĩ trực tiếp ném cô ta xuống đất.
Tưởng Vũ Vi ngã đến hoa mắt ch.óng mặt, nhưng không màng đến đau đớn trên người, đứng dậy định chạy vào khu nội trú.
Ôn Tưởng là con cô ta mang nặng đẻ đau, Ôn Lập Trạch dựa vào đâu mà mang nó đi?!
Vốn tưởng rằng hai vệ sĩ sẽ ngăn cản cô ta, nhưng hai người lại chẳng thèm nhìn cô ta lấy một cái, trực tiếp lên chiếc xe bên cạnh rời đi.
Nỗi bất an trong lòng Tưởng Vũ Vi không ngừng lan rộng, chạy nhanh về phía cửa thang máy.
Tuy nhiên đợi đến khi cô ta đến phòng bệnh, nhìn thấy chỉ có một chiếc giường bệnh trống không, Ôn Tưởng đã không thấy đâu nữa.
Tưởng Vũ Vi sửng sốt, lập tức xoay người chạy nhanh đến trạm y tá, hỏi Ôn Tưởng đi đâu rồi.
Y tá trực ban vẻ mặt mờ mịt: “Vừa rồi bị bố đứa bé mang đi rồi, thủ tục xuất viện đều đã làm xong.”
Sắc mặt Tưởng Vũ Vi trắng bệch, c.ắ.n c.h.ặ.t môi dưới, bỗng nhiên nghĩ đến điều gì, xoay người chạy xuống lầu.
Vì quá sốt ruột, cô ta không đợi thang máy mà chạy cầu thang bộ xuống.
Trong lúc hoảng loạn, một chân bước hụt, trực tiếp ngã lăn từ trên cầu thang xuống...
Khi Ôn Tưởng tỉnh lại, phát hiện mình không ở trong phòng bệnh, mà là ở trong một căn phòng xa lạ, vội vàng bò dậy khỏi giường.
Vừa xuống giường, cửa phòng đã bị đẩy ra, Ôn Lập Trạch bưng một bát cháo đi vào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Bố!”
Trên mặt Ôn Tưởng lóe lên vẻ vui mừng, vội vàng nhào về phía Ôn Lập Trạch.
Ôn Lập Trạch một tay bưng cháo, một tay đỡ lấy cậu bé, cười nói: “Cẩn thận chút.”
“Bố, đây là đâu ạ? Tại sao con lại ở đây? Mẹ đâu rồi ạ?”
Nụ cười trên mặt Ôn Lập Trạch vẫn như cũ: “Đây là nhà của chúng ta, con có đói không, uống chút cháo trước đi, trong bếp dì giúp việc đang nấu ăn, hôm nay có món sườn xào chua ngọt con thích đấy.”
“Dạ.”
Ôn Tưởng nhận lấy bát cháo trong tay Ôn Lập Trạch, uống hai ngụm rồi ngẩng đầu nhìn anh ta: “Bố, mẹ đâu rồi ạ?”
Nhìn sự cẩn thận dè dặt trong mắt Ôn Tưởng, trong đôi mắt Ôn Lập Trạch xẹt qua một tia cảm xúc phức tạp, ngồi xổm xuống trước mặt cậu bé nói: “Tưởng Tưởng, sau này con sống cùng bố, được không?”
Ôn Tưởng sửng sốt, ngay sau đó hai mắt liền đỏ lên.
“Bố, có phải bố không cần mẹ nữa không?”
Trước đó Tưởng Vũ Vi đã nói với cậu bé, Ôn Lập Trạch ở bên ngoài có người phụ nữ xấu xa, cho nên không cần bọn họ nữa.
Bây giờ bố không cần mẹ, qua một thời gian nữa có con với người phụ nữ xấu xa kia rồi, chắc chắn cũng sẽ không cần cậu bé nữa.
Ôn Lập Trạch thở dài một hơi, dịu dàng nói: “Tưởng Tưởng, chuyện người lớn con không hiểu, bố không phải không cần mẹ nữa, chúng ta chỉ là tách ra thôi, nhưng bố mẹ vẫn yêu con.”
“Bố nói dối!”
Ôn Tưởng ném cái bát xuống đất, vừa khóc vừa chạy ra cửa: “Hu hu hu, bố là ông bố xấu xa, bây giờ bố ở bên ngoài có người phụ nữ xấu xa, sinh con với người phụ nữ xấu xa rồi sau này cũng sẽ không cần con nữa, con muốn đi tìm mẹ, con không cần bố nữa!”
Trên mặt đất đầy mảnh sứ vỡ, Ôn Lập Trạch sợ Ôn Tưởng ngã vào đó, trực tiếp bế bổng cậu bé lên đi ra khỏi phòng.
“Tưởng Tưởng, con nghe bố nói, bố sẽ không bỏ rơi con.”
Ôn Tưởng căn bản nghe không lọt, vừa giãy giụa vừa khóc lóc đòi mẹ.
Ôn Lập Trạch dỗ nửa ngày, vẫn không dỗ được, bất đắc dĩ, đành phải bảo người đi liên lạc với Tưởng Vũ Vi.
Phồn hoa như mộng lưu quang tận.
Rất nhanh, thuộc hạ vẻ mặt khó xử đi tới: “Ôn tổng, Tưởng tiểu thư ngã từ cầu thang xuống, bị gãy xương, hiện tại đang ở bệnh viện, e là không có cách nào qua đây.”
Ôn Lập Trạch mím môi, trầm giọng nói: “Biết rồi.”
Anh ta nhìn Ôn Tưởng đang ngồi trên sô pha vẫn còn thút thít, nói với người giúp việc trong biệt thự: “Trông chừng tiểu thiếu gia, nếu nó đói thì làm chút gì cho nó ăn, đừng để nó lén chạy ra ngoài.”
Theo dáng vẻ hiện tại của Ôn Tưởng, đoán chừng sẽ tìm cơ hội lén chạy đi tìm Tưởng Vũ Vi.
Anh ta tuyệt đối sẽ không để Ôn Tưởng quay về bên cạnh Tưởng Vũ Vi, trở thành công cụ để Tưởng Vũ Vi uy h.i.ế.p mình.
“Vâng, Ôn tổng.”
Dặn dò người giúp việc xong, Ôn Lập Trạch trực tiếp về thư phòng làm việc.
Không bao lâu sau, Tưởng Bằng đưa Ôn Kính Hồng đến.
Vừa bước vào cửa, đã thấy Ôn Tưởng ngồi trên sô pha thút thít, Ôn Kính Hồng vội vàng đi tới: “Tưởng Tưởng, con sao vậy? Sao lại khóc thành thế này? Bố con đâu?”