Cùng Ngày Ly Hôn, Quẹo Vào Cục Dân Chính Với Chú Nhỏ Của Chồng Cũ

Chương 671



Nhìn thấy Ôn Kính Hồng, nước mắt Ôn Tưởng vừa mới cầm được không lâu lại tuôn rơi lã chã, đưa tay ôm lấy Ôn Kính Hồng.

“Hu hu hu... Bà nội, bố không cần mẹ nữa, cháu muốn gặp mẹ... Bố không cho cháu gặp mẹ...”

Thấy Ôn Tưởng khóc thương tâm như vậy, Ôn Kính Hồng vẻ mặt đau lòng, luống cuống tay chân lau nước mắt cho cậu bé.

“Không khóc không khóc, lát nữa bà nói chuyện đàng hoàng với bố con.”

“Thật không ạ?”

Ôn Tưởng ngước mắt nhìn Ôn Kính Hồng, vẻ mặt mong đợi.

Nhìn khóe mắt cậu bé còn vương giọt lệ, đáng thương vô cùng, trái tim Ôn Kính Hồng mềm nhũn thành vũng nước, vội vàng gật đầu: “Đương nhiên là thật rồi.”

Đang nói chuyện, Ôn Lập Trạch bước vào phòng khách.

Thấy Ôn Kính Hồng đang ôm Ôn Tưởng dỗ dành, ánh mắt Ôn Lập Trạch rất nhanh dời đi, nhìn sang Tưởng Bằng bên cạnh.

“Chú Tưởng, chúng ta vào thư phòng nói chuyện.”

“À, được! Được!”

Tưởng Bằng có chút không tự nhiên xoa xoa tay, mấy năm nay ông ta luôn coi thường Ôn Lập Trạch, cảm thấy Ôn Lập Trạch chỉ là kẻ ăn bám.

Nhưng nay đối phương lắc mình một cái biến thành ông chủ của Dĩ Sáng, còn công ty của ông ta lại đối mặt với việc đóng cửa, còn phải cầu xin đối phương giúp cứu công ty, tâm trạng của ông ta không thể nói là không phức tạp.

Hai người nói chuyện trong thư phòng hơn một tiếng đồng hồ mới ra, sắc mặt Tưởng Bằng đã từ không tự nhiên lúc đầu trở nên hồng hào, mặt đầy tươi cười.

Quả nhiên, thầy bói lúc đầu bói đúng thật, Ôn Kính Hồng quả nhiên vượng ông ta.

Lần này công ty tuy suýt chút nữa đóng cửa, nhưng Ôn Lập Trạch không chỉ cam kết sẽ rót vốn năm trăm triệu cho công ty ông ta, tiếp theo còn sẽ hợp tác với công ty ông ta.

Chỉ cần nghĩ đến lợi nhuận đó, khóe miệng Tưởng Bằng không kìm được mà nhếch lên.

Ôn Kính Hồng thấy ông ta cười tươi rói, biết là đàm phán rất thuận lợi, trong lòng cũng thở phào nhẹ nhõm.

Bà ta đặt Ôn Tưởng trong lòng xuống, nói với Tưởng Bằng: “Đàm phán xong rồi?”

“Ừ, công ty tôi còn có việc, về trước đây, lát nữa tôi bảo tài xế trong nhà qua đón bà.”

“Được, tối nay về ăn cơm không?”

“Chắc chắn về, tối nay chúng ta ăn mừng một chút.”

Sau khi Tưởng Bằng rời đi, Ôn Tưởng kéo tay áo Ôn Kính Hồng: “Bà nội, khi nào bà đi nói với bố cháu cho cháu gặp mẹ ạ?”

“Bà đi ngay đây.”

“Vậy cháu đi cùng bà.”

Hai người đi đến cửa thư phòng, gõ cửa.

“Vào đi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Ôn Kính Hồng đẩy cửa bước vào thư phòng: “Lập Trạch, mẹ nghe Tưởng Tưởng nói con không cho nó gặp mẹ nó?”

Ôn Lập Trạch đặt tài liệu trong tay xuống, ngước mắt lạnh lùng nhìn Ôn Kính Hồng một cái: “Mẹ, chuyện trong nhà mình mẹ còn quản chưa xong, thì đừng quản chuyện bên con nữa.”

“Chuyện con với Vũ Vi mẹ không định quản, nhưng Tưởng Tưởng là cháu nội của mẹ, hơn nữa nó còn nhỏ như vậy, con trực tiếp không cho nó gặp Vũ Vi, nó chắc chắn sẽ đau lòng buồn bã, con cứ để nó khóc ở phòng khách như vậy mặc kệ, ngộ nhỡ xảy ra chuyện gì thì sao?”

Ôn Lập Trạch đặt tài liệu xuống, nhìn Ôn Tưởng nói: “Tưởng Tưởng, con ra ngoài trước đi.”

Ôn Tưởng lắc đầu: “Con không, bố, con muốn gặp mẹ, con muốn ở bên cạnh mẹ!”

“Con chắc chứ? Con quên trước đó cô ta đ.á.n.h con thế nào rồi à?”

Phồn hoa như mộng lưu quang tận.

Nghe vậy Ôn Tưởng rụt cổ lại, trên mặt thoáng qua vẻ sợ hãi, rõ ràng là nhớ lại nỗi sợ hãi khi bị đ.á.n.h trước đó.

Sau khi do dự một lúc, Ôn Tưởng vẫn gật đầu: “Dạ... Mẹ không cố ý đ.á.n.h con đâu, mẹ nói với con là thời gian đó tâm trạng mẹ không tốt, sau này mẹ sẽ không đ.á.n.h con nữa, hơn nữa hôm qua mẹ còn đưa con đi ăn đồ ngon...”

Nhìn khuôn mặt ngây thơ của Ôn Tưởng, Ôn Lập Trạch bất giác nhíu mày.

Anh ta không muốn nói với Ôn Tưởng chuyện Tưởng Vũ Vi tối qua đưa cậu bé đi ăn là để cậu bé bị dị ứng, từ đó ép anh ta gặp mặt cô ta.

Nhưng nếu không để cậu bé nhìn rõ bộ mặt thật của Tưởng Vũ Vi, cậu bé sau này e là còn muốn tiếp tục đòi gặp Tưởng Vũ Vi, lâu ngày dài tháng, nói không chừng còn sẽ oán hận người làm bố là anh ta.

Nghĩ đến đây, Ôn Lập Trạch nhìn cậu bé vẻ mặt nghiêm túc nói: “Nếu bố và mẹ chỉ có thể chọn một người, con chọn ai?”

“Bố, con không muốn chọn, con hy vọng cả nhà ba người chúng ta sống hạnh phúc bên nhau.”

“Con bắt buộc phải chọn, hoặc là bố, hoặc là mẹ con.”

Trong đôi mắt Ôn Tưởng trào ra nước mắt, khóc nói: “Con không chọn, bố mẹ con đều muốn, con không muốn hai người ly hôn!”

Vừa thấy cậu bé khóc, Ôn Kính Hồng lại đau lòng, vẻ mặt không vui nhìn Ôn Lập Trạch: “Con làm bố kiểu gì vậy? Đã nó nhớ Vũ Vi như vậy, con cứ đưa nó về, ép nó làm lựa chọn gì chứ.”

Ôn Lập Trạch không để ý đến bà ta, tiếp tục nhìn Ôn Tưởng nói: “Đã con không chọn, vậy bố chọn giúp con, lát nữa bố sẽ cho người đưa con về.”

Ôn Tưởng bị biểu cảm nghiêm túc của Ôn Lập Trạch dọa sợ, rúc sau lưng Ôn Kính Hồng không dám nói chuyện, chỉ lộ ra đôi mắt mang theo vẻ sợ hãi.

Ôn Lập Trạch không nhìn cậu bé, trực tiếp gọi người giúp việc tới: “Lát nữa cô cùng tài xế đưa nó về Tưởng gia.”

Người giúp việc gật đầu: “Vâng.”

Cô ấy xoay người định đưa Ôn Tưởng đi, Ôn Kính Hồng đột nhiên giấu Ôn Tưởng ra sau lưng, giận dữ nói: “Ôn Lập Trạch, con không thấy Tưởng Tưởng đã bị dọa sợ rồi sao?!”

Ôn Lập Trạch cuối cùng cũng ngước mắt nhìn bà ta, chỉ là trong đôi mắt không có chút độ ấm nào: “Không phải mẹ đưa nó tới tìm con, hy vọng con cho nó đi gặp Tưởng Vũ Vi sao? Bây giờ con đồng ý rồi, mẹ còn gì không hài lòng?”

Sắc mặt Ôn Kính Hồng cứng đờ, rất nhanh phản ứng lại: “Mẹ là thấy nó khóc đáng thương quá, cho nên mới đưa nó tới tìm con, không phải muốn con đưa nó về bên cạnh Tưởng Vũ Vi.”

Bà ta cũng không ngốc, hiện tại Ôn Tưởng ở lại bên cạnh Ôn Lập Trạch rõ ràng tốt hơn nhiều so với ở bên cạnh Tưởng Vũ Vi.

Một khi hai người ly hôn, sau này Tưởng Vũ Vi chắc chắn phải tái giá, đến lúc đó Ôn Tưởng còn không biết sẽ chịu bao nhiêu uất ức.