Ở lại bên cạnh Ôn Lập Trạch, ít nhất bà ta có thể thường xuyên thăm nom, đứa bé không đến mức chịu khổ quá nhiều.
“Con đã nói từ sớm rồi, đây là chuyện của con, không cần mẹ phải bận tâm.”
Nhìn khuôn mặt lạnh lùng của Ôn Lập Trạch, trên mặt Ôn Kính Hồng đầy vẻ tức giận: “Không cần mẹ bận tâm, mẹ không bận tâm được sao? Con tự mình nhìn xem, con với Tưởng Vũ Vi vì ly hôn, dọa đứa bé thành cái dạng gì rồi? Ôn Lập Trạch, con là người có gia đình có con cái, có thể đừng ích kỷ như vậy được không?!”
Ôn Lập Trạch “bốp” một cái ném tập tài liệu lên bàn, thư phòng trong chốc lát rơi vào tĩnh lặng.
Đối với Ôn Lập Trạch, Ôn Kính Hồng thực ra có chút sợ hãi, bị hành động của anh ta dọa cho sắc mặt trắng bệch, không dám mở miệng nữa.
Trong sự tĩnh lặng, tiếng khóc của Ôn Tưởng đột nhiên vang vọng khắp thư phòng.
“Hu hu hu! Bố xấu xa! Con không cần bố nữa, con muốn mẹ! Hu hu!”
Ôn Lập Trạch nhìn người giúp việc một cái, đối phương vội vàng tiến lên đưa Ôn Tưởng ra khỏi thư phòng.
Rất nhanh, trong thư phòng yên tĩnh trở lại, bầu không khí áp bách khiến Ôn Kính Hồng suýt chút nữa không thở nổi.
Bà ta nhìn Ôn Lập Trạch, cẩn thận từng li từng tí mở miệng: “Lập Trạch, mẹ đột nhiên nhớ ra mẹ còn chút việc, mẹ về trước đây, hôm khác mẹ lại qua thăm Tưởng Tưởng.”
“Khoan đã.”
Ôn Lập Trạch lên tiếng gọi bà ta lại, lạnh lùng nói: “Mẹ biết tại sao con đón nó về đây không?”
“Tại... tại sao?”
“Tối qua Tưởng Vũ Vi vì muốn gặp con, cố ý cho nó ăn hạt phỉ để bị dị ứng.”
Ôn Kính Hồng không dám tin trừng lớn mắt: “Cái gì? Tưởng Vũ Vi lại dám làm như vậy?!”
Nghĩ đến tối qua Tưởng Vũ Vi gọi điện cho bà ta, sống lưng Ôn Kính Hồng không khỏi dâng lên một trận ớn lạnh.
Tưởng Vũ Vi là vì không liên lạc được với Ôn Lập Trạch, cho nên cố ý gọi điện cho bà ta, để bà ta đi tìm Ôn Lập Trạch.
Càng nghĩ, Ôn Kính Hồng càng kinh hãi.
Vì muốn gặp Ôn Lập Trạch, cô ta lại có thể nhẫn tâm ra tay với Ôn Tưởng, Ôn Tưởng là con trai ruột của cô ta mà!
“Không được, Tưởng Tưởng không thể đưa về bên cạnh Tưởng Vũ Vi nữa, tối qua nó có thể cho Tưởng Tưởng ăn thức ăn gây dị ứng, sau này còn không biết sẽ làm ra chuyện táng tận lương tâm gì nữa, không thể để cô ta và Tưởng Tưởng gặp nhau nữa!”
Vẻ mặt Ôn Lập Trạch lạnh nhạt: “Con sợ làm tổn thương Tưởng Tưởng, nên không nói với nó chuyện này.”
“Sao con có thể không nói với nó, hơn nữa còn muốn đưa nó về bên cạnh Tưởng Vũ Vi? Thế này có khác gì đưa dê vào miệng cọp?”
Ôn Lập Trạch liếc bà ta một cái: “Chẳng phải mẹ đưa nó đến tìm con, ép con đưa nó đi gặp Tưởng Vũ Vi sao?”
Trên mặt Ôn Kính Hồng thoáng qua vẻ xấu hổ: “Đó không phải là... trước đó mẹ không rõ tình hình sao?”
“Không rõ tình hình thì đừng lo chuyện bao đồng.”
“...”
Im lặng một lúc, Ôn Kính Hồng lén nhìn Ôn Lập Trạch một cái, nhỏ giọng nói: “Lập Trạch, lần này là mẹ làm sai, mẹ xin lỗi con, nhưng Tưởng Tưởng tuyệt đối không thể đưa về bên cạnh Tưởng Vũ Vi nữa, nếu không Tưởng Vũ Vi còn không biết sẽ ngược đãi nó thế nào.”
Chỉ cần nghĩ đến chuyện Ôn Tưởng bị dị ứng là do Tưởng Vũ Vi cố ý làm, bà ta liền cảm thấy sống lưng lạnh toát.
Sao có thể có người mẹ nhẫn tâm đến mức này?
“Trong lòng con tự có tính toán, sau này Tưởng Vũ Vi nếu còn liên lạc với mẹ, mẹ không cần để ý đến cô ta.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ôn Kính Hồng vội vàng gật đầu: “Ừ... Mẹ biết rồi...”
“Không có việc gì nữa thì mẹ về đi, con phải làm việc rồi.”
“Được... được...”
Bước ra khỏi biệt thự, Ôn Kính Hồng cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, đang định gọi điện bảo tài xế qua đón mình thì điện thoại reo lên.
Thấy là Tưởng Vũ Vi, bà ta cười lạnh một tiếng, nghe máy.
“Tưởng Vũ Vi, cô còn mặt mũi gọi điện cho tôi!”
“Mẹ, mẹ nói vậy là có ý gì?”
“Tôi có ý gì trong lòng cô không rõ sao? Cô vì muốn gặp Lập Trạch mà cố ý khiến Tưởng Tưởng bị dị ứng, loại người như cô căn bản không xứng làm mẹ của Tưởng Tưởng, tôi sẽ không giúp cô nữa, cô cũng đừng gọi điện cho tôi nữa.”
Nói xong, trực tiếp cúp điện thoại, thuận tay cho Tưởng Vũ Vi vào danh sách đen.
Bên kia, trong phòng bệnh.
Tưởng Vũ Vi mạnh tay ném điện thoại xuống đất, phát ra một tiếng “rầm” thật lớn, dọa dì Ngô bên cạnh giật nảy mình.
“Đại tiểu thư, cô sao vậy?”
Vẻ mặt Tưởng Vũ Vi lạnh lùng u ám, không nói gì.
Dì Ngô cũng không dám tiếp tục truy hỏi, cúi đầu nhặt chiếc điện thoại bị nứt màn hình lên đặt lên bàn, thở dài một hơi.
Ăn xong cơm trưa, Ôn Lập Trạch trực tiếp bảo người giúp việc đưa Ôn Tưởng đến chỗ Tưởng Vũ Vi.
Nhìn thấy Ôn Tưởng, Tưởng Vũ Vi cũng không vui mừng bao nhiêu, mà nhìn chằm chằm người giúp việc đưa Ôn Tưởng tới nói: “Ôn Lập Trạch đâu? Tại sao anh ta không đích thân tới?”
“Tưởng tiểu thư, Ôn tổng nhiều việc, cho nên bảo tôi đưa tiểu thiếu gia tới, nếu không có vấn đề gì, tôi xin phép về trước.”
“Đứng lại!”
Trong đôi mắt Tưởng Vũ Vi đầy vẻ giận dữ: “Ôn Lập Trạch đây là có ý gì? Anh ta không định quản con trai nữa phải không?!”
“Tưởng tiểu thư, Ôn tổng chỉ bảo tôi đưa tiểu thiếu gia tới, những cái khác tôi không biết.”
“Cút!”
Tưởng Vũ Vi gầm lên một câu, vì tức giận, ngũ quan vốn tinh xảo đều trở nên vặn vẹo, trông cực kỳ đáng sợ.
Ôn Tưởng bị dáng vẻ hiện tại của cô ta dọa sợ, theo bản năng lùi lại mấy bước, trước đây khi mẹ đ.á.n.h cậu bé, biểu cảm cũng đáng sợ y như bây giờ.
Người giúp việc gật đầu với Tưởng Vũ Vi, xoay người rời đi.
Phồn hoa như mộng lưu quang tận.
Phòng bệnh rất nhanh khôi phục sự yên tĩnh.
Tưởng Vũ Vi nhìn Ôn Tưởng đang co rúm một bên, lạnh giọng nói: “Lại đây.”
Ôn Tưởng lắc đầu: “Mẹ, con đã nói với bố là con hy vọng cả nhà ba người chúng ta ở bên nhau, nhưng bố không chịu... Mẹ, con đã làm theo lời mẹ nói rồi, mẹ đừng đ.á.n.h con được không?”
Nói đến cuối cùng, đã mang theo tiếng nức nở.