Nhìn thấy Ôn Lập Trạch, Ôn Tưởng sợ hãi co rúm người lại sau lưng dì Ngô, không chịu bước ra.
Dì Ngô nhẹ nhàng xoa đầu cậu bé, ánh mắt tràn đầy vẻ xót xa: “Tiểu thiếu gia, đi theo bố cháu đi.”
So với một Tưởng Vũ Vi tâm lý bất ổn, có thể phát điên bất cứ lúc nào, dì Ngô cảm thấy Ôn Tưởng đi theo Ôn Lập Trạch vẫn là lựa chọn an toàn hơn. Nhưng đứa trẻ vẫn đứng chôn chân tại chỗ, nó không muốn rời xa mẹ.
Ôn Lập Trạch dứt khoát tiến tới bế bổng cậu bé lên, dặn dò dì Ngô: “Tưởng Vũ Vi đang ở trên lầu, tôi đưa Ôn Tưởng đi đây.”
“Ôn tiên sinh.” Dì Ngô gọi với theo, “Cậu nhất định phải đối xử tốt với tiểu thiếu gia, nó là cốt nhục của cậu đấy.”
Ánh mắt Ôn Lập Trạch trầm xuống: “Tôi tự biết mình phải làm gì.”
Hắn bế Ôn Tưởng rời đi, bóng dáng hai người nhanh ch.óng khuất sau cánh cửa biệt thự. Dì Ngô thở dài một tiếng rồi quay người lên lầu. Vừa đi đến cửa phòng ngủ chính, bà đã nghe thấy tiếng đổ vỡ loảng xoảng phát ra từ bên trong.
Dì Ngô gõ cửa bước vào. Căn phòng vốn sang trọng giờ đây bừa bộn kinh hoàng. Mỹ phẩm đắt tiền văng tung tóe trên sàn, ghế cuối giường bị lật úp, quần áo vứt ngổn ngang. Tưởng Vũ Vi ngồi bệt giữa đống hỗn độn, tóc tai rũ rượi, đôi mắt hằn lên những tia m.á.u đầy căm hận.
“Đại tiểu thư, tiểu thiếu gia đã...”
“Cút!” Tưởng Vũ Vi gầm lên, nhìn dì Ngô bằng ánh mắt chán ghét, “Dì Ngô, bao nhiêu năm qua ai là người trả lương cho bà? Vậy mà hôm nay bà không những không giúp tôi, còn để Ôn Lập Trạch mang con đi! Bà đúng là đồ ăn cây táo rào cây sung, vô ơn bạc nghĩa!”
Dì Ngô sững sờ trước những lời mạt sát, một lúc lâu sau mới nghẹn ngào lên tiếng: “Đại tiểu thư, tôi làm vậy cũng là vì tốt cho cô và tiểu thiếu gia thôi. Sau này cô còn phải tìm hạnh phúc mới, mang theo đứa trẻ sẽ có nhiều bất tiện. Hơn nữa, tiểu thiếu gia đi theo Ôn tiên sinh, sau này mới có cơ hội thừa kế sản nghiệp của Ôn gia.”
Phồn hoa như mộng lưu quang tận.
Nghe đến đây, Tưởng Vũ Vi bỗng im bặt. Rõ ràng, những lời này đã đ.á.n.h trúng vào tâm lý thực dụng của cô ta.
“Bà ra ngoài đi, tôi muốn yên tĩnh một mình.”
“Vâng, đại tiểu thư. Có việc gì cô cứ gọi tôi.” Dì Ngô lẳng lặng rút lui, khép nhẹ cửa phòng.
Ở phía bên kia, sau khi Ôn Lập Trạch đưa con về biệt thự riêng, Ôn Tưởng lập tức đeo cặp sách chạy thẳng lên lầu, đóng sầm cửa phòng lại để biểu đạt sự phản kháng. Ôn Lập Trạch nhìn theo, khẽ lắc đầu thở dài, dặn người giúp việc: “Lát nữa mang chút đồ ăn lên cho nó.” Nói xong, hắn cũng đi thẳng vào thư phòng.
Tin tức Ôn Lập Trạch và Tưởng Vũ Vi ly hôn nhanh ch.óng lan truyền khắp giới thượng lưu. Khi Tô Dĩ Ninh nghe được chuyện này từ Thời Vi, cô không khỏi ngạc nhiên.
“Chẳng phải tình cảm của họ vẫn rất tốt sao? Sao lại đột ngột ly hôn thế này?”
Thời Vi im lặng một lát rồi hạ thấp giọng: “Tớ nghe phong phanh rằng Ôn Lập Trạch kiên quyết ly hôn là vì cậu đấy. Không biết thực hư thế nào.”
Tô Dĩ Ninh sững sờ: “Vì tớ? Sao có thể chứ?”
Dù năm năm trước Ôn Lập Trạch từng tỏ tình với cô, nhưng đó đã là chuyện của quá khứ. Hắn đã có gia đình, có con cái, làm sao có thể vì cô mà từ bỏ tất cả? Cô tự biết mình không có sức hút lớn đến mức khiến một người đàn ông như hắn phải phá nát gia đình mình.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Tớ cũng chỉ nghe người ta đồn đại thôi, cậu đừng để tâm quá. Ai mà biết trong lòng hắn nghĩ gì, có khi chỉ là cái cớ để rũ bỏ Tưởng Vũ Vi thôi.”
“Ừ, tớ không nói chuyện này nữa, lát nữa tớ còn có ca thí nghiệm.”
Cúp điện thoại, Tô Dĩ Ninh gạt bỏ những lời của Thời Vi ra khỏi đầu, tập trung vào công việc.
Tại văn phòng Chủ tịch tập đoàn Thanh Hồng, Thẩm Tứ cũng đã nhận được tin tức. Đôi mắt anh híp lại, tỏa ra một luồng khí thế nguy hiểm. Xem ra, Ôn Lập Trạch đã chuẩn bị sẵn sàng để chính thức tuyên chiến với Thanh Hồng.
“Thẩm tổng, để ly hôn với Tưởng Vũ Vi, Ôn Lập Trạch đã chấp nhận trả lại toàn bộ mảng game cho Tưởng thị.”
Thẩm Tứ vẫn giữ vẻ mặt bình thản: “Được rồi, cứ quan sát xem bước tiếp theo hắn định làm gì.”
Chiều tối, trên đường về nhà, Tô Dĩ Ninh nhắc lại chuyện ly hôn của nhà họ Ôn với Thẩm Tứ.
“Chuyện này anh biết rồi.” Thẩm Tứ siết c.h.ặ.t tập tài liệu trong tay, anh không muốn nói cho cô biết mục đích thực sự của Ôn Lập Trạch chính là cô, tránh để cô phải lo lắng thêm.
Thấy sắc mặt anh có vẻ không tốt, Tô Dĩ Ninh lo lắng hỏi: “Anh có tâm sự gì sao? Công ty gặp vấn đề gì à?”
“Không có gì, em đừng lo.” Thẩm Tứ nhìn cô bằng ánh mắt trấn an.
“Thật không?”
“Thật mà. Nếu có chuyện lớn, giờ này anh đã phải ở lại công ty tăng ca rồi.”
Tô Dĩ Ninh thấy anh nói cũng có lý nên mới yên tâm gật đầu. Vừa bước vào phòng khách, Đậu Đậu đã cầm bức tranh vừa vẽ xong chạy đến: “Mẹ ơi, mẹ xem này! Đây là tranh con vẽ cả nhà mình đấy!”
Tô Dĩ Ninh đón lấy bức tranh, nhìn ba người nắm tay nhau hạnh phúc, cô mỉm cười rạng rỡ: “Đẹp quá, bảo bối của mẹ giỏi thật đấy!” Cô âu yếm hôn lên má con trai.
Đậu Đậu lại hớn hở khoe với Thẩm Tứ và cũng nhận được lời khen ngợi từ anh, khiến cậu bé vui đến mức cười tít mắt.
“Con muốn dán bức tranh này trong phòng mình!”
“Được, lát nữa ăn cơm xong mẹ sẽ dán cùng con.”
Trong bữa tối, thím Tiền nhắc lại lời cô giáo dặn khi bà đi đón Đậu Đậu: “Thứ Sáu tuần này trường tổ chức hội thao cha mẹ và con cái, cô giáo dặn các ông bố cố gắng sắp xếp thời gian tham gia cùng các cháu.”