Tô Dĩ Ninh quay sang nhìn Thẩm Tứ: “Thứ Sáu em có thể xin nghỉ, còn anh thì sao? Nếu anh bận quá thì một mình em đi cũng được.”
“Lần đầu tiên tham gia hội thao của con trai, dù có bận đến mấy anh cũng phải thu xếp cho bằng được.”
“Vâng, vậy lát nữa em sẽ báo lại với phía bệnh viện.”
Sau bữa tối, Tô Dĩ Ninh cùng Đậu Đậu lên lầu dán tranh, còn Thẩm Tứ thì vào thư phòng. Anh lập tức gọi điện cho trợ lý Tôn Hành: “Đẩy cuộc họp thứ Sáu lên thứ Năm. Những tài liệu khẩn cấp trong mấy ngày tới hãy mang hết đến đây, để trống lịch ngày thứ Sáu cho tôi.”
“Thẩm tổng, ngài có kế hoạch gì đặc biệt sao?”
“Ừ, thứ Sáu tôi phải tham gia hội thao ở trường của Đậu Đậu.”
“Rõ thưa ngài, tôi sẽ sắp xếp ngay.”
Thoáng cái đã đến sáng thứ Sáu, cả gia đình ba người dùng bữa sáng xong liền khởi hành đến trường mầm non. Tô Dĩ Ninh hôm nay chọn một bộ đồ thể thao màu hồng nhạt trang nhã, bên trong là áo phông trắng đơn giản, tóc buộc đuôi ngựa cao, trang điểm nhẹ nhàng làm tôn lên ngũ quan tinh xảo.
Thẩm Tứ cũng mặc một bộ đồ thể thao cùng kiểu nhưng màu đen. Đây là lần đầu tiên Tô Dĩ Ninh thấy anh rũ bỏ vẻ nghiêm nghị của những bộ âu phục giày da để khoác lên mình phong cách năng động này. Trông anh trẻ ra vài tuổi, nếu không vì khí chất bá đạo thường trực, có lẽ người ta sẽ nhầm anh là một sinh viên đại học.
Đậu Đậu mặc bộ đồ thể thao màu xám nhạt, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng trẻo trông vừa ngoan ngoãn vừa đáng yêu. Ngay khi họ bước xuống xe, sự xuất hiện của gia đình cực phẩm này đã thu hút vô số ánh nhìn ngưỡng mộ. Đậu Đậu cảm nhận được ánh mắt của các bạn cùng lớp, cậu bé không tự chủ được mà ưỡn n.g.ự.c tự tin hơn hẳn ngày thường.
Cô Trần, giáo viên chủ nhiệm của Đậu Đậu, vội vàng bước tới chào đón. Nhìn thấy Thẩm Tứ và Tô Dĩ Ninh, cô không khỏi kinh ngạc. Thảo nào Đậu Đậu lại đẹp trai như vậy, hóa ra là thừa hưởng toàn bộ gen trội của bố mẹ.
“Chào buổi sáng bố mẹ Đậu Đậu. Hội thao sẽ chính thức bắt đầu lúc mười giờ. Hai vị có thể đi tham quan khuôn viên trường hoặc đến thẳng sân vận động. Chỗ ngồi đã được dán tên và số thứ tự của các bé rồi ạ.”
Tô Dĩ Ninh mỉm cười lịch sự: “Cảm ơn cô Trần.”
Sau khi cô giáo rời đi, Thẩm Tứ và Tô Dĩ Ninh dắt Đậu Đậu đi dạo một vòng quanh trường rồi mới tiến về phía sân vận động. Vừa tìm thấy vị trí của mình, họ đã thấy Ôn Lập Trạch và Ôn Tưởng đang ngồi ngay bên cạnh.
Ánh mắt Thẩm Tứ lập tức lạnh đi, anh nhìn Ôn Lập Trạch bằng ánh mắt không chút thiện cảm. Ngược lại, Ôn Lập Trạch vẫn giữ nụ cười trên môi, như thể không hề thấy vẻ mặt băng giá của đối phương: “Thẩm tổng, thật trùng hợp. Không ngờ một người bận rộn như anh cũng có hứng thú tham gia hội thao trẻ con thế này.”
Thẩm Tứ ngồi xuống, giọng điệu thản nhiên nhưng đầy ẩn ý: “Ôn tổng quản lý cả tập đoàn Dĩ Sáng, lại còn bận rộn tính kế người khác mà vẫn có thời gian đến đây, tôi đương nhiên không thể vắng mặt.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Thương trường như chiến trường, tính kế lẫn nhau là chuyện thường tình. Chỉ cần mình không phải là kẻ bị tính kế là được, anh thấy đúng không?”
Thẩm Tứ gật đầu, đáp trả sắc lẹm: “Ôn tổng nói phải. Chỉ hy vọng nếu có ngày Ôn tổng trở thành kẻ bị tính kế, anh cũng có thể giữ được thái độ thản nhiên như lúc này.”
Tô Dĩ Ninh ôm Đậu Đậu vào lòng, dịu dàng trò chuyện với con, dường như hoàn toàn phớt lờ những luồng sóng ngầm đang cuộn trào giữa hai người đàn ông.
Ôn Tưởng ngồi cạnh bố, nhìn thấy Đậu Đậu được mẹ ôm ấp yêu thương, trong mắt cậu bé hiện lên vẻ u ám và ghen tị. Tại sao bố mẹ của Tô Nhất Minh lại hạnh phúc như vậy, còn bố mẹ mình lại phải ly hôn? Cậu bé cúi đầu, lòng đầy đố kỵ.
“Bố ơi, mẹ thật sự không đến sao?”
Ôn Lập Trạch nhìn con trai, giọng trầm xuống: “Ừ, mẹ con đang bị thương, phải ngồi xe lăn nên không tiện đến đây tham gia cùng con.”
“Con chỉ cần mẹ đến thôi... Mẹ ngồi xem thôi cũng được mà. Bố ơi, con muốn mẹ đến.” Ôn Tưởng nhìn bố bằng ánh mắt khẩn cầu.
Sau một hồi im lặng, Ôn Lập Trạch cuối cùng cũng gật đầu: “Được rồi, con ngồi đây đợi, bố đi gọi điện xem cô ấy có thể qua đây không.”
Mắt Ôn Tưởng sáng rực lên: “Vâng ạ! Con cảm ơn bố!” Cậu bé tin chắc rằng chỉ cần bố gọi, mẹ nhất định sẽ đến.
Ôn Lập Trạch đứng dậy đi ra một góc gọi điện. Vài phút sau, hắn quay lại với vẻ mặt không mấy vui vẻ: “Tưởng Tưởng, mẹ con đang ở bệnh viện, không qua được đâu.”
Phồn hoa như mộng lưu quang tận.
Vẻ thất vọng hiện rõ trên mặt Ôn Tưởng, nhưng cậu bé không dám làm loạn. Bây giờ mẹ đã không cần cậu bé nữa, nếu cậu bé không nghe lời khiến bố cũng ghét bỏ, thì cậu bé sẽ chẳng còn ai trên đời này. Nghĩ đến đó, sống mũi Ôn Tưởng cay cay, nước mắt chực trào.
Ôn Lập Trạch tưởng con buồn vì mẹ không đến nên ngồi xuống an ủi: “Đừng buồn, lần sau trường tổ chức, mẹ nhất định sẽ tham gia cùng con.”
“Thật không ạ? Nhưng hai người ly hôn rồi, mẹ còn cần con nữa không?”
Nhìn đôi mắt đỏ hoe của con trai, Ôn Lập Trạch khựng lại một chút rồi kiên định gật đầu: “Có chứ, chắc chắn là có. Bố hứa với con.”
Hắn thầm nghĩ, nếu Tưởng Vũ Vi không còn tranh giành quyền nuôi con và tâm trạng ổn định hơn, hắn cũng sẽ không ngăn cản hai mẹ con gặp nhau.