Cùng Ngày Ly Hôn, Quẹo Vào Cục Dân Chính Với Chú Nhỏ Của Chồng Cũ

Chương 679: Hội Thao Nhà Trẻ Và Sự Thất Bại Của Ôn Tưởng



Dù sao đi nữa, Tưởng Vũ Vi cũng là mẹ ruột của Ôn Tưởng. Cứ một mực ngăn cấm không cho bọn họ gặp nhau, chỉ càng khiến Ôn Tưởng thêm oán hận anh ta mà thôi.

"... Thôi được rồi."

Ôn Lập Trạch đưa tay lau đi những giọt nước mắt tèm lem trên mặt cậu bé, cố gắng hạ giọng dịu dàng: "Được rồi, đừng khóc nữa. Nếu con thực sự nhớ mẹ, đợi hội thao kết thúc, chỉ cần con giành được giải, chúng ta sẽ mang giấy khen đi gặp mẹ, được không?"

Nghe thấy lời hứa hẹn này, sự chú ý của Ôn Tưởng lập tức bị dời đi, cậu bé nín khóc: "Dạ."

Rất nhanh đã đến mười giờ sáng. Sau khi cô giáo chủ nhiệm Trần phát biểu vài lời khai mạc, hội thao dành cho phụ huynh và các bé chính thức bắt đầu.

Hạng mục thi đấu đầu tiên là trò chơi "hai người ba chân". Quy tắc rất đơn giản: một bạn nhỏ và một phụ huynh sẽ ghép thành một đội, buộc một chân của hai người lại với nhau rồi cùng di chuyển về đích. Đội nào đến đích trước sẽ giành chiến thắng.

Thẩm Tứ và Đậu Đậu cùng nhau tham gia thi đấu, còn Tô Dĩ Ninh thì đứng bên ngoài vạch kẻ, đảm nhận vai trò cổ vũ nhiệt tình cho hai cha con.

Ôn Lập Trạch đứng ở một góc, lạnh lùng thu vào tầm mắt cảnh tượng gia đình ba người bọn họ ấm áp, hạnh phúc rạng ngời. Đáy mắt anh ta xẹt qua một tia lạnh lẽo, u ám.

Sắp rồi, không bao lâu nữa đâu, người đàn ông danh chính ngôn thuận đứng bên cạnh Tô Dĩ Ninh sẽ là anh ta.

Sau khi xác nhận tất cả các đội thi đấu đều đã vào vị trí chuẩn bị, trọng tài thổi còi bắt đầu. Mọi người lập tức hối hả di chuyển về phía vạch đích.

Có những cặp phụ huynh và con cái phối hợp vô cùng ăn ý, bước đi thoăn thoắt. Nhưng cũng có những đội hoàn toàn lệch nhịp, bên này bước chân trái thì bên kia cũng bước chân trái, loay hoay mãi nửa ngày vẫn chưa nhích được một mét, chỉ đành trơ mắt nhìn các gia đình khác bỏ xa mình ở phía sau.

Dẫn đầu đoàn đua với tốc độ nhanh nhất chính là hai đội của Đậu Đậu và Ôn Tưởng.

Ôn Tưởng vì khao khát muốn cầm giấy khen đi tìm Tưởng Vũ Vi nên thi đấu vô cùng nghiêm túc. Cộng thêm việc bản thân cậu bé vốn lanh lợi, tay chân linh hoạt, nên khi phối hợp với Ôn Lập Trạch, tốc độ của hai người rất đáng gờm.

Còn Đậu Đậu, mục tiêu duy nhất của cậu bé là giành được năm ngôi sao cho giải nhất. Theo luật của hội thao hôm nay, ai tích lũy được nhiều sao nhất sẽ nhận được một phần thưởng bí ẩn. Cậu bé muốn giành lấy phần thưởng lớn đó để tặng cho mẹ Tô Dĩ Ninh.

Cả hai đội đều bám đuổi sát sao, khoảng cách trước sau cơ bản không chênh lệch là bao.

Khi chỉ còn cách vạch đích mười mét cuối cùng, Ôn Tưởng liếc thấy Đậu Đậu và Thẩm Tứ đang vượt lên trước mình và Ôn Lập Trạch mười mấy centimet. Trong mắt cậu bé lóe lên sự sốt ruột, nhịp độ dưới chân cũng bất giác tăng tốc độ.

Tuy nhiên, cậu bé đột ngột tăng tốc mà Ôn Lập Trạch lại không kịp bắt nhịp. Sự chênh lệch tốc độ giữa hai người khiến cơ thể nhỏ bé của Ôn Tưởng mất thăng bằng, trực tiếp ngã nhào về phía trước.

Ôn Lập Trạch vội vàng vươn tay túm lấy cổ áo phía sau của cậu bé, xách bổng cậu bé lên.

"Tưởng Tưởng, con không sao chứ?"

Ôn Tưởng gấp gáp đến mức khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng: "Bố, con không sao! Chúng ta đi nhanh lên đi, nếu không sẽ không giành được hạng nhất đâu!"

Thế nhưng, cậu bé càng nôn nóng, bước chân của hai người càng rối loạn, không có cách nào giữ được sự đồng điệu, đành phải loạng choạng dừng lại tại chỗ một lúc lâu.

Và ngay trong khoảnh khắc bọn họ khựng lại đó, Thẩm Tứ và Đậu Đậu đã sải bước vượt qua vạch đích.

Tô Dĩ Ninh vui vẻ chạy tới, lấy khăn giấy cẩn thận lau mồ hôi trên trán cho Thẩm Tứ và Đậu Đậu, nụ cười rạng rỡ trên môi: "Vất vả cho hai người rồi, hai bố con đều rất cừ khôi! Mệt không? Uống chút nước đi."

Cô lấy bình giữ nhiệt đã chuẩn bị sẵn trong túi xách ra, đưa chiếc bình lớn cho Thẩm Tứ, sau đó tự tay vặn nắp chiếc bình nước hình vịt con màu vàng đưa cho Đậu Đậu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Đậu Đậu nhận lấy bình nước, ùng ục uống một ngụm lớn rồi cười tít mắt: "Cảm ơn mẹ ạ!"

Trên khuôn mặt bầu bĩnh của cậu bé tràn ngập nụ cười rạng rỡ. Đã giành được năm ngôi sao đầu tiên rồi, tiếp theo chỉ cần tiếp tục cố gắng, gom được nhiều sao nhất là có thể lấy được món quà bí ẩn tặng cho mẹ.

Phồn hoa như mộng lưu quang tận.

Vừa rồi, trong lúc chuẩn bị thi đấu, cậu bé đã thì thầm kể cho Thẩm Tứ nghe về kế hoạch giành món quà bí ẩn này. Thẩm Tứ lập tức gật đầu đồng ý, hai cha con quyết tâm cùng nhau nỗ lực vì mục tiêu đó.

Về phần Ôn Lập Trạch và Ôn Tưởng, vì sai lầm phút ch.ót mà tụt lại phía sau, cuối cùng ngay cả top 3 cũng không lọt vào nổi.

Sau khi cuộc thi kết thúc, Ôn Tưởng ủ rũ cúi gầm mặt, hốc mắt đã ửng đỏ, ngấn lệ chực trào.

Ôn Lập Trạch ngồi xổm xuống, kiên nhẫn an ủi cậu bé: "Tưởng Tưởng, đừng nản lòng. Phía sau vẫn còn rất nhiều hạng mục thi đấu nữa. Chúng ta chỉ cần giành được một giải nhất thôi là có thể cầm giấy khen đi khoe với mẹ rồi."

Ôn Tưởng cố gắng kìm nén nước mắt, ấm ức gật đầu: "Vâng ạ, bố..."

Sau khi dỗ dành xong, Ôn Lập Trạch đứng dậy, dắt tay cậu bé đi tham gia các cuộc thi tiếp theo.

Tuy nhiên, những vòng thi sau đó, bất luận bọn họ có nỗ lực đến đâu, nếu không bị cha con Thẩm Tứ và Đậu Đậu cướp mất vị trí số một, thì cũng vì đủ loại sự cố xui xẻo mà vuột mất giải nhất.

Đến khi hội thao kết thúc, Ôn Tưởng nhìn mấy tấm giấy khen giải nhì cầm trên tay, rốt cuộc không nhịn được nữa mà òa khóc nức nở.

"Chúng ta chỉ giành được giải nhì thôi... Mẹ nhìn thấy mấy tờ giấy khen này nhất định sẽ không vui đâu."

Trước đây, Tưởng Vũ Vi luôn áp đặt sự nghiêm khắc cực đoan lên cậu bé. Bất luận là tham gia cuộc thi gì, chỉ cần cậu bé không mang về giải nhất, Tưởng Vũ Vi sẽ lập tức tỏ thái độ chán ghét, tức giận.

"Không sao đâu mà, con đã làm rất tốt rồi."

Ôn Lập Trạch cố gắng dịu dàng an ủi, nhưng lần này lời nói của anh ta hoàn toàn vô tác dụng. Ôn Tưởng tức tưởi ném mạnh mấy tấm giấy khen xuống đất, vừa khóc vừa gào lên: "Con không giành được giải nhất, không thể đi thăm mẹ được rồi! Mẹ nhìn thấy những thứ này cũng sẽ không vui! Tất cả đều tại bố! Hu hu hu!"

"Tưởng Tưởng, cho dù không giành được giải nhất cũng không sao mà, con..."

Lời còn chưa kịp nói hết, Ôn Tưởng đã vung tay đẩy mạnh anh ta một cái.

Ôn Lập Trạch vốn đang ngồi xổm để nói chuyện với con, hoàn toàn không đề phòng việc cậu bé sẽ ra tay đẩy mình, lập tức mất đà ngã bệt xuống đất.

Sắc mặt anh ta nháy mắt tối sầm lại, giọng nói lạnh lẽo vang lên: "Ôn Tưởng, ai dạy con cái thói không đạt được thứ mình muốn thì trút giận lên người khác hả?"

Ôn Lập Trạch trầm mặt, quanh thân tỏa ra luồng áp suất thấp đáng sợ. Ôn Tưởng bị dọa cho giật mình, vốn dĩ trong lòng đã tủi thân, bây giờ lại bị mắng, cậu bé càng thêm kích động, trực tiếp nằm lăn ra đất gào khóc t.h.ả.m thiết.

"Con ghét bố! Bố là ông bố vô dụng! Bố là đồ tồi! Con muốn tìm mẹ cơ! Hu hu hu, con không cần bố nữa! Bố là đồ tồi!"

Ôn Tưởng khóc rống lên, âm lượng lớn đến mức gần như cả sân vận động đều vang vọng tiếng khóc ch.ói tai của cậu bé, lập tức thu hút ánh mắt tò mò của tất cả những người xung quanh.

Đậu Đậu đứng từ xa nhìn Ôn Tưởng đang khóc đến mức nước mũi tèm lem, trong đôi mắt to tròn lóe lên vẻ ghét bỏ ra mặt.

Đã lớn chừng này rồi mà còn hay khóc nhè ăn vạ như vậy, thật mất mặt.