Cùng Ngày Ly Hôn, Quẹo Vào Cục Dân Chính Với Chú Nhỏ Của Chồng Cũ

Chương 684: Sóng Gió Tập Đoàn



“Một khi kết quả điều tra cuối cùng được công bố, nếu thực sự là do chip của Thanh Hồng dẫn đến việc máy móc bị hủy hoại, thì thứ chúng ta mất đi không chỉ là tiền bồi thường, mà còn là hiệu ứng thương hiệu đã dày công gây dựng bao năm nay.”

Tại Thâm Thị, vô số doanh nghiệp đang chực chờ nhìn chằm chằm vào Thanh Hồng. Chỉ cần Thanh Hồng sơ hở, bọn họ nhất định sẽ nắm lấy điểm yếu này để ra sức rêu rao, bôi nhọ. Sau này, Thanh Hồng muốn giành lại lòng tin từ khách hàng sẽ là chuyện vô cùng nan giải.

Phồn hoa như mộng lưu quang tận.

Nghe xong lời phân tích của Thẩm Tứ, tất cả mọi người có mặt trong phòng họp đều im lặng, sắc mặt ai nấy đều trở nên khó coi.

“Được rồi, mọi người cũng không cần quá lo lắng. Cứ đợi kết quả điều tra rồi tính tiếp, bây giờ hãy chuẩn bị sẵn sàng các phương án dự phòng. Dù sao thì kết quả cũng chẳng thể tệ hơn việc phá sản đâu.”

Anh đứng dậy, lạnh lùng ra lệnh: “Tan họp.”

Nói xong, Thẩm Tứ trực tiếp bước ra khỏi phòng họp. Trở lại văn phòng, Tôn Hành gõ cửa đi vào.

“Thẩm tổng, những kẻ tung tin chip của công ty chúng ta có vấn đề trên mạng phần lớn là thủy quân do bên Dĩ Sáng thuê. Nghe nói Dĩ Sáng mấy năm nay cũng đang nghiên cứu chip, gần đây họ sắp ra mắt một loại chip mới.”

Ánh mắt Thẩm Tứ trở nên lạnh lẽo như băng: “Biết rồi. Tiếp tục để bộ phận quan hệ công chúng xử lý, gửi thẳng bằng chứng Dĩ Sáng thuê thủy quân cho Ôn Lập Trạch. Cảnh cáo cậu ta, nếu còn tiếp tục bôi nhọ Thanh Hồng, chúng ta sẽ báo cảnh sát can thiệp.”

“Vâng, Thẩm tổng.”

Sau khi Tôn Hành rời đi, Thẩm Tứ cầm tài liệu lên tiếp tục xem xét.

Bên kia, tại biệt thự của Ôn Lập Trạch.

Ôn Lập Trạch và Chu Thiếu Khanh ngồi đối diện nhau, trên tay mỗi người là một ly rượu vang đỏ sóng sánh. Chu Thiếu Khanh nhìn những tin tức tiêu cực về chip Thanh Hồng tràn ngập trên màn hình điện thoại, nụ cười trên khóe miệng mang theo vẻ đắc ý tột độ: “Ôn tổng, không hổ là anh. Chẳng qua chỉ tùy tiện ra tay đã khuấy đảo Thanh Hồng đến mức long trời lở đất. Liên minh với anh đúng là quyết định sáng suốt nhất của tôi.”

Ôn Lập Trạch mặt không cảm xúc nhìn hắn: “Chu tổng, anh không định cứ thế mà ngồi mát ăn bát vàng chứ?”

Từ khi bắt đầu liên minh, cơ bản đều là một mình anh ta ra mặt hành động. Chu Thiếu Khanh ngoài việc khua môi múa mép thì chưa thấy có bất kỳ động thái thực tế nào.

Chu Thiếu Khanh nhấp một ngụm rượu, nhướng mày nói: “Ôn tổng đừng vội, bây giờ vẫn chưa đến lúc tôi ra tay. Anh yên tâm, tôi nhất định sẽ không để anh chịu thiệt đâu.”

“Tốt nhất là như vậy, tôi ghét nhất là bị kẻ khác lợi dụng.”

“Yên tâm, sẽ không có chuyện đó đâu.”

Hai người đang nói chuyện thì người giúp việc cầm một tập tài liệu bước vào.

“Ôn tổng, đây là tài liệu bên Thanh Hồng gửi tới.”

Ôn Lập Trạch đưa tay nhận lấy. Sau khi mở ra xem nội dung bên trong, sắc mặt hắn lập tức trầm xuống.

“Ôn tổng, có chuyện gì vậy?”

Ôn Lập Trạch ném tập tài liệu lên bàn, cười lạnh một tiếng: “Không có gì, chẳng qua là bị Thẩm Tứ nắm được chút thóp mà thôi.”

Chuyện Dĩ Sáng thuê thủy quân tung tin chip Thanh Hồng có vấn đề vẫn chưa đủ để uy h.i.ế.p được hắn. Dù sao, rất nhanh thôi, chuyện này sẽ trở thành sự thật không thể chối cãi.

Chu Thiếu Khanh liếc nhìn tập tài liệu trên bàn, cười nói: “Không có vấn đề gì lớn là tốt rồi. Nếu không còn việc gì, tôi xin phép về trước.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Được, nhưng tôi hy vọng Chu tổng hãy nhớ kỹ những gì mình cần phải làm.”

Trong mắt Chu Thiếu Khanh xẹt qua một tia lạnh lẽo, nhưng nụ cười trên môi vẫn không đổi: “Yên tâm, tôi tuyệt đối sẽ không để Ôn tổng phải đơn độc đối phó với Thanh Hồng đâu.”

Nói xong, hắn đặt ly rượu xuống rồi đứng dậy rời đi. Ôn Lập Trạch nhìn theo bóng lưng hắn, ánh mắt lạnh thấu xương.

Uống cạn ly rượu vang, hắn định lên thư phòng xử lý công việc thì người giúp việc với vẻ mặt khó xử tiến lại gần: “Ôn tổng, tiểu thiếu gia vẫn kiên quyết không chịu ăn cơm.”

Vì Ôn Tưởng không nghe lời nên Ôn Lập Trạch không đưa cậu bé đi gặp Tưởng Vũ Vi mà trực tiếp đưa về biệt thự. Vừa về đến nhà, Ôn Tưởng đã giận dỗi tự nhốt mình trong phòng, dùng việc tuyệt thực để uy h.i.ế.p Ôn Lập Trạch phải đưa mình đi gặp mẹ.

“Nó đã không muốn ăn thì cứ để nó đói.” Ôn Lập Trạch lạnh lùng nói. Dù sao trẻ con đói một hai bữa cũng chẳng c.h.ế.t được.

“Vâng, Ôn tổng.”

...

Cả đêm Thẩm Tứ không về nhà. Tô Dĩ Ninh vốn đã quen có anh ngủ bên cạnh, đột nhiên giường chiếu trống trải khiến cô trằn trọc không sao ngủ ngon giấc.

Sáng sớm hôm sau, cô tỉnh dậy rửa mặt rồi xuống lầu, bảo thím Tiền đóng gói hai phần bữa sáng để mang đến công ty ăn cùng Thẩm Tứ.

“Vâng, thưa Tô tiểu thư.”

Thím Tiền nhanh nhẹn chuẩn bị xong xuôi. Thấy đôi mắt Tô Dĩ Ninh hơi sưng, bà sửng sốt hỏi: “Tô tiểu thư, tối qua cô ngủ không ngon sao?”

“Vâng ạ. Cháu đến công ty trước đây. Lát nữa Đậu Đậu dậy, thím bảo với thằng bé là cháu ở công ty, bảo nó hôm nay tự chơi nhé.”

“Được, cô đi thong thả.”

Tô Dĩ Ninh đến công ty khi đã gần tám giờ sáng. Cô đi thang máy thẳng lên tầng cao nhất. Vừa bước ra, cô đã thấy các thư ký trong văn phòng chủ tịch người thì gọi điện, kẻ thì photo tài liệu, ai nấy đều mang vẻ mặt vô cùng ngưng trọng.

Tôn Hành đang đối chiếu tài liệu, thấy Tô Dĩ Ninh liền vội vàng đặt xuống rồi bước tới: “Tô tiểu thư, sao cô lại đến đây?”

“Tôi đoán Thẩm Tứ cả đêm không về chắc cũng chưa kịp ăn sáng, nên mang chút đồ qua cho anh ấy.”

Nghe vậy, Tôn Hành thở dài một hơi: “Thẩm tổng bận từ tối qua đến giờ, ngay cả ngụm nước cũng chưa kịp uống. Bữa sáng tôi mua lúc nãy ngài ấy cũng chẳng buồn động vào.”

Nhìn quầng thâm dưới mắt Tôn Hành, Tô Dĩ Ninh nhíu mày: “Tất cả mọi người đều thức trắng đêm sao?”

“Làm gì có thời gian mà ngủ hả cô. Lần này chip xảy ra vấn đề, gần như cả tập đoàn đều phải tăng ca. Chúng tôi còn đỡ, lúc rảnh còn chợp mắt được một lát, chứ Thẩm tổng là thực sự thức trắng đêm đấy ạ.”

Tô Dĩ Ninh gật đầu xót xa: “Tôi biết rồi, bây giờ anh ấy đang ở trong văn phòng chứ?”

Tôn Hành lắc đầu: “Không, ngài ấy đang họp, nhưng chắc cũng sắp xong rồi. Cô vào văn phòng đợi ngài ấy một lát đi.”