“Được.”
Tô Dĩ Ninh bước vào văn phòng, ngồi trên sô pha chờ đợi. Một lát sau, nghe thấy tiếng mở cửa, cô vội vàng quay đầu lại.
“A Tứ, anh họp xong rồi sao?”
Thẩm Tứ nhìn thấy cô, trong mắt lóe lên vẻ ngạc nhiên: “Sao em lại tới đây?”
“Em đoán anh chắc chắn chưa kịp ăn sáng nên mang qua cho anh này.”
Thẩm Tứ đặt tài liệu xuống, đi đến ngồi đối diện cô. Thấy cô chuẩn bị hai phần, anh nhìn cô hỏi: “Em cũng chưa ăn à?”
Phồn hoa như mộng lưu quang tận.
“Vâng.”
Tô Dĩ Ninh mở hộp đồ ăn, đưa một phần cho anh: “Em qua đây ăn cùng anh. Anh cứ hễ bận việc là chẳng màng đến bản thân gì cả. Em nghe Tôn Hành nói bữa sáng cậu ấy mua anh còn chưa đụng vào miếng nào.”
“Ừ, bận quá nên anh quên mất.”
“Bận đến mấy cũng phải ăn chứ. Em thấy các thư ký bên ngoài cũng bận đến chân không chạm đất, ai nấy đều thức trắng đêm. Vấn đề lần này của công ty nghiêm trọng lắm sao?”
“Khá nghiêm trọng. Chip của công ty xảy ra lỗi khiến một lượng lớn máy móc của đối tác bị hỏng. Hiện tại chúng ta đang điều tra nguyên nhân. Nếu thực sự là do chip, e rằng Thanh Hồng sẽ phải đối mặt với một khoản bồi thường khổng lồ.”
Nghe vậy, Tô Dĩ Ninh nhíu mày, trong mắt tràn đầy vẻ lo lắng.
“Em cũng không giúp gì được cho anh, việc duy nhất em có thể làm là lo tốt hậu phương cho anh thôi. Đúng rồi, hôm nay anh có về nhà không?”
“Chắc là không, còn rất nhiều việc tồn đọng chưa xử lý xong.”
“Được rồi, anh mau ăn sáng đi. Lát nữa em về thu dọn hai bộ quần áo sạch mang qua đây cho anh thay.”
“Ừ.”
Bữa sáng của Thẩm Tứ mới ăn được một nửa thì Tôn Hành với vẻ mặt căng thẳng gõ cửa bước vào: “Thẩm tổng, Vương thị bên Kinh Thành cũng muốn hủy hợp đồng với chúng ta.”
Từ tối qua đến giờ, số lượng đối tác đòi hủy hợp đồng với Thanh Hồng đã lên đến con số hàng chục. Cứ đà này, Thanh Hồng sẽ sớm rơi vào tình trạng đứt gãy chuỗi vốn và không thể trụ vững.
Thẩm Tứ đặt đũa xuống, đứng dậy dứt khoát: “Lập tức liên hệ với thư ký của Vương tổng, hẹn gặp ông ấy sớm nhất có thể. Đặt vé máy bay chuyến nhanh nhất, tôi sẽ đích thân đi Kinh Thành một chuyến.”
Thấy Thẩm Tứ vội vã định rời đi, Tô Dĩ Ninh gọi với theo: “Em sẽ thu dọn quần áo rồi gửi thẳng ra sân bay cho anh nhé.”
Thẩm Tứ quay lại nhìn cô, bước nhanh tới ôm c.h.ặ.t cô vào lòng, thấp giọng dặn dò: “Thời gian tới anh sẽ rất bận, Đậu Đậu ở nhà vất vả cho em rồi.”
“Anh nói gì vậy, đó là việc em nên làm mà. Anh cứ yên tâm lo việc công ty, đừng lo lắng cho mẹ con em.”
“Ừ.”
Anh cúi đầu hôn nhẹ lên trán cô một cái, rồi buông ra, rảo bước rời đi. Tô Dĩ Ninh nhìn phần bữa sáng mới chỉ vơi đi vài miếng, khẽ thở dài, thu dọn xong xuôi rồi rời khỏi Thanh Hồng.
Về đến biệt thự, cô nhanh ch.óng thu dọn quần áo cho Thẩm Tứ rồi bảo tài xế đưa thẳng ra sân bay. Thím Tiền nhìn dáng vẻ vội vã của cô, trong lòng không khỏi lo âu.
“Tô tiểu thư, có phải công ty của thiếu gia gặp chuyện gì lớn rồi không?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tô Dĩ Ninh quay đầu, thấy sự lo lắng hiện rõ trong mắt thím Tiền, cô vội trấn an: “Thím Tiền, không có chuyện gì quá lớn đâu ạ, chỉ là dạo này anh ấy hơi bận một chút thôi.”
Thấy vẻ mặt bình tĩnh của Tô Dĩ Ninh, thím Tiền mới thở phào nhẹ nhõm: “Vậy thì tốt quá.”
Chập tối, Thẩm Nghi Tu đến biệt thự.
“Thím út, cháu có chuyện quan trọng muốn nói với thím.”
Thấy sắc mặt Thẩm Nghi Tu nghiêm trọng, tim Tô Dĩ Ninh thắt lại: “Vào thư phòng nói đi.”
Hai người bước vào thư phòng, Thẩm Nghi Tu lấy từ trong túi ra một tập tài liệu và một tấm thẻ ngân hàng đưa cho cô.
“Thím út, đây là những thứ chú út dặn cháu giao cho thím trước khi đi Kinh Thành. Mật khẩu thẻ là sinh nhật của thím.”
Tô Dĩ Ninh không nhận, giọng lạnh đi: “Anh ấy có ý gì? Anh ấy đi Kinh Thành chứ có phải đi luôn không về đâu? Tại sao lại phải bàn giao như trối trăng thế này?”
“Thím út, chú út vì quá vội vàng nên không kịp tận tay đưa cho thím, nếu không chú ấy đã không nhờ cháu.”
“Tôi không nhận, đợi anh ấy về rồi tính.”
Thẩm Nghi Tu bất lực, đặt tài liệu và thẻ lên bàn, trầm giọng giải thích: “Thím út, cuộc khủng hoảng lần này của Thanh Hồng không giống những lần trước. Nếu không xử lý ổn thỏa, Thanh Hồng rất có thể sẽ phá sản. Những thứ này là chú út đã chuẩn bị cho thím từ khi biết Đậu Đậu là con trai mình, chỉ là chưa có dịp đưa. Thím cứ nhận lấy đi, ngộ nhỡ Thanh Hồng thực sự sụp đổ, số tài sản này sẽ là vốn liếng để chú út có thể đông sơn tái khởi.”
Tô Dĩ Ninh im lặng hồi lâu, cuối cùng khẽ gật đầu: “Được, tôi sẽ giữ hộ anh ấy. Hôm nay cháu qua đây chỉ vì việc này thôi sao?”
“Vâng, công ty cháu vẫn còn việc, cháu xin phép về trước.”
“Để tôi tiễn cháu.”
Sau khi tiễn Thẩm Nghi Tu, Tô Dĩ Ninh quay lại thư phòng, cầm tập tài liệu và tấm thẻ lên lầu, cất kỹ vào két sắt.
Sáng sớm hôm sau, Tô Dĩ Ninh vừa thức dậy thì thím Tiền đã gõ cửa.
“Tô tiểu thư, bên ngoài có một người tự xưng là anh trai cô đến tìm.”
Anh trai? Nghĩ đến việc đó có thể là Ôn Lập Trạch, Tô Dĩ Ninh lạnh lùng đáp: “Cháu không có anh trai nào cả, bảo anh ta đi đi.”
“Vâng.”
Thím Tiền rời đi, Tô Dĩ Ninh vào phòng tắm rửa mặt. Khi cô thay đồ xong xuôi xuống lầu thì đã là nửa tiếng sau.
Đậu Đậu đã ngồi ngoan ngoãn bên bàn ăn, tay cầm miếng bánh mì to hơn cả mặt, nhấm nháp từng chút một. Tô Dĩ Ninh mỉm cười, đi đến bên cạnh cậu bé: “Đậu Đậu, chào buổi sáng con trai.”
“Mẹ chào buổi sáng ạ.”
Tô Dĩ Ninh ngồi xuống đối diện, thím Tiền bưng bữa sáng lên cho cô. Ăn xong, cô cầm điện thoại kiểm tra, Thẩm Tứ vẫn chưa nhắn tin lại. Xem ra anh thực sự đang rất bận rộn. Do dự một lát, cô vẫn gửi đi một tin nhắn:
【Chuyến đi Kinh Thành của anh thuận lợi chứ?】