Cùng Ngày Ly Hôn, Quẹo Vào Cục Dân Chính Với Chú Nhỏ Của Chồng Cũ

Chương 703: Đậu Đậu Bị Bắt Cóc



Nghe thấy lời an ủi trong giọng nói của cô, khóe miệng Thẩm Tứ khẽ cong lên: "Ừm, em không cần lo cho anh, anh sẽ không làm chuyện dại dột đâu."

Nếu chỉ có một mình, có lẽ anh sẽ nghĩ quẩn. Nhưng bây giờ, anh không thể chỉ sống cho riêng mình, anh còn phải lo cho Tô Dĩ Ninh và Đậu Đậu. Nếu anh gục ngã, họ biết dựa vào ai?

"Vâng."

...

Hai người ở lại văn phòng rất lâu. Lúc rời đi, tòa nhà Thanh Hồng vốn thường ngày đèn đuốc sáng trưng nay chỉ còn lại vài ô cửa sổ le lói ánh đèn.

Lên xe, Thẩm Tứ dặn tài xế: "Lái xe đi vòng quanh Thanh Hồng một vòng đi."

Anh muốn nhìn lại lần cuối công ty do chính tay mình gầy dựng. Sau khi nộp đơn phá sản, nơi này sẽ không còn thuộc về anh nữa.

Chiếc Maybach màu đen chầm chậm lăn bánh quanh tòa nhà, đôi mắt Thẩm Tứ dần đỏ hoe. Thanh Hồng từ con số không, từ lúc chỉ có vài nhân viên đến quy mô hàng vạn người như hiện tại, là kết tinh của mười năm nỗ lực không ngừng nghỉ của anh và các cộng sự. Nhưng sau đêm nay, cái tên này sẽ biến mất.

Nhìn thấy đôi mắt đỏ hoe của anh, sống mũi Tô Dĩ Ninh cay cay, cô quay mặt đi lén lau nước mắt. Cô biết, Thanh Hồng phá sản, Thẩm Tứ là người đau đớn nhất. Nhưng ngoài việc lặng lẽ ở bên cạnh, cô chẳng thể giúp gì được cho anh. Khoảnh khắc này, cô bỗng thấy căm ghét sự nhỏ bé của chính mình. Nếu cô nỗ lực hơn, có lẽ đã có thể san sẻ gánh nặng cùng anh.

Về đến biệt thự, Thẩm Tứ nhìn Tô Dĩ Ninh, thấp giọng nói: "Dĩ Ninh, anh muốn ở một mình trong thư phòng một lát, bữa tối không cần gọi anh đâu."

"Anh định ở trong đó bao lâu?"

Nhận ra sự lo lắng trong mắt cô, Thẩm Tứ đưa tay xoa đầu cô, giọng khàn đặc: "Em yên tâm, vì có em và Đậu Đậu, anh sẽ không làm chuyện dại dột. Anh hứa đấy."

Tô Dĩ Ninh c.ắ.n môi, không nói gì, rõ ràng vẫn chưa thể an tâm.

"Anh hứa mà. Nếu anh bỏ lại mẹ con em, chẳng phải anh quá ích kỷ sao? Tin anh đi, được không?"

Đối diện với ánh mắt nghiêm túc của Thẩm Tứ, Tô Dĩ Ninh im lặng một lát rồi gật đầu. "Được, vậy em sẽ ở phòng khách, khi nào đói anh nhớ gọi em nhé."

"Ừm, em cũng đừng đợi anh quá muộn. Tối nay có lẽ anh sẽ ngủ luôn trong thư phòng, em lên nghỉ sớm đi."

"... Vâng."

Thẩm Tứ quay người bước về phía thư phòng, bước chân có phần nặng nề. Nhìn bóng lưng anh, Tô Dĩ Ninh đầy vẻ lo âu. Cô thật sự sợ lỡ như anh nghĩ quẩn... Nhưng lúc này, điều duy nhất cô có thể làm là tin tưởng anh. Thanh Hồng sụp đổ quá đột ngột, anh cần thời gian để tiêu hóa nỗi đau này.

Khi bóng dáng Thẩm Tứ khuất sau góc rẽ, thím Tiền vội vàng bước tới, lo lắng hỏi: "Cô Tô, tôi nghe nói công ty của cậu chủ phá sản rồi, có thật không cô?"

Tô Dĩ Ninh gật đầu: "Vâng, thím ạ."

"Sao lại ra nông nỗi này?" Thím Tiền không thể tin nổi. Một tập đoàn lớn như vậy, nói sụp là sụp sao?

Tô Dĩ Ninh đang định giải thích thì điện thoại đột ngột đổ chuông. Thấy là giáo viên của Đậu Đậu gọi đến, cô vội vàng bắt máy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Cô Tô, vừa rồi Ôn tổng đến đón Ôn Tưởng, đã đón luôn cả Tô Nhất Minh đi rồi, tôi không ngăn cản được..."

Sắc mặt Tô Dĩ Ninh đại biến: "Tôi biết rồi!"

Phồn hoa như mộng lưu quang tận.

Cúp điện thoại, cô nhìn thím Tiền: "Tôi phải ra ngoài một chuyến, tối nay có thể không về ăn cơm. A Tứ đang tâm trạng không tốt, chuyện tôi ra ngoài thím đừng nói với anh ấy nhé."

Thấy vẻ mặt hớt hải của cô, thím Tiền gật đầu: "Vâng, tôi biết rồi."

Rời khỏi biệt thự, Tô Dĩ Ninh vừa khởi động xe vừa gọi vào số của Ôn Lập Trạch. Bên kia dường như đã đợi sẵn, chỉ reo hai tiếng là bắt máy.

"Dĩ Ninh, sao vậy?" Giọng Ôn Lập Trạch dịu dàng đến mức khiến Tô Dĩ Ninh thấy ghê tởm.

"Ôn Lập Trạch, anh đưa Đậu Đậu đi đâu rồi?! Nếu con tôi có mệnh hệ gì, tôi tuyệt đối sẽ không tha cho anh!"

Ôn Lập Trạch cười khẽ: "Dĩ Ninh, em yên tâm, tôi chỉ mời Đậu Đậu đến nhà ăn tối thôi. Ăn xong tôi sẽ đưa thằng bé về. Đương nhiên, nếu em muốn ăn cùng chúng tôi thì càng tốt. Tôi gửi địa chỉ cho em nhé?"

Nói xong, hắn cúp máy. Ngay sau đó, một tin nhắn địa chỉ được gửi đến.

Nhìn địa chỉ trên màn hình, sắc mặt Tô Dĩ Ninh trầm xuống. Cô nhấn ga, chiếc xe lao v.út đi. Nửa giờ sau, xe dừng trước cửa biệt thự của Ôn Lập Trạch. Cô xuống xe, lạnh lùng bấm chuông.

Cửa mở ngay lập tức: "Cô Tô, Ôn tổng bảo tôi dẫn cô vào."

Tô Dĩ Ninh đẩy người giúp việc ra, xông thẳng vào phòng khách. Thấy chỉ có mình Ôn Lập Trạch ngồi trên sofa, cô biến sắc: "Ôn Lập Trạch, Đậu Đậu đâu?"

Nhìn thấy cô, mắt Ôn Lập Trạch lóe lên vẻ si mê: "Dĩ Ninh, em yên tâm, thằng bé và Tưởng Tưởng đang chơi trên lầu, rất an toàn. Lần đầu em đến đây, để tôi dẫn em đi tham quan..."

Tô Dĩ Ninh chẳng thèm liếc hắn lấy một cái, chạy thẳng lên lầu. Phòng thứ nhất, không có. Phòng thứ hai, cũng không. Cô lùng sục khắp các phòng nhưng không thấy bóng dáng Đậu Đậu đâu. Cảm xúc của cô đã chạm đến giới hạn bùng nổ.

Đúng lúc này, giọng Ôn Lập Trạch vang lên từ phía sau: "Dĩ Ninh, tôi đã nói Đậu Đậu ở nơi rất an toàn, em cứ..."

"Chát!"

Lời chưa dứt, Tô Dĩ Ninh đã quay người giáng cho hắn một cái tát nảy lửa. Tiếng tát vang dội khiến hành lang tầng hai rơi vào im lặng c.h.ế.t ch.óc. Trên mặt Ôn Lập Trạch hiện rõ dấu năm ngón tay đỏ ửng, trông vô cùng đáng sợ.

Tuy nhiên, hắn không hề tức giận mà lại mỉm cười: "Dĩ Ninh, đến giờ em vẫn không chịu tin tôi một chút nào sao? Em nghĩ tôi sẽ làm tổn thương em à?"

Tô Dĩ Ninh lạnh lùng nhìn hắn: "Tôi hỏi lại lần cuối, Đậu Đậu ở đâu? Nếu anh không nói, tôi sẽ báo cảnh sát!"

Ôn Lập Trạch nói thì hay lắm, nhưng hắn dùng thủ đoạn bẩn thỉu đối phó Thanh Hồng, lại tự ý bắt cóc Đậu Đậu, chuyện nào mà chẳng là đang đ.â.m vào tim cô?