Hắn chẳng qua chỉ đang mượn danh nghĩa tình yêu để thỏa mãn d.ụ.c vọng ích kỷ của bản thân mà thôi.
"Tôi đã nói rồi, Đậu Đậu rất an toàn. Tôi đảm bảo, chỉ cần em đi tham quan hết căn biệt thự này cùng tôi, tôi sẽ cho em gặp thằng bé."
Tô Dĩ Ninh lười nhìn hắn thêm một giây nào nữa, cô lướt qua hắn chạy xuống lầu. Nhưng vừa đến phòng khách, cô đã bị Ôn Lập Trạch chặn lại.
"Dĩ Ninh, em thật sự muốn tuyệt tình với tôi như vậy sao?" Nụ cười trên mặt hắn vụt tắt, thay vào đó là vẻ u ám đáng sợ.
Nhận ra sự thay đổi cảm xúc của Ôn Lập Trạch, bàn tay Tô Dĩ Ninh siết c.h.ặ.t. Cảm giác rợn người như bị một con rắn độc nhìn chằm chằm lại ập đến, khiến sống lưng cô lạnh toát. Cô mím môi, im lặng vài giây rồi lạnh lùng lên tiếng: "Anh chắc chắn sau khi tham quan xong, anh sẽ để tôi đưa Đậu Đậu đi chứ?"
Phồn hoa như mộng lưu quang tận.
Ôn Lập Trạch nhếch môi, nụ cười đầy vẻ âm hiểm: "Đương nhiên, tôi không bao giờ lừa em."
"Được, hy vọng anh nói được làm được."
Ôn Lập Trạch vừa dẫn Tô Dĩ Ninh đi quanh biệt thự vừa giới thiệu tỉ mỉ từng chi tiết thiết kế. Có thể thấy, căn nhà này được trang trí hoàn toàn theo sở thích trước đây của cô. Nhưng "trước đây thích" không có nghĩa là "bây giờ vẫn thích".
Tô Dĩ Ninh cố nén sự ghê tởm trong lòng, đi cùng hắn cho xong thủ tục. "Tham quan xong rồi, giờ anh cho tôi gặp Đậu Đậu được chưa?"
Nhìn đôi mắt lạnh lẽo của cô, ánh mắt Ôn Lập Trạch lóe lên: "Dĩ Ninh, đừng vội, ngồi xuống uống chén trà đã."
Tô Dĩ Ninh định lên tiếng thì điện thoại đột ngột rung lên. Mở tin nhắn Thời Vi gửi đến, cô cười lạnh một tiếng: "Tôi thấy không cần thiết nữa, tôi đã biết Đậu Đậu ở đâu rồi."
Nói xong, cô quay người đi thẳng ra cửa. Ánh mắt Ôn Lập Trạch tối sầm lại, hắn ra lệnh cho người giúp việc chặn cô lại.
"Dĩ Ninh, ở đây tốt như vậy, hà tất phải rời đi? Em cứ ngoan ngoãn ở lại đây, tôi sẽ đón Đậu Đậu đến ở cùng em, đảm bảo không để hai mẹ con phải chịu bất kỳ tổn thương nào nữa, thấy sao?"
Tô Dĩ Ninh quay đầu nhìn hắn, gương mặt không chút cảm xúc: "Trên đường đến đây tôi đã báo cảnh sát rồi. Tin rằng họ sẽ sớm đến thôi. Những lời này của anh, để dành mà nói với cảnh sát đi."
Ngay khi lời cô vừa dứt, bên ngoài biệt thự đã vang lên tiếng còi cảnh sát dồn dập. Chưa đầy một phút sau, hai viên cảnh sát đã bước vào nhà.
Tô Dĩ Ninh nhìn họ: "Chào các anh, tôi là người báo án. Chiều tối nay, người đàn ông này đã tự ý đưa con trai tôi đi từ nhà trẻ mà không có sự đồng ý của tôi, hơn nữa sau khi tôi tìm đến, hắn vẫn ngoan cố không chịu giao đứa trẻ ra."
Nhìn thấy cảnh sát, ánh mắt Ôn Lập Trạch trầm xuống. Hắn không ngờ Tô Dĩ Ninh lại dứt khoát đến thế, cô thật sự dám báo cảnh sát.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Viên cảnh sát nhìn Ôn Lập Trạch, nghiêm giọng: "Lời cô Tô nói có đúng không? Anh đang giấu đứa trẻ ở đâu? Nếu không giao người ngay lập tức, chúng tôi sẽ xử lý theo tội bắt cóc."
Ôn Lập Trạch nhếch môi cười, nhìn Tô Dĩ Ninh: "Dĩ Ninh, chẳng phải vừa rồi em nói đã tìm thấy con rồi sao? Sao giờ lại phải nhờ cảnh sát hỏi tôi?"
Sắc mặt Tô Dĩ Ninh biến đổi, cô lạnh lùng đáp: "Ôn Lập Trạch, tôi biết Đậu Đậu đang ở đâu, nhưng nơi đó cần vân tay của anh mới vào được. Bây giờ cảnh sát đang ở đây, anh tốt nhất đừng có giở trò!"
Ôn Lập Trạch nhướng mày, có chút bất ngờ. Hắn không ngờ cô lại biết Đậu Đậu bị nhốt ở đâu. Nơi đó quả thực cần vân tay của hắn mới mở được. Trước đó, hắn đã nhốt Đậu Đậu ngay trong văn phòng làm việc tại công ty mình.
Nếu cô đã biết, lại có cảnh sát can thiệp, việc tiếp tục giằng co chỉ có hại cho hắn. Nghĩ vậy, hắn gật đầu: "Được, tôi sẽ..."
Lời chưa dứt, điện thoại trong túi hắn đổ chuông liên hồi. Vừa bắt máy, giọng thư ký hớt hải truyền đến: "Ôn tổng... hệ thống an ninh của công ty gặp sự cố rồi... toàn bộ chương trình đều bị tê liệt, anh mau qua đây một chuyến đi..."
"Cái gì?!" Sắc mặt Ôn Lập Trạch đại biến, hắn đột ngột nhìn chằm chằm Tô Dĩ Ninh, gằn giọng: "Là cô làm sao?!"
Một khi hệ thống an ninh của Dĩ Sáng có vấn đề, toàn bộ dữ liệu mật có thể bị đ.á.n.h cắp bất cứ lúc nào.
Tô Dĩ Ninh nhíu mày: "Anh đang nói cái gì vậy?"
Hỏi xong câu đó, Ôn Lập Trạch cũng nhanh ch.óng bình tĩnh lại. Hắn biết không thể là Tô Dĩ Ninh, cô không có năng lực đó, nếu không Thanh Hồng đã chẳng phá sản. Hắn thu hồi ánh mắt, lạnh lùng nói: "Biết rồi, tôi qua ngay. Bảo bộ phận kỹ thuật lập tức sửa chữa!"
Cúp máy, hắn hít sâu một hơi: "Dĩ Ninh, đi thôi, tôi đưa em đi đón Đậu Đậu."
Tô Dĩ Ninh không nói lời nào, cùng hắn bước ra khỏi biệt thự. Hai viên cảnh sát cũng đi theo để đảm bảo an toàn. Xe dừng dưới tòa nhà Dĩ Sáng, Tô Dĩ Ninh lập tức lao xuống, chạy thẳng về phía thang máy.
Ôn Lập Trạch đứng bên cạnh cô trong thang máy, lên tiếng: "Dĩ Ninh, em không cần lo, Đậu Đậu rất an toàn."
Tô Dĩ Ninh chán ghét nhíu mày, im lặng. Thang máy lên đến tầng cao nhất, cửa vừa mở ra, một bóng dáng nhỏ bé đã lao thẳng vào lòng cô. Tô Dĩ Ninh bị va mạnh đến mức lùi lại mấy bước, suýt ngã. Trong gang tấc, Ôn Lập Trạch đã kịp đưa tay ôm lấy eo cô, đỡ cô đứng vững.
"Em không sao chứ?"
"Đừng chạm vào tôi!" Tô Dĩ Ninh gạt tay hắn ra, vội vàng ngồi xuống ôm lấy đứa nhỏ.