"Đậu Đậu!"
Nhìn thấy mẹ, Đậu Đậu mếu máo, lập tức ôm c.h.ặ.t lấy cổ cô, òa khóc nức nở: "Hu hu hu... mẹ ơi, sao giờ mẹ mới đến... Đậu Đậu bị nhốt lâu lắm, con sợ lắm..."
Tô Dĩ Ninh xót xa an ủi: "Mẹ xin lỗi, mẹ đến muộn rồi."
Cô vừa ôm vừa dỗ dành, một lúc lâu sau Đậu Đậu mới nín khóc, nhưng đôi vai nhỏ vẫn còn run rẩy, khóe mắt đọng nước. Tô Dĩ Ninh lau nước mắt cho con, dịu dàng nói: "Ngoan, không khóc nữa, mẹ đưa con về nhà nhé."
"Vâng ạ."
Tô Dĩ Ninh đứng dậy, thấy Ôn Lập Trạch vẫn đứng đó không rời đi, cô nhíu mày: "Sao anh còn ở đây?"
Ôn Lập Trạch không trả lời cô mà cúi xuống nhìn Đậu Đậu, ánh mắt đầy nghi hoặc: "Đậu Đậu, nói cho chú Ôn biết, làm sao con thoát ra ngoài được?"
Hệ thống của Dĩ Sáng vốn dĩ rất kiên cố, nhưng ngay sau khi hắn nhốt Đậu Đậu vào văn phòng không lâu thì lại xảy ra chuyện. Tuy cảm thấy vô lý, nhưng hắn vẫn nảy sinh nghi ngờ: Liệu chuyện này có liên quan đến thằng bé không?
Đậu Đậu nhìn hắn, ánh mắt lộ rõ vẻ chán ghét y hệt mẹ mình: "Tại sao con phải nói cho chú! Chú là người xấu! Con ghét chú!"
Nếu không phải tại hắn bắt cóc mình đến đây, giờ này cậu bé đã được ở nhà ăn cơm ngon và chơi Lego rồi. Ôn Lập Trạch nhíu mày, ánh mắt tối sầm lại.
Tô Dĩ Ninh kéo Đậu Đậu ra sau lưng, lạnh lùng nhìn Ôn Lập Trạch: "Ôn Lập Trạch, hôm nay Đậu Đậu không sao nên tôi lười tính toán với anh. Nếu còn có lần sau, tôi tuyệt đối sẽ không để yên đâu!"
Đối với lời đe dọa của cô, Ôn Lập Trạch hoàn toàn không để tâm. Hắn thản nhiên nói: "Dĩ Ninh, Thanh Hồng phá sản rồi, em và Đậu Đậu đi theo Thẩm Tứ chỉ có khổ thôi. Chi bằng mang Đậu Đậu theo tôi, tôi đảm bảo sẽ coi thằng bé như con ruột."
"Tôi thà cùng Thẩm Tứ chịu khổ còn hơn ở bên một kẻ tâm địa đen tối, chỉ biết dùng thủ đoạn hạ lưu như anh!" Cô nhìn hắn với vẻ ghê tởm tột độ.
Trái tim Ôn Lập Trạch nhói đau, bàn tay siết c.h.ặ.t: "Dĩ Ninh, sẽ có ngày em phải cam tâm tình nguyện ở bên tôi!"
"Anh nằm mơ đi! Sẽ không bao giờ có ngày đó đâu!"
Ôn Lập Trạch hít sâu một hơi, không nói thêm gì nữa, quay người bước ra khỏi thang máy. Tô Dĩ Ninh vội vàng bấm nút xuống tầng một. Khi thang máy đã vận hành ổn định, cô mới lo lắng hỏi: "Đậu Đậu, con không sao chứ?"
Đậu Đậu lắc đầu: "Mẹ ơi con không sao, chỉ là hơi đói thôi ạ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Được, về nhà mẹ con mình cùng ăn cơm."
"Vâng ạ!"
Chiếc xe nhanh ch.óng rời khỏi Dĩ Sáng. Tại văn phòng Tổng giám đốc trên tầng cao nhất, Ôn Lập Trạch nhìn căn phòng hỗn loạn như vừa có bão quét qua, sắc mặt âm trầm đến cực điểm.
Thư ký đứng phía sau run rẩy báo cáo: "Ôn tổng, chuyện này đều là do con trai cô Tô..."
"Câm miệng!" Hắn cần gã nhắc nhở sao? Hắn tự mắt thấy còn không biết là ai làm à?
"Cho cậu nửa tiếng, dọn dẹp mọi thứ về như cũ. Ngoài ra, thông báo cho toàn bộ bộ phận kỹ thuật họp khẩn cấp!"
Mười phút sau, trong phòng họp, Ôn Lập Trạch ngồi ở ghế chủ tọa, gương mặt u ám như muốn nhỏ ra nước: "Từ lúc tôi biết hệ thống gặp sự cố đến giờ đã hơn nửa tiếng rồi, vậy mà các người vẫn chưa tìm ra nguyên nhân? Tôi bỏ ra bao nhiêu tiền nuôi các người để làm gì?!"
Trưởng bộ phận kỹ thuật đổ mồ hôi hột: "Ôn tổng, chúng tôi đang rà soát, tin rằng sẽ sớm có kết quả thôi ạ."
Ôn Lập Trạch cười lạnh: "Sớm là bao lâu? Nửa ngày? Một ngày? Hay là mười ngày nửa tháng? Các người đã có tiến triển gì chưa?!"
Cả phòng họp im phăng phắc. Thực tế là từ nãy đến giờ, họ chẳng có chút tiến triển nào. Đừng nói là sửa lỗi, ngay cả việc duy trì hoạt động cơ bản của hệ thống cũng đã vô cùng chật vật.
Nhìn đám nhân viên cúi đầu không dám thở mạnh, Ôn Lập Trạch tức giận ném tập tài liệu lên bàn: "Cút về làm việc hết cho tôi! Hôm nay nếu không tìm ra nguyên nhân và sửa xong lỗi, tất cả đừng hòng về nhà!"
Phồn hoa như mộng lưu quang tận.
Đám nhân viên như được đại xá, vội vàng đứng dậy rời đi. Trong phòng họp chỉ còn lại mình Ôn Lập Trạch. Hắn lấy điện thoại ra, mở camera giám sát trong văn phòng, kéo đến đoạn sau khi hắn nhốt Đậu Đậu lại.
Ban đầu, Đậu Đậu thử mở cửa nhưng không được. Sau đó, thằng bé bắt đầu "đại náo". Bộ ấm trà t.ử sa đắt đỏ trên bàn trà... bức tranh cổ treo trên tường... các loại tài liệu quan trọng trên bàn làm việc... tất cả đều bị thằng bé quăng quật không thương tiếc. Nhìn văn phòng ngăn nắp của mình bị biến thành bãi chiến trường, tài liệu quan trọng bị thằng bé giẫm đạp, Ôn Lập Trạch cảm thấy huyết áp tăng vọt, gân xanh trên trán giật liên hồi.
Xem tiếp một lúc, hắn thấy Đậu Đậu leo lên ghế của mình, mở máy tính và dường như đang thử mật khẩu. Nhưng chỉ một lát sau, có vẻ không thử được nên thằng bé bỏ cuộc, nhảy xuống sofa nằm chơi. Đột nhiên, màn hình giám sát tối đen. Đó cũng chính là lúc thư ký gọi điện báo hệ thống sụp đổ.
Ôn Lập Trạch đặt điện thoại xuống, xua tan nghi ngờ trong lòng. Hắn tự giễu bản thân, sao có thể nghĩ một đứa trẻ năm tuổi lại phá hoại được hệ thống của cả một tập đoàn lớn chứ? Chắc chắn là do gần đây quá mệt mỏi nên đầu óc mới không tỉnh táo như vậy.