"Để anh bế em lên."
"Em không muốn đâu, để thím Tiền nhìn thấy thì xấu hổ c.h.ế.t mất!"
Vừa dứt lời, từ phòng khách đã vọng lại giọng nói của thím Tiền: "Tô tiểu thư, mắt già của tôi mờ rồi, chẳng thấy gì cả đâu, hai người cứ tự nhiên."
Tô Dĩ Ninh: "..."
Thấy gương mặt cô lập tức đỏ bừng như quả cà chua chín, Thẩm Tứ không nhịn được khẽ cười, sải bước lên lầu nhanh hơn.
"Thẩm Tứ!" Cô nhỏ giọng gọi anh, thanh âm mang theo chút nghiến răng nghiến lợi.
"Sắp đến nơi rồi, đừng vội."
Cô mà thèm vội chắc? Tô Dĩ Ninh ngước mắt trừng anh, đôi mắt long lanh vẻ hờn dỗi. Thẩm Tứ cúi đầu hôn nhẹ lên môi cô, cười dỗ dành: "Được rồi, lần sau không trêu em nữa, đừng giận, anh xin lỗi mà."
Trong lúc trò chuyện, Thẩm Tứ đã bế cô vào tận phòng ngủ. Tô Dĩ Ninh nhảy xuống khỏi vòng tay anh, hừ lạnh một tiếng: "Em không chấp nhận lời xin lỗi suông đâu!"
Vừa dứt lời, trước mắt cô đột nhiên xuất hiện một sợi dây chuyền kim cương lấp lánh. Tô Dĩ Ninh ngẩn ra, ngước nhìn anh: "Anh mua khi nào vậy?"
"Lúc trên đường về, đợi đèn đỏ vô tình nhìn thấy, cảm thấy rất hợp với em nên mua luôn."
Tô Dĩ Ninh nhận lấy sợi dây chuyền. Mặt dây chuyền có hình bông tuyết, dưới ánh đèn tỏa ra những tia sáng lung linh, kiêu sa và lộng lẫy. Ngay từ cái nhìn đầu tiên, cô đã đem lòng yêu thích món trang sức này.
"Đẹp quá, em rất thích."
"Em thích là tốt rồi. Vậy có thể vì sợi dây chuyền này mà tha thứ cho anh không?"
Tô Dĩ Ninh gật đầu, mỉm cười: "Được rồi, nể mặt sợi dây chuyền này, em tha thứ cho anh đấy!"
Cô cầm sợi dây chuyền đến trước gương ướm thử, sau đó cẩn thận cất vào hộp trang sức bên cạnh. Thẩm Tứ thoáng hiện vẻ nghi hoặc: "Không phải em rất thích sao? Sao không đeo luôn?"
"Để lần sau ra ngoài em sẽ đeo. Anh xuống xem Đậu Đậu tỉnh chưa, em đi rửa mặt một chút."
"Được."
Tô Dĩ Ninh quay người vào phòng vệ sinh. Khi rửa mặt xong đi ra, thấy Thẩm Tứ vẫn đứng trong phòng ngủ, cô không nhịn được hỏi: "Sao anh vẫn còn ở đây?"
"Anh đợi em cùng xuống."
"Thôi được rồi."
Tô Dĩ Ninh cùng anh đi xuống lầu. Vừa đến phòng khách thì Đậu Đậu cũng vừa tỉnh giấc. Cậu bé mở mắt thấy Thẩm Tứ, lập tức tỉnh táo hẳn, lồm cồm bò dậy khỏi sofa chạy đến bên cạnh anh: "Ba, ba về rồi!"
Thẩm Tứ bế bổng cậu bé lên, cười hỏi: "Ừ, Đậu Đậu hôm nay ở nhà có nghe lời mẹ không?"
"Có ạ, nhưng mà..." Thấy cậu bé cúi đầu, vẻ mặt buồn bã, Thẩm Tứ và Tô Dĩ Ninh nhìn nhau, sau đó anh lên tiếng: "Sao vậy con?"
Phồn hoa như mộng lưu quang tận.
Đậu Đậu ngước nhìn Tô Dĩ Ninh rồi lại nhìn Thẩm Tứ, giọng nghẹn ngào: "Con muốn đi học, con không muốn cứ ở nhà mãi đâu."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tuy lúc đầu được nghỉ học thì rất vui, nhưng cả ngày chỉ quanh quẩn trong nhà khiến cậu bé cảm thấy vô cùng nhàm chán. Nghe vậy, Thẩm Tứ nhướng mày, không ngờ cũng có ngày Đậu Đậu lại đòi đi học.
Anh đặt Đậu Đậu xuống, ngồi xổm để nhìn thẳng vào mắt cậu bé: "Đậu Đậu, thời gian này ba mẹ để con ở nhà là vì sự an toàn của con. Nhưng nếu con thực sự muốn đi học, ba mẹ sẽ bàn bạc lại chuyện này, được không?"
Đậu Đậu gật đầu: "Dạ."
"Con đi rửa mặt đi, lát nữa chuẩn bị ăn cơm."
Sau khi Đậu Đậu rời đi, Thẩm Tứ nhìn Tô Dĩ Ninh, trầm giọng nói: "Để Đậu Đậu cứ ở nhà mãi cũng không phải cách, vẫn nên để thằng bé ra ngoài đi học."
Trẻ con ở lứa tuổi này cần được tiếp xúc với bạn bè, nếu không sau này tính cách sẽ ngày càng hướng nội. Tô Dĩ Ninh mím môi, tán thành: "Hôm nay em cũng đã nghĩ đến vấn đề này. Hiện tại Ôn Lập Trạch đã bị bắt, chỉ cần chúng ta đưa đón mỗi ngày, ở trường chắc sẽ không có vấn đề gì lớn."
"Ừ, mỗi ngày cứ để tài xế đợi sẵn ở cổng trường trước nửa tiếng, chắc chắn sẽ ổn thôi." Hơn nữa, Đậu Đậu không thể trốn trong nhà cả đời, dù sao cũng phải đi học.
"Được, vậy lát nữa ăn tối xong em sẽ liên lạc với cô giáo, ngày mai cho Đậu Đậu đi học lại."
"Ừ."
Sau bữa tối, Đậu Đậu chơi ở phòng khách, còn Tô Dĩ Ninh cùng Thẩm Tứ vào phòng sách. Cô liên lạc với cô giáo để xác nhận việc đi học lại, sau đó nhìn Thẩm Tứ nói: "Hôm nay Ôn Kính Hồng đến tìm em, bà ta hy vọng em có thể viết một lá thư xin giảm án để Ôn Lập Trạch được nhẹ tội."
Thẩm Tứ ngẩng đầu nhìn cô: "Vậy em trả lời thế nào?"
"Đương nhiên là từ chối rồi. Ôn Lập Trạch dám bắt cóc Đậu Đậu, em tuyệt đối không bao giờ tha thứ cho hắn." Đối với một người mẹ, con cái là vảy ngược không ai được phép chạm vào. Nếu Ôn Lập Trạch bắt cóc cô, có lẽ cô đã không hận hắn đến mức này.
"Ừ, anh sẽ cho người theo dõi bà ta, không để bà ta có cơ hội tiếp cận em và Đậu Đậu nữa." Anh nghe nói chồng của Ôn Kính Hồng đã ly hôn với bà ta. Vừa mất chồng vừa thấy con trai vào tù, ai biết được lúc quẫn trí bà ta có làm ra chuyện gì điên rồ không.
"Được, vậy anh làm việc đi, em không làm phiền anh nữa."
Trong mắt Thẩm Tứ thoáng hiện vẻ do dự, anh không biết có nên nói cho Tô Dĩ Ninh biết những gì Chu Thiếu Khanh đã tiết lộ hôm nay hay không. Thấy anh im lặng, Tô Dĩ Ninh hỏi: "Sao vậy anh?"
Thẩm Tứ lắc đầu: "Không có gì, anh chỉ là vẫn hơi lo cho Đậu Đậu thôi."
"Em cũng vậy, nhưng thằng bé dù sao cũng phải đi học, chúng ta chú ý hơn một chút là được." Sau khi Ôn Lập Trạch sa lưới, chắc hẳn sẽ không còn ai nhắm vào mẹ con cô nữa.
"Ừ."
Tô Dĩ Ninh rời khỏi phòng sách, trở lại phòng khách gọi Đậu Đậu đến: "Đậu Đậu, mẹ vừa gọi cho cô giáo rồi, ngày mai con có thể đi học lại."
Đôi mắt Đậu Đậu sáng bừng lên: "Thật không ạ?!"
"Thật, lát nữa con lên lầu dọn dẹp cặp sách đi nhé."
"Con đi ngay đây!" Đậu Đậu phấn khích chạy biến lên lầu, bóng lưng nhỏ bé toát lên vẻ vui sướng tột độ. Tô Dĩ Ninh nhìn theo con, khóe môi không tự chủ được mà cong lên.
Cùng lúc đó, tại phòng tạm giam của đồn cảnh sát. Ôn Kính Hồng dưới sự dẫn dắt của luật sư cuối cùng cũng được gặp Ôn Lập Trạch. Thấy hắn tiều tụy, sắc mặt tái nhợt, đôi môi khô khốc nứt nẻ, mắt bà ta lập tức đỏ hoe.