"Lập Trạch... con sao rồi?"
Ôn Lập Trạch nhìn bà ta, vẻ mặt lạnh nhạt hỏi: "Bà đến đây làm gì?"
Sắc mặt Ôn Kính Hồng cứng đờ, bà ta nghẹn ngào: "Lập Trạch, mẹ đến thăm con. Dù con bị phán bao nhiêu năm, mẹ cũng sẽ ở ngoài đợi con ra." Thấy Ôn Lập Trạch không phản ứng, bà ta nghiến răng: "Hôm nay mẹ đã đi gặp Tô Dĩ Ninh, mẹ cầu xin nó viết thư xin giảm án nhưng nó không chịu... Trước đây sao mẹ không nhận ra nó lại độc ác đến thế!"
Nghĩ đến việc buổi chiều bị Tô Dĩ Ninh phũ phàng từ chối, lòng Ôn Kính Hồng tràn đầy oán hận. Ánh mắt Ôn Lập Trạch lóe lên tia sáng phức tạp, hắn lạnh giọng: "Sau này đừng đi tìm cô ấy nữa."
Nghe vậy, Ôn Kính Hồng lập tức nổi đóa: "Nó đối xử với con như vậy mà con còn bênh vực nó? Con điên thật rồi sao?!"
"Tôi thế nào không liên quan đến bà. Bà cứ sống tốt cuộc đời của mình đi, coi như chưa từng sinh ra đứa con trai này."
Phồn hoa như mộng lưu quang tận.
Nhìn vẻ mặt thờ ơ của Ôn Lập Trạch, Ôn Kính Hồng gần như sụp đổ, bà ta gào lên: "Sống tốt cuộc đời của tôi? Bây giờ tôi còn cái gì để mà sống? Tôi đã ly hôn rồi, bị Tưởng Bằng đuổi ra khỏi nhà, giờ tôi không nơi nương tựa, nửa đời sau phải sống thế nào đây? Ra đường ăn xin chắc?"
Đôi mắt Ôn Lập Trạch khẽ động, hắn nhìn bà ta: "Trước đây tôi có mua cho bà một gói bảo hiểm, sau này mỗi tháng bà có thể lĩnh năm vạn tệ. Nếu tiết kiệm một chút thì cũng đủ cho bà chi tiêu."
"Cái gì?" Ôn Kính Hồng không tin nổi nhìn hắn, "Con mua khi nào? Sao mẹ không biết?"
"Mua khi nào không quan trọng. Bà đi đi, sau này không cần đến nữa, luật sư của tôi sẽ hỗ trợ bà hoàn tất các thủ tục."
"Vậy còn con? Con tính sao?" Ôn Kính Hồng nhìn con trai, ánh mắt đầy vẻ đau xót. Dù sao đi nữa, Ôn Lập Trạch cũng là đứa con duy nhất của bà ta, nếu hắn phải ngồi tù cả đời, bà ta sống cũng chẳng còn ý nghĩa gì.
Vẻ mặt Ôn Lập Trạch vẫn vô cảm: "Tôi thế nào không cần bà bận tâm, bà lo cho bản thân mình là được rồi."
"Con nói gì vậy? Chẳng lẽ mẹ thực sự có thể bỏ mặc con sao?!"
Ôn Lập Trạch ngước mắt liếc bà ta một cái, nhíu mày: "Bà dù có muốn quan tâm thì cũng chẳng đủ năng lực. Sau này đừng đến đây nữa, tôi sẽ không gặp bà đâu. Cứ cầm số tiền đó mà sống qua ngày đi. Còn về Ôn Tưởng, nó đi theo Tưởng Vũ Vi sẽ không lo thiếu ăn thiếu mặc, tôi cũng không còn gì phải lo lắng."
Nghe những lời này, sắc mặt Ôn Kính Hồng trở nên vô cùng khó coi: "Những lời con nói... sao nghe như đang trăn trối vậy... Lập Trạch, con đừng dọa mẹ..."
Ôn Lập Trạch cười khổ, nhìn thẳng vào mắt bà ta: "Cho dù không phải án t.ử hình thì tôi cũng sẽ bị kết án chung thân. Sống như vậy thì có khác gì đã c.h.ế.t?"
"Lập Trạch, dù có là chung thân thì mẹ vẫn sẽ đợi con. Con tuyệt đối không được làm chuyện dại dột, nếu không mẹ cũng không sống nổi đâu."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ánh mắt Ôn Lập Trạch lóe lên, hắn cúi đầu nói nhỏ: "Mẹ, sau này mẹ cứ coi như không có đứa con này đi. Cả đời này con có lỗi với mẹ, cũng có lỗi với Ôn Tưởng."
"Lập Trạch..." Ôn Kính Hồng còn muốn nói thêm, nhưng luật sư bên cạnh đã thông báo thời gian thăm nuôi đã hết. Bà ta vội vàng nhìn hắn: "Con trai, dù kết quả thế nào mẹ cũng sẽ đợi con, đừng làm chuyện dại dột nghe không? Nếu con có chuyện gì, mẹ cũng sẽ c.h.ế.t theo con đấy!"
Tuy nhiên, dù bà ta có nói gì, Ôn Lập Trạch cũng không ngẩng đầu lên nữa. Sau khi được luật sư đưa ra khỏi đồn cảnh sát, Ôn Kính Hồng đã khóc không thành tiếng. Bà ta nhìn luật sư Trần, nghẹn ngào: "Luật sư Trần, ông nhất định phải cứu con trai tôi, đừng để nó nghĩ quẩn!"
"Ôn nữ sĩ, bà yên tâm, tôi sẽ cố gắng hết sức. Trước tiên tôi sẽ giúp bà làm thủ tục nhận tiền bảo hiểm, những chuyện khác tính sau."
Ôn Kính Hồng gật đầu: "Được, phiền ông quá, luật sư Trần."
Làm xong thủ tục cho Ôn Kính Hồng đã là vài tiếng sau. "Ôn nữ sĩ, mọi thủ tục đã xong, ngày 15 hàng tháng tiền sẽ tự động chuyển vào thẻ của bà. Nếu có vấn đề gì bà cứ liên lạc với tôi."
"Ừm, vất vả cho ông rồi. Bây giờ quan trọng nhất là chuyện của con trai tôi, theo kinh nghiệm của ông, lần này nó sẽ bị phán... bao nhiêu năm?"
Luật sư Trần im lặng một lát rồi chậm rãi đáp: "Ôn nữ sĩ, tôi không thể đưa ra con số chính xác lúc này, nhưng tội danh đ.á.n.h cắp bí mật kinh doanh và bắt cóc người khác cộng lại, ít nhất cũng phải mười năm trở lên." Thực tế, anh ta ước tính tình hình còn tồi tệ hơn nhiều, nhưng nói thật lúc này chỉ khiến bà ta thêm hoảng loạn.
Ôn Kính Hồng mặt cắt không còn giọt m.á.u, run rẩy hỏi: "Nếu có thư xin giảm án của bị hại thì có được nhẹ tội không?"
Luật sư Trần lắc đầu: "Tác dụng không lớn đâu."
"Tôi hiểu rồi... Luật sư Trần, xin ông hãy cứu nó, nếu không cả đời nó coi như hủy hoại hoàn toàn."
"Tôi sẽ cố gắng hết sức, nhưng vụ án này bằng chứng quá rõ ràng, vai trò của luật sư thực sự không có nhiều tác động."
...
Tại văn phòng Tổng giám đốc tập đoàn Thanh Hồng.
Biết được các cổ đông của Dĩ Sáng đang muốn bán tháo cổ phần để chạy trốn, Thẩm Tứ cười lạnh: "Không được để bọn họ có cơ hội rút vốn. Một khi bọn họ tẩu tán tài sản, những tổn thất trước đây của Thanh Hồng sẽ không thể đòi lại được."