Thẩm Tứ nhíu mày: "Hắn có những mối quan hệ nào ở trong nước?"
Chu Thiếu Khanh ngẩn ra, rồi đáp: "Rất nhiều, để tôi viết cho anh một danh sách. Nhưng đây chỉ là những người tôi biết, còn những kẻ núp bóng thì e là còn nhiều hơn... Muốn đấu với hắn thực sự rất khó..." Nếu không phải vì quá uất ức khi bị Trần Diệu khống chế, hắn cũng chẳng dám đ.á.n.h cược vào Thẩm Tứ. Tuy nhiên, thực tâm hắn cũng không quá tin tưởng Thẩm Tứ có thể thắng.
"Được, nếu sau này nhớ ra thêm ai, cứ liên lạc với tôi."
"Vâng, vậy tôi có cần về nhà họ Chu không?"
"Không cần, lát nữa sẽ có người đến đón, anh cứ đi theo họ là được."
Chu Thiếu Khanh gật đầu: "Được, vậy anh cũng phải cẩn thận..." Đợi người của Thẩm Tứ bảo vệ xong, hắn sẽ tìm cơ hội trốn ra nước ngoài, thay tên đổi họ đến một vùng hẻo lánh, lúc đó Trần Diệu có tài giỏi đến đâu cũng đừng hòng tìm thấy.
"Tôi biết rồi."
Sau khi Chu Thiếu Khanh rời đi, Thẩm Tứ khoanh tròn tên những người trong giới kinh doanh trên tờ giấy, gạch bỏ vài cái tên, rồi gửi danh sách đã chọn cho Tôn Hành, lệnh cho anh ta liên lạc để hẹn gặp mặt. Làm xong việc này, vẻ căng thẳng trên mặt anh vẫn không hề thuyên giảm. Trần Diệu khó đối phó hơn anh tưởng, mạng lưới quan hệ rộng khắp Thâm Thị chứng tỏ gã đã bắt đầu bố trí từ nhiều năm trước. Chẳng lẽ từ lúc đó gã đã biết thân thế của Tô Dĩ Ninh?
Hàng loạt nghi vấn bủa vây khiến ánh mắt Thẩm Tứ ngày càng lạnh lẽo. Dù thế nào đi nữa, anh tuyệt đối không để bất kỳ ai phá hoại cuộc sống yên bình của gia đình mình!
Chập tối, Tô Dĩ Ninh đi đón Đậu Đậu tan học. Xe mới đi được nửa đường đã bị chặn lại. Mấy gã đàn ông mặc vest đen tiến đến, nhìn cô qua cửa kính: "Tô tiểu thư, ông chủ của chúng tôi muốn gặp cô một lát."
Tô Dĩ Ninh lạnh mặt, không xuống xe: "Ông chủ các người là ai?"
"Cô đi theo chúng tôi sẽ biết."
Tô Dĩ Ninh siết c.h.ặ.t vô lăng, lòng dâng lên nỗi bất an, cô gắt lên: "Tôi sẽ không đi đâu hết. Cho các người mười giây để rời đi, nếu không tôi báo cảnh sát ngay lập tức."
Gã cầm đầu cười khẩy: "Tô tiểu thư cứ tự nhiên."
Lòng Tô Dĩ Ninh chùng xuống, ý của đối phương là dù có báo cảnh sát cũng vô ích sao? Cô cầm điện thoại định gọi cho Thẩm Tứ, nhưng chờ mãi vẫn không có tín hiệu. Lúc này cô mới phát hiện điện thoại đã bị phá sóng. Thấy sắc mặt cô tái nhợt, gã mặc đồ đen trấn an: "Tô tiểu thư yên tâm, ông chủ chúng tôi không có ác ý, chỉ muốn gặp cô một lần, đảm bảo không làm hại cô."
Tô Dĩ Ninh cười lạnh: "Phá sóng điện thoại của tôi mà gọi là không có ác ý sao? Hơn nữa, muốn gặp thì sao không tự mình đến mà lại bắt tôi phải đi? Hành vi này khác gì bắt cóc?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Gã đàn ông nhíu mày, do dự một lát rồi đi ra chỗ khác gọi điện. Khoảng một phút sau, gã quay lại: "Tô tiểu thư, ông chủ nói mười phút nữa ông ấy sẽ đến."
Tô Dĩ Ninh: "..." Cô thực sự nghi ngờ đám người này có vấn đề về thần kinh, và cả ông chủ của bọn chúng nữa. Nhưng hiện tại xe của cô đã bị bao vây tứ phía, không thể thoát ra được, điện thoại thì mất liên lạc hoàn toàn.
Trong mười phút chờ đợi, Tô Dĩ Ninh đã tưởng tượng ra đủ mọi kết cục xấu nhất. Cô đang định viết sẵn di chúc vào phần ghi chú trên điện thoại thì "ông chủ" kia cũng xuất hiện. Đối phương mặc một bộ vest trắng lịch lãm, dáng người cực chuẩn với đôi chân dài miên man. Gã đeo kính râm, nhưng nửa khuôn mặt lộ ra tinh xảo như tạc tượng, trông giống một siêu mẫu hơn là kẻ bắt cóc.
Gã chậm rãi tiến đến bên xe, thấy xe cô bị vây c.h.ặ.t thì tháo kính râm ra, đôi mắt phượng hẹp dài lạnh lùng liếc nhìn thuộc hạ: "Tôi bảo các người mời người ta đến gặp tôi, các người mời kiểu này à?"
Hứa Trác vội vàng cúi đầu, giọng run rẩy: "Xin lỗi Sếp... là tôi sơ suất."
"Tháng này trừ lương. Nếu còn lần sau, anh không cần ở lại bên cạnh tôi nữa."
"... Vâng."
"Còn không mau dời xe đi? Đợi tôi tự tay làm à?" Giọng gã lạnh lẽo như băng.
"Tôi đi ngay!"
Phồn hoa như mộng lưu quang tận.
Gã đàn ông quay sang nhìn Tô Dĩ Ninh, vẻ mặt đầy áy náy: "Tô tiểu thư, thật xin lỗi, thuộc hạ của tôi không biết quy tắc, tôi thay mặt họ xin lỗi cô, mong cô lượng thứ."
Tô Dĩ Ninh lạnh lùng nhìn gã: "Anh không cần diễn kịch kẻ đ.ấ.m người xoa với tôi. Anh rốt cuộc là ai? Chặn đường tôi có mục đích gì?"
Thấy vẻ cảnh giác trong mắt cô, gã cười khẽ: "Tô tiểu thư, tôi thực sự cảm thấy có lỗi. Hay là cô xuống xe đi, chúng ta tìm nơi nào yên tĩnh để nói chuyện?"
"Tôi sẽ không xuống xe, ai biết anh có ý đồ gì."
"Nếu tôi muốn bắt cóc cô thì đã không đích thân đến đây. Cô cứ yên tâm, tôi sẽ không làm hại cô đâu."
Tô Dĩ Ninh cười lạnh: "Lời này anh tự nói ra mà anh có tin không? Đến giờ tôi còn chẳng biết anh là ai."