Cùng Ngày Ly Hôn, Quẹo Vào Cục Dân Chính Với Chú Nhỏ Của Chồng Cũ

Chương 740: Bí Mật Về Gia Tộc Nick



"Vâng, thưa Sếp."

"Ừ, cậu ra ngoài đi."

Tôn Hành quay người rời đi, vừa ra đến cửa đã gặp Chu Thiếu Khanh đến tìm Thẩm Tứ.

"Chu tổng."

Chu Thiếu Khanh gật đầu: "Tôi đến tìm Thẩm tổng, anh ấy có rảnh không?"

"Chờ một chút, để tôi vào xin chỉ thị."

Hai phút sau, Tôn Hành quay lại: "Chu tổng, Thẩm tổng đang đợi ngài ở bên trong."

"Được, vất vả cho cậu rồi, thư ký Tôn."

Chu Thiếu Khanh bước vào văn phòng, đi thẳng đến trước mặt Thẩm Tứ rồi ngồi xuống: "Thẩm tổng, Trần Diệu đã biết tôi khai hết chuyện của hắn cho anh rồi. Trước đó hắn đã đến nhà uy h.i.ế.p tôi, anh đừng quên thỏa thuận của chúng ta, anh đã hứa sẽ giúp tôi."

Thẩm Tứ tựa lưng vào ghế, lơ đãng nhìn đối phương: "Chu tổng, tôi đương nhiên sẽ giúp anh, nhưng với điều kiện anh phải nói thật. Nếu anh cứ nói nửa vời, thì lúc tôi giúp anh, e là cũng chỉ giúp được một nửa thôi."

Chu Thiếu Khanh: "..."

Hắn biết ngay mà, Thẩm Tứ không dễ gì tin người khác. Thấy vẻ mặt khó coi của hắn, Thẩm Tứ tiếp tục: "Tất nhiên, anh cũng có thể chọn đứng về phía Trần Diệu để làm kẻ thù của tôi, tôi đều tiếp hết."

Chu Thiếu Khanh cười gượng hai tiếng: "Sao có thể chứ! Tôi đã khai hết chuyện của Trần Diệu rồi, chắc chắn không định đứng về phía hắn nữa."

Thẩm Tứ cười khẩy, chẳng tin lời hắn. "Anh đứng về phía ai không quan trọng, quan trọng là đừng có kiểu gió chiều nào theo chiều nấy. Lúc thì đứng bên này, lúc thì ngả bên kia, đến khi bị vạch trần thì khó coi lắm."

Phồn hoa như mộng lưu quang tận.

Văn phòng rơi vào sự im lặng đến nghẹt thở. Mãi vài phút sau, Chu Thiếu Khanh mới lên tiếng: "Thẩm tổng, anh nói đúng, những gì tôi nói trước đây quả thực chỉ có một nửa là thật. Nhưng hôm nay tôi dám đến đây, chắc chắn là đã hạ quyết tâm rồi."

Thẩm Tứ gật đầu: "Được, tôi tin anh. Bây giờ anh có thể nói nốt nửa còn lại được chưa?"

"Được, nhưng làm sao anh đảm bảo anh thực sự đối phó được với Trần Diệu?" Lỡ như Thẩm Tứ không đấu lại Trần Diệu, chẳng phải hắn tự tìm đường c.h.ế.t sao? Thủ đoạn của Trần Diệu những năm ở nước ngoài, Chu Thiếu Khanh đã tận mắt chứng kiến, nghĩ lại vẫn còn rùng mình.

"Bây giờ ngoài việc hợp tác với tôi, anh không còn đường lui nào khác đâu."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Sắc mặt Chu Thiếu Khanh trở nên vô cùng khó coi, vì Thẩm Tứ nói đúng, hắn không thể phản bác. Cho dù bây giờ hắn có quay lại nhận lỗi với Trần Diệu, gã cũng sẽ chỉ lợi dụng hắn xong rồi vứt bỏ như một con ch.ó. Hơn nữa, hắn cũng đã chịu đủ những ngày tháng phải khúm núm trước mặt Trần Diệu rồi.

"Được, tôi đ.á.n.h cược một lần vậy." Hắn hít sâu một hơi, nghiêm túc nhìn Thẩm Tứ: "Trần Diệu làm việc cho gia tộc Nick, điều này anh đã biết. Nhưng người nắm quyền thực sự của gia tộc Nick là Ed Nick những năm gần đây sức khỏe ngày càng yếu, con cái của ông ta đang tranh giành vị trí người thừa kế vô cùng khốc liệt."

Thẩm Tứ nhíu mày: "Chuyện này thì liên quan gì đến Tô Dĩ Ninh?"

"Tôi cũng vô tình nghe được, Tô Dĩ Ninh dường như có quan hệ huyết thống với một thành viên cốt cán nào đó của gia tộc Nick, nhưng cụ thể là ai thì tôi không rõ." Nói chính xác, hắn còn chẳng biết gia tộc Nick gồm những ai. Gia tộc này hắn chỉ nghe danh chứ chưa từng được diện kiến. Nghe nói ngay cả Trần Diệu muốn gặp người của gia tộc đó cũng phải hẹn trước rất lâu.

Ánh mắt Thẩm Tứ trầm xuống, phản ứng đầu tiên của anh là nghĩ đến mẹ của Tô Dĩ Ninh. Năm đó sau khi ly hôn với Quý Vĩ Hoành, nghe nói bà ấy đã lập tức ra nước ngoài. Liệu có phải bà ấy đã gia nhập gia tộc Nick, thậm chí trở thành người có địa vị, nên Trần Diệu mới nhắm vào Tô Dĩ Ninh?

Anh nhìn Chu Thiếu Khanh: "Tôi biết rồi, còn gì nữa không?"

"Trần Diệu rất đề phòng tôi, những chuyện này hắn chưa bao giờ nói thẳng. Nhưng tôi có quan hệ khá tốt với một thuộc hạ thân tín của hắn. Có lần uống rượu say, tên đó đã lỡ lời nói rằng mục đích Trần Diệu tìm Tô Dĩ Ninh... là để kết hôn với cô ấy, thông qua cô ấy để có được tư cách gia nhập gia tộc Nick."

Nếu Tô Dĩ Ninh thực sự có huyết thống với thành viên cốt cán của gia tộc Nick, việc cưới cô quả thực là một lối tắt để bước chân vào giới thượng lưu thế giới.

Vừa dứt lời, Chu Thiếu Khanh lập tức cảm nhận được luồng khí lạnh lẽo bao trùm căn phòng. Hắn rùng mình, nhìn thấy sắc mặt Thẩm Tứ âm trầm đến cực điểm thì giật thót tim. Nhưng rất nhanh hắn đã hiểu ra, nghe thấy kẻ khác muốn cướp vợ mình, đàn ông ai mà chẳng nổi điên.

"Thẩm... Thẩm tổng, những gì tôi biết chỉ có bấy nhiêu thôi..."

Thẩm Tứ ngước mắt nhìn hắn, ánh mắt không chút ấm áp: "Anh chắc chắn không còn giấu giếm gì nữa chứ?"

"Tôi chắc chắn! Tôi đã đứng về phía anh rồi, giấu giếm làm gì nữa? Anh càng hiểu rõ Trần Diệu thì tôi càng có lợi, không phải sao?" Nếu Thẩm Tứ không biết gì về đối thủ, đối đầu với Trần Diệu chỉ có con đường c.h.ế.t.

"Ừ, tôi biết rồi, anh có thể về."

"Vậy... sau này tôi phải làm sao? Lỡ như Trần Diệu lại tìm đến tôi thì tính thế nào?" Hắn đã khai hết cho Thẩm Tứ, nếu Thẩm Tứ không bảo vệ, Trần Diệu tuyệt đối sẽ không tha cho hắn.

"Anh yên tâm, tôi sẽ sắp xếp người bảo vệ anh, không để Trần Diệu có cơ hội tiếp cận anh nữa."

"Thật sao?" Chu Thiếu Khanh mừng rỡ, vội vàng nói: "Thẩm tổng, anh nhất định phải cử nhiều người một chút, Trần Diệu thần thông quảng đại, ở trong nước cũng có không ít vây cánh đâu."