Cùng Ngày Ly Hôn, Quẹo Vào Cục Dân Chính Với Chú Nhỏ Của Chồng Cũ

Chương 747: Thân Thế Của Mẹ



Hắn trưng ra vẻ mặt thành khẩn, nhưng Tô Dĩ Ninh lại không nhịn được mà nhíu mày.

“Chuyện làm ăn tôi không hiểu, cũng không có năng lực can thiệp. Chuyện này, anh nên đi tìm Thẩm Tứ mà bàn bạc.”

Tưởng Thao thở dài một hơi, mở miệng nói: “Ông nội tôi đã đi gặp Thẩm tổng, ông ấy hy vọng chúng tôi có thể dùng giá thị trường để mua lại cổ phần. Nhưng Tưởng Thị trước đó suýt chút nữa phá sản, bây giờ mới vừa hồi phục, căn bản không có nhiều tiền mặt như vậy, cho nên tôi mới muốn nhờ Tô tiểu thư giúp đỡ nói giúp một lời.”

“Nếu Tô tiểu thư nguyện ý giúp đỡ, tôi có thể sang tên một khu nghỉ dưỡng dưới danh nghĩa của mình cho cô xem như quà cảm ơn.”

Thời Vi nhướng mày đầy kinh ngạc. Cô và Tưởng Thao tuy không thân thiết, nhưng tính cách keo kiệt của hắn ngày thường cô cũng có nghe qua. Chịu bỏ ra cả một khu nghỉ dưỡng, xem ra lần này hắn thực sự đã lâm vào đường cùng.

Tô Dĩ Ninh lắc đầu dứt khoát: “Tưởng tiên sinh, tôi thật sự không giúp được anh. Chúng tôi còn có việc, xin phép đi trước.”

Nói xong, cô kéo Thời Vi trực tiếp rời đi, không để hắn có cơ hội nói thêm.

Mãi đến khi hai người ngồi xuống trong nhà hàng, Thời Vi mới lên tiếng: “Xem ra 10% cổ phần trong tay Thẩm Tứ đối với Tưởng Thị cực kỳ quan trọng, nếu không tên keo kiệt Tưởng Thao đó tuyệt đối sẽ không lấy một khu nghỉ dưỡng ra làm mồi nhử để cậu đi cầu xin Thẩm Tứ.”

Nếu là Tô Dĩ Ninh mở lời, Thẩm Tứ nói không chừng sẽ thật sự đồng ý bán lại cổ phần cho Tưởng Thao.

Tô Dĩ Ninh mở thực đơn, vừa xem vừa thản nhiên nói: “Hắn chịu bỏ ra một khu nghỉ dưỡng, chứng tỏ giá trị của 10% cổ phần đó lớn hơn nhiều so với hai trăm triệu cộng thêm khu nghỉ dưỡng này. Hơn nữa, tớ cũng không muốn can thiệp vào chuyện công ty của Thẩm Tứ.”

“Không tham gia là đúng, dù sao chuyện trên thương trường chúng ta cũng không rành. Đúng rồi, hôm nay tớ tìm cậu, thật ra còn có chuyện quan trọng muốn nói.”

“Chuyện gì thế?”

“Hôm qua tớ bị người của Trần Diệu bắt cóc. Hắn bắt tớ để uy h.i.ế.p Chu Thiếu Khanh, muốn ép Chu Thiếu Khanh khai ra đã tiết lộ bao nhiêu chuyện của hắn cho Thẩm Tứ. Sau đó Thẩm Tứ đã kịp thời chạy tới cứu tớ và Chu Thiếu Khanh.”

Động tác gọi món của Tô Dĩ Ninh khựng lại, cô nhíu mày nhìn về phía Thời Vi: “Sao bây giờ cậu mới nói với tớ chuyện này?”

“Trước đó tớ chưa tìm được cơ hội mà. Tên Trần Diệu đó dường như đang nhắm vào cậu, gần đây cậu phải cẩn thận một chút.”

“Tớ biết rồi, hôm qua hắn cũng đã tìm tớ, tớ sẽ chú ý. Cậu cũng phải giữ an toàn cho bản thân.”

“Ừ, thật là xui xẻo, tớ và Chu Thiếu Khanh đã chia tay năm năm rồi, vậy mà còn vô duyên vô cớ vì anh ta mà bị bắt cóc, suýt chút nữa thì mất mạng.”

Nhắc tới chuyện hôm qua, Thời Vi vẫn còn chưa hết bàng hoàng. Dù sao lúc đó cô có thể cảm nhận rõ ràng, Trần Diệu thực sự đã nảy sinh sát ý.

Nghĩ đến đây, cô đột nhiên nhíu mày: “Đúng rồi, tớ chợt nhớ ra, hôm qua Chu Thiếu Khanh từng nói, Trần Diệu vẫn luôn muốn cưới cậu. Cậu và hắn trước đây có quen biết gì không?”

Tô Dĩ Ninh kinh ngạc nhìn Thời Vi: “Cậu có nghe nhầm không? Tớ và hắn mới gặp nhau đúng một lần, sao hắn có thể muốn cưới tớ được?”

“Tớ rất chắc chắn là mình không nghe nhầm. Nếu cậu không tin, tớ có thể gọi điện cho Chu Thiếu Khanh xác nhận ngay bây giờ.”

Thấy vẻ mặt nghiêm túc của Thời Vi, Tô Dĩ Ninh vội vàng nói: “Tớ không phải không tin cậu, chỉ là cảm thấy chuyện này quá khó tin.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Trần Diệu muốn cưới cô? Nghe cứ như chuyện nghìn lẻ một đêm vậy. Cô cũng đâu phải mỹ nhân sắc nước hương trời gì, hơn nữa còn có một đứa con…

Tuy nhiên, nghĩ đến việc Trần Diệu điều tra cô trước đó, cộng thêm mối quan hệ mập mờ giữa hắn và gia tộc Nick, chân mày Tô Dĩ Ninh bất giác nhíu c.h.ặ.t lại. Trong đầu cô dường như có thứ gì đó lóe lên, nhưng nó lướt qua quá nhanh khiến cô chưa kịp nắm bắt.

“Dĩ Ninh, hay là hôm nào tớ đi hỏi Chu Thiếu Khanh xem sao?” Mặc dù cô không muốn nảy sinh bất kỳ giao thiệp nào với người cũ nữa, nhưng chuyện này liên quan đến an nguy của Tô Dĩ Ninh, cô không thể làm ngơ.

Tô Dĩ Ninh lắc đầu: “Không cần đâu, cậu chẳng phải nói hôm qua Thẩm Tứ đã xuất hiện cứu các cậu sao? Nói không chừng anh ấy biết nguyên nhân, tớ đi hỏi anh ấy là được.”

“Cũng được.”

Tiếp theo đó, Tô Dĩ Ninh không còn tâm trạng nào để ăn uống. Cô ăn qua loa một chút rồi chia tay Thời Vi, trực tiếp lái xe đến tập đoàn Thanh Hồng.

Tôn Hành nhìn thấy cô, trong mắt lóe lên vẻ kinh ngạc: “Tô tiểu thư, sao cô lại tới đây? Thẩm tổng hiện đang họp, cô có thể vào văn phòng đợi anh ấy một lát.”

Tô Dĩ Ninh gật đầu: “Được, cảm ơn anh.”

Cô bước vào văn phòng của Thẩm Tứ, vừa ngồi xuống sofa chưa được bao lâu thì anh đã quay lại.

“Dĩ Ninh, sao em lại qua đây?” Anh đi tới ngồi xuống đối diện cô, ánh mắt mang theo vẻ nghi hoặc xen lẫn quan tâm.

Tô Dĩ Ninh mím môi: “Hôm nay em và Thời Vi đi dạo phố.”

Phồn hoa như mộng lưu quang tận.

Thẩm Tứ nhướng mày, mỉm cười: “Mua được gì rồi?”

“Mua một ít quần áo và trang sức. Nhưng lúc đi dạo, Thời Vi có nói với em một chuyện.”

“Chuyện gì vậy?”

“Cậu ấy nói hôm qua bị người của Trần Diệu bắt cóc, hơn nữa còn nghe thấy Chu Thiếu Khanh nói Trần Diệu muốn cưới em. Chuyện này, anh có biết là thế nào không?”

Vừa dứt lời, cô đã thấy sắc mặt Thẩm Tứ hơi biến đổi. Im lặng vài giây, Thẩm Tứ mới trầm giọng mở miệng: “Dĩ Ninh, bên phía anh quả thực đã tra được một số thông tin, là về mẹ em.”

“Thông tin gì cơ?” Bàn tay đặt trên túi xách của Tô Dĩ Ninh từ từ siết c.h.ặ.t, sắc mặt cô cũng trở nên vô cùng nghiêm túc.

“Theo tin tức anh tra được, mẹ em hiện tại là người của gia tộc Nick, hơn nữa bà ấy rất có thể là một nhân vật nắm giữ quyền lực khá quan trọng trong đó. Trần Diệu muốn cưới em, hẳn là vì nguyên nhân này.”

Nghe vậy, Tô Dĩ Ninh rũ mắt xuống, suy tư giây lát rồi nói: “Em hiểu rồi, hắn muốn cưới em là để mượn sức tiến vào gia tộc Nick.”

Nhưng cô cảm thấy, bàn tính của Trần Diệu lần này đã đ.á.n.h sai rồi. Tô Ngọc bao nhiêu năm qua chưa từng về thăm cô lấy một lần, ngay cả đứa con gái ruột này bà ấy còn không để ý, thì sao có thể quan tâm đến việc con rể mình là ai chứ?