Cùng Ngày Ly Hôn, Quẹo Vào Cục Dân Chính Với Chú Nhỏ Của Chồng Cũ

Chương 748: Cuộc Đối Đầu Giữa Những Người Đàn Ông



“Dĩ Ninh, em đừng quá lo lắng, anh sẽ bảo vệ em và Đậu Đậu thật tốt.”

“Em không lo lắng, mẹ em căn bản không hề để tâm đến em, Trần Diệu có làm nhiều hơn nữa cũng chỉ là công dã tràng mà thôi.”

“Ừ, chuyện này em đừng bận tâm nữa. Thời gian này nếu rảnh rỗi thì cứ đi dạo phố với Thời Vi cho khuây khỏa, đừng nghĩ ngợi gì cả, mọi chuyện đã có anh lo.”

“Vâng.”

Thẩm Tứ liếc nhìn đồng hồ: “Chiều nay anh còn khá nhiều việc phải xử lý, em về nghỉ ngơi trước đi.”

Tô Dĩ Ninh gật đầu, đứng dậy rời khỏi văn phòng.

Sau khi cô đi không lâu, Tôn Hành gõ cửa bước vào, thấp giọng báo cáo: “Thẩm tổng, sáng nay Tô Duệ đã đi tìm Tô tiểu thư.”

Nghe vậy, đôi mắt Thẩm Tứ nheo lại đầy nguy hiểm: “Biết rồi.”

“Vâng.”

Thẩm Tứ cầm điện thoại lên, trực tiếp gọi cho Tô Duệ. Rất nhanh, đầu dây bên kia đã bắt máy.

“Thẩm tổng, anh tìm tôi có việc gì sao?”

“Tô tiên sinh, xem ra anh hoàn toàn không để lời cảnh cáo trước đó của tôi vào tai. Nghe nói sáng nay anh lại đi tìm Dĩ Ninh.”

Tô Duệ cũng đoán được Thẩm Tứ hẳn là đã tra ra thân phận của mình, dứt khoát ngả bài: “Thẩm tổng, lần này tôi về nước chính là để đưa Dĩ Ninh và Đậu Đậu sang nước M. Hơn nữa, Dĩ Ninh rời khỏi anh chắc chắn sẽ có một cuộc sống tốt đẹp hơn.”

Thẩm Tứ cười khẽ một tiếng, giọng điệu tràn đầy vẻ châm chọc: “Cuộc sống tốt hơn? Vậy trước đây khi nhà họ Quý phá sản, sao anh không đến đưa cô ấy sang nước M sống cuộc sống tốt hơn đi? Mục đích thực sự của anh khi quay lại tìm cô ấy, chúng ta đều biết rõ, không cần phải ở đây nói những lời đạo đức giả đó đâu.”

Đầu dây bên kia rơi vào tĩnh lặng. Tô Duệ không ngờ Thẩm Tứ lại tra ra mục đích anh ta đến Thâm Thị nhanh như vậy. Một lúc lâu sau, anh ta mới u ám mở miệng: “Cho dù mục đích tôi về nước không thuần khiết, nhưng việc cô ấy và Đậu Đậu sang nước M quả thực có thể sống một cuộc đời vinh hoa phú quý, không phải sao?”

“Rốt cuộc là sống tốt hơn, hay là phải sống trong nơm nớp lo sợ? Tôi sẽ không để cô ấy trở thành vật hy sinh cho cuộc đấu đá gia tộc của các người. Anh muốn đưa cô ấy và Đậu Đậu đi, trừ khi tôi c.h.ế.t!”

“Cô ấy đi cùng tôi sang nước M, sau này có khả năng rất lớn sẽ thừa kế gia tộc Nick. Thẩm tổng, anh chưa hỏi qua Dĩ Ninh, sao biết cô ấy không muốn đứng ở vị trí trên vạn người?”

Một khi Tô Dĩ Ninh trở thành người thừa kế gia tộc Nick, cuộc đời cô sẽ đạt đến đỉnh cao mà người thường cả đời không thể chạm tới, sở hữu khối tài sản khổng lồ tiêu mấy đời không hết. Cuộc sống như vậy, chẳng lẽ không tốt hơn ở lại Thâm Thị sao?

“Bây giờ anh nói với tôi những điều này, chẳng phải vì sáng nay cô ấy đã từ chối anh sao?” Nếu Tô Dĩ Ninh thật sự ham muốn cuộc sống đó, bây giờ Tô Duệ cũng chẳng cần phải tốn lời với anh.

“Hiện tại cô ấy từ chối tôi chẳng qua là vì chưa biết bốn chữ 'gia tộc Nick' đại diện cho điều gì. Đợi sau khi cô ấy hiểu ra, nhất định sẽ đi theo tôi.”

“Được, vậy chúng ta cứ chờ xem, rốt cuộc ai mới là người hiểu cô ấy hơn.”

Cúp điện thoại, sắc mặt Thẩm Tứ trở nên vô cùng âm trầm. Anh và Tô Dĩ Ninh khó khăn lắm mới xác định được tâm ý để ở bên nhau, anh tuyệt đối sẽ không để bất cứ kẻ nào phá hoại hạnh phúc của gia đình ba người bọn họ!

Chập tối, Thẩm Tứ trở về biệt thự. Thấy Tô Dĩ Ninh đang chơi trò “bạn vẽ tôi đoán” với Đậu Đậu, cô đang hì hục vẽ, còn cậu bé thì nhíu mày đoán từ. Nhìn bức tranh của Tô Dĩ Ninh, Đậu Đậu đoán hồi lâu, mãi đến khi hết giờ vẫn không ra kết quả.

Tô Dĩ Ninh công bố đáp án, Đậu Đậu xem xong liền im lặng. Từ ngữ này và bức tranh cô vẽ, không thể nói là không giống, chỉ có thể nói là chẳng liên quan gì đến nhau. Trừ khi cậu bé có mắt nhìn xuyên thấu, nếu không căn bản không thể đoán ra nổi.

Thấy Đậu Đậu vẻ mặt không vui, Tô Dĩ Ninh hỏi: “Đậu Đậu, sao thế? Vì không đoán ra nên con buồn à?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Đậu Đậu nhìn cô một cái đầy bất lực: “Mẹ, con cảm thấy mẹ thực sự không hợp chơi trò này đâu.”

Bọn họ chơi lâu như vậy, Tô Dĩ Ninh chưa vẽ ra được bức nào khiến người ta nhìn ra hình thù, họa sĩ trừu tượng Mondrian có đến cũng phải gọi cô bằng sư phụ.

Tô Dĩ Ninh sửng sốt, sau khi phản ứng lại thì không nhịn được mà bật cười: “Tại sao lại không hợp?”

“Tranh mẹ vẽ đều quá mức trừu tượng, ngoài mẹ ra chắc chẳng ai hiểu nổi đâu.”

Tô Dĩ Ninh nhìn Thẩm Tứ vừa về, đưa bức tranh đến trước mặt anh: “Anh xem thử đi, những bức tranh này anh có đoán ra là gì không?”

Phồn hoa như mộng lưu quang tận.

Thẩm Tứ cúi đầu nhận lấy. Bức đầu tiên vẽ một con vật, nhưng voi không ra voi, hà mã không ra hà mã, chân mày anh không nhịn được mà nhíu lại, có chút không chắc chắn nói: “Đây là… cá ngựa?”

“Không phải… anh đoán lại đi.”

“Hà mã? Hay là voi?”

Thẩm Tứ đoán liền mười mấy cái đều sai bét, sắc mặt Tô Dĩ Ninh cũng đen đi một nửa. Cô trực tiếp rút bức tranh đầu tiên về: “Anh đoán bức thứ hai đi.”

Thẩm Tứ nhìn một chút, bức thứ hai anh ngược lại có thể nhìn ra, là một đôi chân. “Ủng cao cổ?”

“Không phải.”

“Giày đi mưa?”

“…”

“Tất dài?”

“Không phải, cái này là tất rách! Anh chẳng lẽ không thấy bên trên em vẽ mấy chỗ rách sao?”

Thẩm Tứ gãi đầu: “Anh còn tưởng là họa tiết cũ kỹ.”

Tô Dĩ Ninh: “…”

Cô bắt đầu nảy sinh nghi ngờ với chính mình, chẳng lẽ hoa tay của cô tệ đến thế sao? “Thẩm Tứ, anh nói thật đi, tranh em vẽ thật sự rất trừu tượng à?”

Thẩm Tứ im lặng giây lát, cân nhắc từ ngữ rồi mới mở miệng: “Thật ra cũng không trừu tượng lắm, có mấy từ vốn dĩ đã khó vẽ rồi, lần sau đổi từ đơn giản chút là được.”

Đậu Đậu bên cạnh không chút nể tình mà vạch trần: “Ba, ba không thể vì dỗ dành mẹ mà đổi trắng thay đen, nói hươu nói vượn được. Tranh mẹ vẽ chính xác là rất trừu tượng mà.”

Thẩm Tứ trừng mắt nhìn cậu con trai: “Con im miệng ngay!”

Đậu Đậu hừ lạnh một tiếng: “Im thì im, dù sao sau này con chắc chắn sẽ không chơi trò này với mẹ nữa đâu!”

“Không chơi thì thôi, ba chơi với mẹ con!”

Đậu Đậu: “…”

Tô Dĩ Ninh: “…” Thật ra, cô cũng không muốn chơi trò này lắm đâu.

“Được rồi, cũng không còn sớm nữa, chúng ta ăn cơm trước đi.”