Cùng Ngày Ly Hôn, Quẹo Vào Cục Dân Chính Với Chú Nhỏ Của Chồng Cũ

Chương 751: Con Cờ Trong Tay Trần Diệu



“Cháu cũng hết cách rồi, chuyện kỹ thuật cháu có hiểu gì đâu…”

“Biết rồi, cháu ra ngoài trước đi, để ông nghĩ cách.”

“…Vâng.”

Mãi đến khi bước ra khỏi văn phòng, Tưởng Thao mới sực nhớ ra, Tưởng lão gia nghĩ cách thì liên quan gì đến việc hắn có ở lại hay không? Chẳng lẽ ông nội chê hắn quá vô dụng, nhìn thấy hắn là thấy phiền lòng?

Trong văn phòng, Tưởng lão gia đã gọi điện cho Trần Diệu, giọng đầy giận dữ: “Chuyện tường lửa công ty chúng tôi bị tấn công, có phải do cậu làm không?!”

Trần Diệu cười khẽ một tiếng, giọng điệu thong dong: “Tôi cũng không ngờ tường lửa của Tưởng Thị lại yếu ớt đến vậy. Thời gian Tưởng lão gọi điện cho tôi sớm hơn dự kiến của tôi không ít đấy.”

“Rốt cuộc cậu muốn làm gì?”

“Chỉ là muốn cho Tưởng lão thấy thực lực của tôi, cũng để ông hiểu rằng tôi muốn đối phó Tưởng Thị dễ như trở bàn tay. Và quan trọng hơn, tôi thật lòng muốn hợp tác với ông.”

Tưởng lão gia hít sâu một hơi, chậm rãi nói: “Không phải cậu muốn Tưởng Thị trở thành quân cờ để đối phó Thanh Hồng sao? Tôi có thể đồng ý, nhưng cậu phải đảm bảo sau khi sự việc kết thúc sẽ không động đến Tưởng Thị.”

“Điểm này Tưởng lão có thể hoàn toàn yên tâm. Tưởng Thị còn chưa đủ tầm để tôi phải tốn công đối phó, chuyện hôm nay chẳng qua chỉ là hành động bất đắc dĩ để mời gọi sự hợp tác của ông mà thôi.”

Sắc mặt Tưởng lão gia âm trầm: “Ngày mai cậu đến nhà họ Tưởng, chúng ta nói chuyện trực tiếp.”

“Tưởng lão, tôi rất bận, không có thời gian qua đó. Tám giờ tối nay, tôi đợi ông ở phòng bao số 1 khách sạn Thái Phong.” Vừa dứt lời, đối phương đã trực tiếp cúp máy.

Trong mắt Tưởng lão gia lóe lên vẻ giận dữ, ông ta tức đến mức suýt chút nữa đập nát điện thoại. Ngang dọc thương trường bao nhiêu năm nay, đây là lần đầu tiên ông ta bị một kẻ hậu bối uy h.i.ế.p trắng trợn như vậy! Trần Diệu! Ông ta nhất định sẽ nhớ kỹ cái tên này!

Mười phút sau, Tưởng Thao với vẻ mặt hớn hở đẩy cửa chạy vào: “Ông nội, những h.a.c.ker tấn công tường lửa đã biến mất rồi! Hiện tại hệ thống đã được khôi phục, công ty có thể hoạt động bình thường trở lại.”

Tưởng lão gia thần sắc bình tĩnh đến lạ: “Biết rồi, cháu đi làm việc đi.”

Tưởng Thao sửng sốt: “Ông nội, sao trông ông chẳng có vẻ gì là ngạc nhiên hay vui mừng thế?”

“Ông chỉ là mệt rồi, ông về nghỉ trước đây.”

Thấy Tưởng lão gia đứng dậy định rời đi, Tưởng Thao vội vàng ngăn lại: “Ông nội, ông đã đến rồi thì ở lại thêm một lát đi. Cháu có mấy tập tài liệu xem không hiểu lắm, ông dạy cháu với.”

Tưởng lão gia nhìn hắn, thấy vẻ mặt cầu thị của Tưởng Thao, ông ta đành nén giận ngồi lại xuống sofa: “Mang qua đây.”

Một tiếng sau, Tưởng lão gia tức đến đỏ mặt tía tai, trừng mắt nhìn Tưởng Thao quát lớn: “Cháu đúng là đồ vô dụng! Ông thật hối hận khi giao công ty cho cháu, giao cho cháu còn không bằng giao cho Tưởng Vũ Vi!”

Tưởng Vũ Vi tuy không đủ quyết đoán, nhưng ít nhất cô ta sẽ không phạm phải những sai lầm ngớ ngẩn như Tưởng Thao.

Sắc mặt Tưởng Thao cũng trở nên khó coi: “Ông nội, Tưởng Vũ Vi ở công ty bao nhiêu năm, còn cháu mới vào được bao lâu? Bây giờ cháu không biết những cái này chẳng phải rất bình thường sao? Hơn nữa cháu đã nỗ lực học hỏi rồi, ông cũng không thể bắt cháu một sớm một chiều là biết hết mọi thứ được chứ?”

Tưởng lão gia chỉ tay vào mặt hắn, tức đến đau cả đầu: “Không biết thì đi mà hỏi các cổ đông và thư ký! Mấy năm nay ông tìm cho cháu bao nhiêu thầy giỏi, vậy mà lại dạy ra một đứa bất tài như cháu! Đúng là phí tiền!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Ông nội, bây giờ ông nói những lời này thì có ích gì? Quan trọng nhất là dạy cháu xem mấy cái hợp đồng này trước đã.”

Tưởng lão gia hít sâu một hơi, chỉ vào một điều khoản trong tài liệu, lạnh lùng nói: “Chỗ này có vấn đề, đ.á.n.h dấu vào.”

Tưởng Thao gật đầu lia lịa: “Ồ… vâng, là vấn đề gì ạ?”

“Cháu cứ khoanh lại trước đi, lát nữa ông sẽ từ từ giảng cho cháu.”

Trong mấy tập tài liệu Tưởng Thao đưa qua, có mấy chỗ đều mắc cùng một lỗi nghiêm trọng, vậy mà tên ngu xuẩn này lại chẳng nhìn ra chút nào. Nghĩ đến việc phải giao cả cơ nghiệp Tưởng Thị cho hắn, Tưởng lão gia liền cảm thấy tiền đồ của gia tộc là một mảnh tăm tối. Nhưng hiện tại ngoài Tưởng Thao, ông ta cũng không tìm được người nào khác để thừa kế.

Chẳng lẽ… phải gọi Tưởng Vũ Vi từ nước ngoài về sao? Nếu không phải trước đó Tưởng Vũ Vi vì đấu đá với Tô Dĩ Ninh mà làm ra bao nhiêu chuyện ngu xuẩn, ông ta cũng sẽ không dồn sức bồi dưỡng Tưởng Thao. Đáng tiếc, tài năng có hạn thì vẫn là có hạn, cho dù có bồi dưỡng thế nào cũng chỉ là một kẻ bất tài có vẻ ngoài tạm ổn mà thôi.

Tại biệt thự của Thẩm Tứ.

Đậu Đậu tắm rửa xong trở về phòng ngủ, vừa nằm xuống thì nhận được điện thoại của Tô Duệ.

“Đậu Đậu, con ngủ chưa?”

Nghe thấy giọng của Tô Duệ, trên mặt Đậu Đậu thoáng qua vẻ vui mừng: “Sư phụ, con đang định đi ngủ đây, có chuyện gì không ạ?”

“Thứ bảy tuần này con có thời gian không? Sư phụ muốn đưa con đi chơi một chuyến.”

Đậu Đậu lúc đầu rất hào hứng, nhưng lập tức vẻ mặt lại trở nên thất vọng: “Sư phụ, chắc con không ra ngoài được đâu. Mẹ con nói rồi, không cho con tiếp xúc nhiều với người lạ.” Cậu bé rất muốn đi chơi với sư phụ, nhưng cũng không muốn làm mẹ giận.

“Đậu Đậu, con chỉ cần nói với ta là con có muốn đi hay không thôi, còn phía mẹ con, ta sẽ tự mình đi nói chuyện với cô ấy.”

“Đừng mà sư phụ, mẹ con bây giờ ấn tượng về người rất không tốt… hơn nữa mẹ chắc chắn sẽ không đồng ý đâu.”

“Được rồi, vậy con nghỉ ngơi sớm đi.”

“Vâng, sư phụ ngủ ngon ạ.”

Cúp điện thoại, Tô Duệ đặt máy lên bàn, trầm tư suy nghĩ làm thế nào để Tô Dĩ Ninh dần dần chấp nhận mình là người nhà. Tô Ngọc quả thực đã giao cho anh ta một bài toán quá khó!

Bên kia, Đậu Đậu vừa đặt điện thoại xuống, ngoài cửa liền vang lên tiếng gõ.

Phồn hoa như mộng lưu quang tận.

“Đậu Đậu, vừa rồi con nói chuyện với ai thế?”

Đậu Đậu không nhịn được mà nuốt nước bọt, nói vọng ra: “Mẹ, con không nói chuyện với ai cả, chỉ là đang lẩm bẩm một mình thôi ạ.”

“Không còn sớm nữa, ngủ sớm đi con.”