Nghe vậy, sắc mặt Tưởng lão gia trầm xuống, ánh mắt nhìn Trần Diệu cũng trở nên sắc lạnh: “Cậu là ai? Tôi căn bản không quen biết cậu, dựa vào đâu mà tôi phải tin cậu?”
Nụ cười trên môi Trần Diệu càng sâu thêm vài phần: “Lão gia t.ử, tôi là ai không quan trọng, quan trọng là tôi là người duy nhất có thể giúp ông và Tưởng Thị lúc này.”
“Tôi đã nói rồi, dựa vào đâu mà tôi phải tin cậu?”
“Ngay bây giờ, tôi có thể đầu tư cho Tưởng Thị một trăm triệu tệ, hơn nữa là khoản đầu tư không hoàn lại.” Vừa nói, Trần Diệu vừa trực tiếp lấy điện thoại ra gọi một cuộc, thản nhiên ra lệnh: “Bây giờ lập tức điều một trăm triệu tệ vốn qua đây, đầu tư vào tập đoàn Tưởng Thị.”
Gần như chỉ mười mấy giây sau khi hắn cúp điện thoại, điện thoại của Tưởng lão gia đã rung lên bần bật.
“Ông nội, vừa rồi có người chuyển vào tài khoản công ty Tưởng Thị một trăm triệu tệ!” Giọng Tưởng Thao đầy vẻ kinh hãi từ đầu dây bên kia truyền đến.
Sắc mặt Tưởng lão gia biến đổi liên tục, ông ta lạnh lùng nói vào điện thoại: “Biết rồi, số tiền đó tuyệt đối không được động vào, lát nữa đợi điện thoại của ông.”
“Vâng.”
Cúp điện thoại, Tưởng lão gia nhìn sâu vào mắt Trần Diệu: “Vào trong nói chuyện đi.”
Trần Diệu thong thả đi theo Tưởng lão gia vào thư phòng. Sau khi đóng cửa lại, Tưởng lão gia nhìn hắn chằm chằm.
“Tôi tin cậu có năng lực giúp tôi đối phó Thẩm Tứ, nhưng tôi muốn biết, tại sao cậu lại muốn đối phó nó? Nếu không biết rõ nguyên do, tôi không thể hoàn toàn tin tưởng cậu.”
Nhỡ đâu đối phương là người do Thẩm Tứ phái tới để tính kế ông ta, nếu ông ta tin lời, Tưởng Thị nói không chừng thật sự sẽ sớm đổi sang họ Thẩm.
Trần Diệu bưng tách trà lên nhấp một ngụm, cười nói: “Tưởng lão không cần phải lo sợ, tôi không phải người của Thẩm Tứ. Tôi là Phó chủ tịch của tập đoàn MK, lần này về nước chính là để khiến Thanh Hồng phải phá sản. Đây là danh thiếp của tôi.”
Tưởng lão gia nhận lấy danh thiếp, cúi đầu nhìn lướt qua rồi đặt sang một bên. Tập đoàn MK ông ta có nghe qua, là một doanh nghiệp khổng lồ ở nước M. Ông ta nhìn Trần Diệu, dò hỏi: “Trần tiên sinh, tôi nhớ không lầm thì MK và các công ty trong nước vốn không có hợp tác gì, không biết tại sao cậu lại muốn nhắm vào Thẩm Tứ?”
“Tôi có lý do riêng của mình, nhưng không tiện tiết lộ với Tưởng lão. Ông chỉ cần biết rõ một điều, tôi sẽ giúp ông triệt hạ Thẩm Tứ là được.”
Tưởng lão gia cười nhạt một tiếng, mở miệng nói: “Trần tiên sinh, vậy tôi e là không có cách nào hợp tác với cậu được rồi.”
Ông ta hợp tác với các công ty khác ở Thâm Thị để đối phó Thanh Hồng còn được, dù sao mọi người cũng biết rõ gốc gác của nhau. Còn cái tên Trần Diệu này đột ngột xuất hiện, ông ta chưa từng gặp qua, cũng không biết mục đích thực sự của đối phương là gì. Mạo muội hợp tác, nói không chừng sẽ bị hắn xoay như chong ch.óng, đến lúc đó Tưởng Thị sẽ rơi vào cảnh nguy hiểm khôn lường.
Đôi mắt Trần Diệu nheo lại đầy nguy hiểm: “Tưởng lão, tôi khuyên ông vẫn nên suy nghĩ cho kỹ. Tôi muốn giải quyết Tưởng Thị cũng chỉ là chuyện thuận tay mà thôi.”
Ánh mắt Tưởng lão gia trầm xuống: “Đã là chuyện thuận tay, vậy còn cần thiết phải hợp tác với chúng tôi sao?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Phồn hoa như mộng lưu quang tận.
“Tưởng lão, con người tôi không thích tự mình ra mặt, cho nên hy vọng Tưởng Thị có thể trở thành khẩu s.ú.n.g trong tay tôi. Nếu Tưởng lão không đồng ý, tôi tin rằng chỉ vài ngày nữa thôi, Tưởng Thị sẽ hoàn toàn biến mất khỏi bản đồ kinh doanh.”
Nói xong, Trần Diệu đứng dậy định rời đi: “Tưởng lão cứ suy nghĩ cho kỹ, nghĩ thông suốt rồi thì cho tôi một câu trả lời.”
Nghe ra sự uy h.i.ế.p trắng trợn trong giọng điệu của hắn, Tưởng lão gia tức giận đến mức sắc mặt xanh mét. Ông ta trừng mắt nhìn bóng lưng Trần Diệu, lạnh lùng nói: “Không cần suy nghĩ nữa! Trần tiên sinh, tôi ghét nhất là bị người khác uy h.i.ế.p, tôi sẽ không hợp tác với cậu.”
Trần Diệu quay đầu lại, nở một nụ cười đầy ẩn ý: “Tưởng lão, ông sẽ sớm thay đổi ý định thôi.”
Bước ra khỏi nhà họ Tưởng, Trần Diệu nói với tài xế: “Về khách sạn.”
Sau khi hắn rời đi không lâu, Tưởng lão gia nhận được điện thoại khẩn cấp từ Tưởng Thao.
“Ông nội, hiện tại có h.a.c.ker liên tục tấn công vào tường lửa công ty chúng ta, toàn bộ hệ thống đã bị tê liệt hoàn toàn rồi!”
Sắc mặt Tưởng lão gia biến đổi lớn, trầm giọng ra lệnh: “Bây giờ ông lập tức qua đó, cháu bảo bộ phận kỹ thuật phải tranh thủ khắc phục ngay lập tức!”
Tưởng lão gia chạy tới công ty đã là chuyện của hơn một tiếng sau. Tưởng Thao đang ngồi trong văn phòng nổi trận lôi đình, ép bộ phận kỹ thuật trong vòng nửa tiếng nhất định phải xử lý xong vấn đề. Thư ký nơm nớp lo sợ xoay người rời đi, nhìn thấy Tưởng lão gia liền vội vàng chào hỏi: “Tưởng lão, ngài đã đến rồi.”
Tưởng lão gia gật đầu: “Ừ, cô đi làm việc trước đi.”
Sau khi thư ký rời đi, Tưởng lão gia bước vào văn phòng, đóng sầm cửa lại. “Rốt cuộc là chuyện gì? Một cái tường lửa mà đến bây giờ vẫn chưa xử lý xong sao?”
Trên mặt Tưởng Thao vẫn còn vương nét giận dữ: “Vâng, đúng là một lũ vô dụng! Lương cao như thế mà đến lúc quan trọng thì chẳng được tích sự gì!”
Tưởng lão gia đi đến sofa ngồi xuống, sa sầm mặt nói: “Nếu nửa tiếng sau nhân viên kỹ thuật vẫn chưa giải quyết được, ông sẽ nghĩ cách khác.”
Tưởng Thao ngồi xuống đối diện, bực bội vò đầu bứt tai: “Ông thì có cách gì chứ? Cũng không biết tại sao, trước đây tường lửa vẫn luôn ổn định, hôm nay lại vô duyên vô cớ bị tấn công. Không phải có liên quan đến một trăm triệu tiền vốn đột nhiên chuyển vào tài khoản chúng ta chứ?”
“Cháu đừng quan tâm đến số tiền đó vội. Bây giờ đi xuống bộ phận kỹ thuật xác nhận lại một chút, xem bọn họ có thực sự đủ năng lực giải quyết vấn đề này không, xác nhận xong lập tức quay lại báo cáo cho ông!”
Thấy Tưởng lão gia sắc mặt lạnh lùng, Tưởng Thao cũng không dám cãi lại: “Vâng, cháu đi ngay.”
Mười mấy phút sau, Tưởng Thao đã quay lại với vẻ mặt xám xịt: “Ông nội, cháu hỏi rồi, trưởng bộ phận kỹ thuật nói với cháu rằng muốn khắc phục vấn đề này ít nhất phải mất một ngày một đêm.”
“Một ngày một đêm? Đợi bọn họ khắc phục xong thì Tưởng Thị cũng tiêu tùng rồi!”