"Lúc Đậu Đậu ba tuổi tôi đã quen thằng bé rồi, nhưng lúc đó tôi không biết quan hệ giữa tôi và em, cũng không biết Đậu Đậu là con trai em."
Khi nói lời này, Tô Duệ tỏ ra rất nghiêm túc, ánh mắt vô cùng chân thành.
Tô Dĩ Ninh gật đầu: "Vậy sao? Đậu Đậu thật sự có năng khiếu về máy tính đến thế à? Thằng bé chưa bao giờ thể hiện điều đó trước mặt em."
"Đúng vậy, thằng bé là người có thiên phú nhất mà tôi từng gặp, cho nên tôi mới nhận nó làm đồ đệ. Sau này biết được quan hệ giữa chúng ta, lại biết Đậu Đậu là con em, tôi lại càng thêm yêu quý thằng bé."
Nhìn thấy sự dịu dàng và ý cười trong mắt Tô Duệ, ánh mắt Tô Dĩ Ninh khẽ lóe lên: "Xem ra anh còn hiểu Đậu Đậu hơn cả người làm mẹ như em."
"Nói về việc hiểu thằng bé, có lẽ tôi thực sự nhỉnh hơn em một chút. Lúc đó thằng bé kể với tôi rằng em ngày nào cũng bận rộn công việc, rất ít thời gian chơi với nó, nên hầu như tối nào chúng tôi cũng trò chuyện qua mạng."
Tô Dĩ Ninh lẳng lặng nghe Tô Duệ kể về những chuyện giữa anh ta và Đậu Đậu, bàn tay đặt dưới gầm bàn từ từ siết c.h.ặ.t.
Trong lúc cô không hề hay biết, Đậu Đậu và Tô Duệ đã gắn bó đến mức này, hèn gì trước đó dù cô có hỏi thế nào, Đậu Đậu cũng nhất quyết không chịu khai ra Tô Duệ. Tình cảm giữa hai người họ sâu đậm hơn cô tưởng tượng rất nhiều.
Cô thầm nghĩ mình phải cân nhắc lại, làm sao để Đậu Đậu dần dần rời xa Tô Duệ.
Nửa tiếng sau, Tô Duệ rốt cuộc cũng dừng lại, nhìn Tô Dĩ Ninh nói: "Dĩ Ninh, tôi có thể đảm bảo với em, nếu em đồng ý đưa Đậu Đậu sang nước M, thằng bé chắc chắn sẽ có tương lai rạng rỡ hơn, tôi sẽ đích thân chỉ dạy cho nó."
Tô Dĩ Ninh nhíu mày, vẻ mặt lộ rõ sự không vui: "Tô tiên sinh, chúng ta hiện tại chỉ mới bắt đầu tiếp xúc lại, tôi tạm thời chưa có ý định đó."
Tô Duệ cười gượng: "Ừ, là tôi quá nóng vội rồi, xin lỗi em."
"Nói chuyện Đậu Đậu nhiều rồi, anh cũng kể cho em nghe về bà ấy đi... Em muốn biết cuộc sống của bà ấy ở nước M những năm qua như thế nào."
Tô Duệ bưng ly cà phê lên uống một ngụm, ngước mắt nhìn cô: "Em chắc chắn muốn nghe chứ?"
"Đương nhiên. Chẳng phải anh vẫn luôn muốn em đi cùng anh sang nước M sao? Nếu không biết rõ cuộc sống của bà ấy, em làm sao có thể quyết định được."
Im lặng giây lát, Tô Duệ gật đầu: "Được, vậy tôi sẽ nói sơ qua cho em hiểu."
"Năm đó sau khi ly hôn với bố em và ra nước ngoài, bà ấy đã tái giá với người nắm quyền hiện tại của gia tộc Nick là Ed Nick. Sau đó họ sinh được hai người con, chính là em trai và em gái của em. Lúc mẹ em gả vào nhà Nick, gia tộc này vẫn chưa phồn vinh như bây giờ, chính bà ấy đã từng bước đưa gia tộc Nick phát triển lớn mạnh."
"Bà ấy dồn hết tâm huyết vào sự nghiệp, nên trong cuộc sống khó tránh khỏi lơ là Ed Nick. Năm em gái em lên năm tuổi, Ed Nick đã ngoại tình và có con riêng với tiểu tam. Hiện tại Ed Nick đang bệnh nặng, ông ta muốn truyền lại gia tộc Nick cho đứa con riêng kia."
"Mẹ em đương nhiên không đồng ý, vì gia tộc Nick có được vị thế như ngày hôm nay là nhờ công sức của bà ấy. Nhưng trong nội bộ gia tộc cũng có rất nhiều phe cánh của Ed Nick, bọn họ ủng hộ đứa con riêng kia thừa kế."
Tô Dĩ Ninh cười lạnh một tiếng, nhìn anh ta: "Cho nên, đây mới là mục đích thực sự mà bà ấy muốn đưa em về?"
Nhìn thấy vẻ châm chọc trên mặt Tô Dĩ Ninh, chân mày Tô Duệ khẽ nhíu lại: "Phải, mẹ em hy vọng em có thể thừa kế gia tộc Nick, vì em trai và em gái em tính cách quá đơn thuần, không đủ bản lĩnh để tiếp quản sóng gió."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Cho nên bà ấy có thể phớt lờ suy nghĩ của em, trực tiếp bảo anh qua đây phá hoại cuộc sống bình yên của em, ép em và Thẩm Tứ phải chia tay?"
"Thẩm Tứ không hợp với em, sau này em sẽ gặp được người xứng đáng hơn."
"Hợp hay không, không đến lượt anh quyết định." Tô Dĩ Ninh đứng phắt dậy: "Hôm nay nói đến đây thôi, tôi còn có việc, xin phép đi trước."
Nhận ra Tô Dĩ Ninh đang nổi giận vì những lời mình vừa nói, Tô Duệ chỉ mỉm cười: "Được, em đi thong thả."
Trở lại xe, Tô Dĩ Ninh hít một hơi thật sâu để bình ổn tâm trạng rồi mới khởi động xe rời đi.
Bên kia, Thẩm Tứ vừa đến công ty đã gọi ngay Tôn Hành vào văn phòng.
"Chuyện sắp xếp cho Dĩ Ninh và Đậu Đậu ra nước ngoài cậu hủy đi, không cần làm nữa. Gần đây hãy tập trung toàn lực tìm kiếm đối tác mới."
Trong mắt Tôn Hành lóe lên tia ngạc nhiên, nhưng vẫn gật đầu: "Vâng, tôi rõ rồi."
Nói xong, anh ta định xoay người rời đi thì đột nhiên nhìn thấy chiếc nhẫn trên ngón áp út của Thẩm Tứ, hai mắt bất giác trợn tròn. Mấy năm nay, Thẩm Tứ chưa bao giờ đeo nhẫn, anh vốn không thích trang sức. Việc đeo nhẫn lúc này chỉ có một khả năng duy nhất...
"Thẩm tổng, chiếc nhẫn trên tay anh... là Tô tiểu thư tặng sao?"
Thẩm Tứ ngước mắt, thấy vẻ mặt hóng hớt của Tôn Hành, anh hiếm khi nở một nụ cười nhẹ: "Ừ, chúng tôi kết hôn rồi."
"Cái gì?!" Tôn Hành không dám tin vào tai mình: "Chuyện từ khi nào vậy ạ?"
"Mới sáng nay thôi."
Tôn Hành sững sờ mất vài giây mới lắp bắp: "Thẩm tổng, chúc mừng anh! Đợi bao nhiêu năm, cuối cùng anh cũng toại nguyện rồi."
Anh và Tô Dĩ Ninh đã trải qua biết bao sóng gió, cuối cùng cũng về chung một nhà.
Thẩm Tứ cười đáp: "Cảm ơn cậu. Vì một số lý do, chúng tôi chưa định công khai rầm rộ, hy vọng cậu có thể giữ kín chuyện này."
"Vâng, tôi nhất định sẽ giữ bí mật."
Sau khi Tôn Hành rời đi, Thẩm Tứ cúi đầu bắt đầu xử lý công việc. Buổi sáng anh đã giải quyết xong toàn bộ tài liệu, định buổi trưa sẽ về ăn cơm cùng Tô Dĩ Ninh.
Bước ra khỏi văn phòng, anh đi đến bàn làm việc của Tôn Hành, thấp giọng dặn dò: "Buổi tối đặt giúp tôi một nhà hàng thật lãng mạn, tôi muốn đưa cô ấy đi ăn tối."
"Vâng thưa Thẩm tổng, tôi đi đặt ngay đây ạ."
Phồn hoa như mộng lưu quang tận.