Thẩm Tứ gật đầu rồi xoay người rời đi.
Nửa tiếng sau, khi Thẩm Tứ bước vào biệt thự, anh thấy Tô Dĩ Ninh đang ngồi thẫn thờ trên ghế sofa, dường như đang chìm đắm trong suy nghĩ riêng.
"Dĩ Ninh."
Nghe thấy giọng nói trầm ấm của Thẩm Tứ, Tô Dĩ Ninh giật mình ngẩng đầu, kinh ngạc đứng dậy: "A Tứ, sao anh lại về giờ này?"
Thẩm Tứ đi đến trước mặt cô, ánh mắt dịu dàng: "Anh về ăn trưa với em. Hôm nay là ngày chúng ta đăng ký kết hôn, tuy không thể ở bên em cả ngày, nhưng bữa trưa và bữa tối nhất định phải dành cho em."
"Anh bận thì không cần phải chạy đi chạy lại đâu, giữa chúng ta không cần mấy cái hình thức đó."
"Thế sao được?" Thẩm Tứ vừa nói vừa lấy từ sau lưng ra một bó hoa tươi thắm, chân thành thổ lộ: "Dĩ Ninh, cảm ơn em đã đồng ý gả cho anh, cũng cảm ơn em đã xuất hiện trong cuộc đời anh, sinh cho anh một đứa con trai đáng yêu như Đậu Đậu. Điều may mắn nhất đời này của anh chính là gặp được em."
Tô Dĩ Ninh mỉm cười nhận lấy hoa: "Em cũng vậy."
Thẩm Tứ ôm c.h.ặ.t cô vào lòng, khẽ nói: "Hiện tại tình hình hơi đặc biệt, đợi sóng gió qua đi, anh nhất định sẽ bù đắp cho em một đám cưới thật hoành tráng."
Tô Dĩ Ninh gật đầu: "Vâng, chỉ cần được ở bên anh, những thứ khác em đều không quan trọng."
"Bất luận em có để ý hay không, những gì người khác có, em cũng phải có."
Hai người ôm nhau một lúc, Thẩm Tứ vừa định nói thêm thì điện thoại trong túi đột nhiên rung lên. Thấy người gọi là Tôn Hành, sắc mặt Thẩm Tứ trầm xuống, anh nhấn nghe.
"Có chuyện gì?"
"Thẩm tổng, những công ty tôi liên hệ sáng nay đều đồng loạt từ chối hợp tác. Thư ký của Vương tổng bên Trác Việt lén tiết lộ rằng có người đã cảnh cáo họ không được bắt tay với Thanh Hồng, nếu không Trác Việt sẽ sớm phá sản. Dưới sự đe dọa đó, không ai dám hợp tác với chúng ta nữa."
Phồn hoa như mộng lưu quang tận.
Cứ đà này, Thanh Hồng sẽ sớm rơi vào cảnh đứt gãy chuỗi vốn một lần nữa.
Thẩm Tứ rũ mắt, giọng lạnh lùng: "Tôi biết rồi, đợi chiều tôi về rồi bàn tiếp."
Cúp điện thoại, anh bắt gặp ánh mắt lo lắng của Tô Dĩ Ninh: "A Tứ, kẻ nhắm vào Thanh Hồng là Trần Diệu hay là Tô Duệ?"
"Nếu anh đoán không lầm, hẳn là Trần Diệu."
Anh nhận ra Tô Duệ không muốn vì anh mà nảy sinh hiềm khích với Tô Dĩ Ninh, nên đến giờ vẫn chưa trực tiếp ra tay, mà để Trần Diệu làm những việc bẩn thỉu này. Nghĩ đến đây, ánh mắt Thẩm Tứ càng thêm u ám.
Tô Dĩ Ninh nhíu mày: "Vừa rồi em nghe Tôn Hành nói không có công ty nào chịu hợp tác? Tình hình tệ lắm sao?"
Thẩm Tứ đưa tay xoa đầu cô, giọng trấn an: "Được rồi, chuyện này cứ để anh lo, em đừng bận tâm. Em chỉ cần mỗi ngày đưa đón Đậu Đậu đi học là được, mọi việc khác đã có anh gánh vác."
Tô Dĩ Ninh c.ắ.n nhẹ môi, vẻ mặt đầy tự trách: "Xin lỗi anh, đều tại em cả."
Nếu không phải vì cô, công ty của Thẩm Tứ đã không suýt phá sản trước đó, và bây giờ cũng không bị Trần Diệu điên cuồng nhắm vào như vậy. Càng nghĩ, lòng cô càng dâng lên nỗi áy náy khôn nguôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Không liên quan đến em đâu, thương trường là chiến trường, gặp phải chuyện này cũng là thường tình. Đừng nghĩ ngợi nữa, chúng ta đi ăn cơm thôi."
Tô Dĩ Ninh không muốn anh đã phải đau đầu vì công ty còn phải phân tâm an ủi mình, cô cố nặn ra một nụ cười: "Vâng, ăn cơm thôi. Em không biết anh về, nếu không đã bảo thím Tiền làm thêm mấy món anh thích rồi."
Hai người bước vào phòng ăn, nhìn thấy trên bàn toàn là những món cô ưa thích, giữa bàn còn đặt một chiếc bánh kem nhỏ xinh xắn với dòng chữ: *Chúc Thẩm tiên sinh và Tô tiểu thư tân hôn hạnh phúc*. Tô Dĩ Ninh sửng sốt, nhìn về phía Thẩm Tứ.
"Cái này... là anh bảo thím Tiền chuẩn bị sao?"
"Ừ."
"Đáng lẽ những việc này phải do em làm mới đúng, xin lỗi anh, em sơ suất quá." Cô cứ nghĩ chỉ cần đăng ký kết hôn là đủ, nhưng giờ mới thấy Thẩm Tứ thực sự trân trọng ngày này đến nhường nào.
Thẩm Tứ kéo ghế cho cô, cười nói: "Để anh làm là được rồi. Không thể cho em một đám cưới ngay lúc này anh đã thấy thiệt thòi cho em lắm rồi, nếu mấy việc nhỏ này cũng để em làm, anh sẽ càng áy náy hơn."
Tô Dĩ Ninh nắm lấy tay anh: "Không có gì là thiệt thòi cả. Em đã chọn anh thì chứng tỏ anh xứng đáng, anh đừng tự trách mình nữa."
"Ừ, ăn cơm đi."
Vốn dĩ Thẩm Tứ muốn cùng cô thưởng thức bữa trưa thật trọn vẹn, nhưng ăn chưa được nửa bữa, anh lại bị một cuộc điện thoại khẩn cấp gọi đi. Anh đứng dậy, nhìn cô đầy áy náy: "Dĩ Ninh, xin lỗi em, công ty xảy ra chút sự cố, anh phải quay lại ngay. Buổi tối anh sẽ bù đắp cho em nhé."
"Anh mau đi đi, công việc quan trọng hơn. Chúng ta còn cả đời để ở bên nhau mà."
Thẩm Tứ nhìn cô sâu sắc: "Ừ, tối anh qua đón em, chúng ta đi ăn ngoài."
"Được."
Sau khi Thẩm Tứ rời đi, Tô Dĩ Ninh nhìn bàn thức ăn mới chỉ động vài miếng, lòng nặng trĩu chẳng còn tâm trạng nào để ăn tiếp. Cô đặt đũa xuống, nói với thím Tiền: "Thím Tiền, cháu no rồi, phiền thím dọn dẹp giúp cháu."
Thím Tiền nhíu mày lo lắng: "Tô tiểu thư, cô đã ăn được mấy đâu..."
Tô Dĩ Ninh lắc đầu: "Cháu không thấy đói, cháu lên lầu nghỉ một lát đây ạ."
"Được rồi, khi nào cô thấy đói cứ bảo tôi nhé."
Trở về phòng, Tô Dĩ Ninh ngồi trước bàn trang điểm, nhìn chằm chằm vào điện thoại. Cô phân vân không biết có nên báo tin mình đã kết hôn cho Thời Vi hay không. Sau một hồi đắn đo, cô quyết định gọi điện.
"Dĩ Ninh, có chuyện gì thế?"
"Vi Vi, tớ có chuyện này muốn nói, cậu chuẩn bị tâm lý nhé."
Thời Vi nghe vậy liền căng thẳng: "Chuyện gì mà nghiêm trọng thế? Nói mau đi, chuyện tốt hay chuyện xấu?"