"Sao anh biết tôi đi tìm cậu ấy? Anh theo dõi tôi đấy à?!"
Giọng nói của Thời Vi tràn đầy vẻ giận dữ qua điện thoại. Trước đó, cô và Thẩm Nghi Tu đã từng cãi nhau nảy lửa về vấn đề này, lúc đó anh đã hứa sẽ sửa đổi, không ngờ tất cả chỉ là lời nói dối.
Thẩm Nghi Tu cảm thấy mệt mỏi vô cùng, anh day day thái dương, giọng điệu cũng lạnh đi vài phần: "Em nghĩ tôi rảnh rỗi đến mức đó sao? Là tiểu thúc vừa gọi điện cho tôi, bảo tôi nhắc nhở em đừng mang những chuyện rắc rối trên thương trường đến làm phiền thím út nữa."
"Thẩm Nghi Tu, anh nói cho rõ ràng xem, cái gì gọi là làm phiền? Hiện tại những chuyện này cũng có liên quan mật thiết đến cậu ấy, anh không nghĩ rằng cậu ấy có thể đứng ngoài cuộc mãi chứ?"
Mục đích cuối cùng của Trần Diệu chính là Tô Dĩ Ninh. Nếu Thẩm Tứ không liên kết với các công ty khác để đối phó với hắn, một khi Thanh Hồng sụp đổ, sẽ chẳng còn ai đủ sức bảo vệ Tô Dĩ Ninh và bé Đậu Đậu nữa. Đám giám đốc kia trước đó quả thực vì lợi ích mà đứng về phía Trần Diệu, nhưng giờ họ đã nhận ra bộ mặt thật của hắn và thực sự hối hận. Lúc này, nếu Thẩm Tứ thu phục được họ, sức mạnh của Thanh Hồng sẽ tăng lên đáng kể.
Đương nhiên, Thời Vi cũng có tư tâm của riêng mình. Cô muốn trả ơn cứu mạng cho Trần Hạ, đồng thời hy vọng hai bên có thể bắt đầu lại từ đầu.
"Bất luận cô ấy có đứng ngoài cuộc hay không, những chuyện này em nói với cô ấy cũng vô dụng. Sau này nếu không có việc gì quan trọng, em đừng tìm cô ấy nữa."
"Thẩm Nghi Tu, anh dựa vào cái gì mà ra lệnh cho tôi?"
Thẩm Nghi Tu đau đầu nhức óc: "Em có thể bớt vô lý một chút được không? Tôi đang uy h.i.ế.p em sao? Tôi là đang nhắc nhở em đấy! Em đừng quên, lúc đầu tập đoàn Thời Thị thoát khỏi cảnh phá sản là nhờ vào ai."
Thời Vi cười lạnh một tiếng đầy mỉa mai: "Anh nói không sai, anh ấy quả thực đã cứu Thời Thị, tôi rất cảm kích. Nhưng điều đó không có nghĩa là anh ấy có quyền can thiệp vào mọi hành động của tôi."
Nói xong, không đợi Thẩm Nghi Tu kịp phản hồi, cô dứt khoát cúp máy. Thẩm Nghi Tu gọi lại nhưng chỉ nhận được thông báo máy bận. Anh hít một hơi thật sâu, ném điện thoại sang một bên rồi quay lại phòng họp với gương mặt hầm hầm.
Bên kia, Thời Vi vẫn chưa nguôi giận, cô thẳng tay chặn luôn WeChat và mọi phương thức liên lạc của Thẩm Nghi Tu. Vừa định khởi động xe rời đi, điện thoại lại vang lên. Nhìn thấy tên Trần Hạ, cô nén cơn giận, bắt máy.
"Vi Vi, sao rồi? Tô tiểu thư có đồng ý giúp không?"
Thời Vi im lặng một lúc, giọng trầm xuống: "Hạ Hạ, xin lỗi nhé, tớ e là không giúp được cậu rồi."
Thẩm Tứ đã biết cô đi tìm Tô Dĩ Ninh, chứng tỏ Dĩ Ninh đã báo lại với anh. Nhìn thái độ gay gắt của Thẩm Tứ, chắc chắn anh sẽ không đời nào đồng ý hợp tác lại với nhà họ Trần.
Đầu dây bên kia im lặng hồi lâu, sau đó mới vang lên giọng nói đầy thất vọng nhưng vẫn cố tỏ ra bình thản của Trần Hạ: "Không sao đâu, cậu chịu đi nói giúp tớ đã là quý lắm rồi. Tớ sẽ bảo bố nghĩ cách khác vậy. Hôm nào tớ mời cậu đi ăn nhé."
"Ăn uống gì tầm này, tớ có giúp được gì đâu. Hơn nữa nhà cậu đang sứt đầu mẻ trán, lo xử lý việc nhà trước đi."
Phồn hoa như mộng lưu quang tận.
"Ừm, vậy tớ không khách sáo nữa, khi nào ổn thỏa chúng ta gặp nhau."
Cúp máy, Thời Vi thở dài một hơi não nề rồi lái xe đi.
Chập tối, Thẩm Tứ trở về biệt thự. Trong bữa tối, Tô Dĩ Ninh do dự mãi mới dám hỏi về chuyện hồi chiều.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Thẩm Tứ nhướng mày, trêu chọc: "Dĩ Ninh, trong lúc ăn cơm không bàn việc công."
"Em đang hỏi với tư cách là vợ anh đấy chứ. Đây là quan tâm đến chồng, không tính là việc công."
Thẩm Tứ bật cười, ánh mắt tràn đầy sủng nịnh: "Được rồi, vậy anh xin phép báo cáo công việc với bà xã đại nhân."
"Anh định nghe theo em, sẽ hợp tác lại với bọn họ."
Tô Dĩ Ninh khẽ nhíu mày: "A Tứ, em hy vọng anh cân nhắc kỹ dựa trên lợi ích thực tế, chứ không phải vì nể mặt em mà đưa ra quyết định đâu nhé."
"Anh hiểu mà. Anh cân nhắc chuyện này đương nhiên là vì lợi ích của tập đoàn. Thật ra dù em không gọi điện, anh cũng đã có ý định đó rồi."
Nghe vậy, Tô Dĩ Ninh mới thực sự yên lòng: "Vậy thì tốt quá."
"Ăn cơm đi em."
Tô Dĩ Ninh vừa định cầm đũa thì điện thoại lại rung lên. Thấy tên Tô Duệ, cô khựng lại một chút rồi bắt máy.
"Dĩ Ninh, máy bay của mẹ cậu sẽ hạ cánh sau hai tiếng nữa. Tôi chuẩn bị đi đón bà ấy, cậu có muốn đi cùng không?"
Bàn tay cầm điện thoại của Tô Dĩ Ninh siết c.h.ặ.t, hơi thở bất giác trở nên dồn dập. Phải mất vài giây cô mới lấy lại bình tĩnh: "Không cần đâu, tối nay tôi bận rồi. Còn chuyện gì nữa không?"
"Vậy ngày mai cậu có thời gian không? Chúng ta hẹn một chỗ, cậu gặp bà ấy một lần đi, bà ấy rất nhớ cậu."
"Để mai tính sau."
Nói xong, cô vội vàng cúp máy như muốn trốn tránh. Thấy sắc mặt cô tái đi, Thẩm Tứ nắm lấy tay cô, dịu dàng trấn an: "Không sao đâu, nếu em chưa muốn gặp thì không cần phải ép buộc bản thân."
Tô Dĩ Ninh hít một hơi sâu, lắc đầu: "Không, em phải gặp bà ấy. Chỉ là... hiện tại em chưa chuẩn bị tâm lý sẵn sàng thôi."
Chỉ một Trần Diệu đã khiến Thẩm Tứ phải vất vả đối phó, nếu người của gia tộc Nick cũng nhúng tay vào, tình hình sẽ càng tồi tệ hơn. Cô phải gặp bà ta để làm rõ mục đích thực sự là gì.
"Dù em quyết định thế nào, anh cũng sẽ luôn đứng sau ủng hộ em."
Sau bữa tối, Thẩm Tứ vào phòng làm việc, còn Tô Dĩ Ninh định chơi với Đậu Đậu. Nhưng vì cuộc điện thoại lúc nãy, tâm trí cô cứ treo ngược cành cây, Đậu Đậu gọi mấy lần cô mới giật mình phản ứng lại.
Cậu bé Đậu Đậu thở dài như một ông cụ non: "Mẹ ơi, nếu mẹ mệt thì về phòng nghỉ đi ạ, con tự chơi được mà."