Cùng Ngày Ly Hôn, Quẹo Vào Cục Dân Chính Với Chú Nhỏ Của Chồng Cũ

Chương 769: Người Mẹ Xa Lạ



Tô Dĩ Ninh bừng tỉnh khỏi dòng suy nghĩ, nhìn Đậu Đậu bằng ánh mắt đầy áy náy: "Đậu Đậu, xin lỗi con nhé, ngày mai mẹ sẽ chơi bù với con sau."

"Vâng ạ, mẹ đi nghỉ sớm đi."

Trở về phòng, Tô Dĩ Ninh tắm rửa xong định đi ngủ, nhưng dù nằm trằn trọc thế nào cô cũng không tài nào chợp mắt được. Cô ngồi dậy, cầm điện thoại định tìm một cuốn sách đọc để g.i.ế.c thời gian. Đúng lúc đó, Tô Duệ gửi đến một tấm ảnh.

Tô Dĩ Ninh nhấn vào xem. Đó là ảnh Tô Ngọc do Tô Duệ chụp lúc vừa đón bà ta ở sân bay. Trong ảnh, người phụ nữ khoác trên mình chiếc áo lông chồn sang trọng, bên trong là váy dài cổ chữ V quyến rũ. Làn da bà ta trắng ngần, mịn màng, đôi mắt được che bởi cặp kính râm bản lớn choán gần nửa khuôn mặt. Trông bà ta sành điệu, thời thượng, chỉ như mới ngoài ba mươi tuổi.

Dáng vẻ này hoàn toàn khác xa với hình ảnh người mẹ hiền hậu, chất phác trong ký ức nhạt nhòa của cô. Tiếp sau đó là một tin nhắn thoại từ Tô Duệ.

"Dĩ Ninh, tôi đón được mẹ cậu rồi. Bà ấy không thấy cậu ra đón nên có vẻ không vui lắm, nói ngày mai nhất định phải gặp cậu. Xem xong thì trả lời tôi nhé."

Phồn hoa như mộng lưu quang tận.

Tô Dĩ Ninh siết c.h.ặ.t chiếc điện thoại, lòng nặng trĩu. Một lúc lâu sau, cô mới lạnh lùng nhắn lại: [Biết rồi. Sáng mai tôi bận, chiều mai cậu sắp xếp địa điểm đi.]

Hai mẹ con đã xa cách bao nhiêu năm, nhưng lúc này, trong lòng Tô Dĩ Ninh chẳng hề có lấy một tia mong đợi hay xúc động. Dù sao, người phụ nữ này đã không còn là người mẹ từng yêu thương, sẵn sàng dành mọi thứ tốt đẹp nhất cho cô năm xưa nữa rồi.

Bên kia, vừa lên xe, Tô Ngọc đã bắt đầu chất vấn Tô Duệ với giọng điệu bề trên: "Cậu đến Thâm Thị lâu như vậy mà ngay cả một đứa con gái cũng không đưa về được, cậu làm việc kiểu gì thế hả?"

Tô Duệ liếc nhìn Tô Ngọc qua gương chiếu hậu, bĩu môi đáp: "Cô út, cô ấy là con người, lại còn là con gái ruột của cô, chứ có phải món đồ đâu mà tôi nói mang đi là mang đi được? Cũng phải hỏi xem cô ấy có đồng ý hay không chứ."

"Ý muốn của nó không quan trọng. Quan trọng là tôi nhất định phải đưa nó về nước M."

Vì ngồi ở vị trí quyền lực đã lâu, Tô Ngọc đã quen với việc ra lệnh và bắt người khác phải phục tùng tuyệt đối. Còn cảm xúc của người khác ra sao, bà ta chẳng mảy may quan tâm.

"Cô cứ ép buộc như vậy, cô ấy sẽ chỉ càng phản kháng mạnh mẽ hơn thôi. Huống hồ, hai người đã nhiều năm không gặp, trong lòng cô ấy vẫn còn oán hận cô lắm."

Sắc mặt Tô Ngọc trầm xuống, giọng nói lạnh lùng: "Nó có quyền gì mà oán hận? Nếu không phải lúc đầu tôi... thì làm gì có nó trên đời này? Nó nên cảm ơn vì tôi đã mang nó đến với thế giới này mới đúng!"

Tô Duệ nhíu mày: "Dù sao nếu cô muốn cô ấy ngoan ngoãn theo cô về nước M, thì tốt nhất nên thu lại cái tính khí đó đi. Cô ấy không giống như Bố Lai Ân và Đại Lị, những đứa trẻ lớn lên trong sự bảo bọc của cô từ nhỏ đâu."

"Biết rồi, ngày mai gặp mặt rồi tính."

Năm đó, sau khi ly hôn với Quý Vĩ Hoành và ra nước ngoài, năm đầu tiên bà ta thỉnh thoảng vẫn nhớ đến Tô Dĩ Ninh. Nhưng sau này, guồng quay công việc bận rộn cùng sự xuất hiện của hai đứa con mới đã khiến nỗi nhớ ấy phai nhạt dần, cuối cùng gần như xóa sạch hình bóng Tô Dĩ Ninh khỏi tâm trí. Nếu không phải bây giờ gia tộc Nick cần một người thừa kế như Tô Dĩ Ninh, có lẽ cả đời này bà ta cũng chẳng thèm nhớ đến đứa con gái này.

Đối với Tô Dĩ Ninh, Tô Ngọc biết mình có lỗi, nhưng tình cảm đã nguội lạnh từ lâu. Trong mắt bà ta, Tô Dĩ Ninh giờ đây chỉ là một "sai lầm" thời tuổi trẻ cần được sửa chữa để phục vụ lợi ích gia tộc.

Bà ta quay đầu nhìn cảnh đêm rực rỡ của Thâm Thị qua cửa sổ, lẩm bẩm: "Không ngờ có ngày tôi lại quay về nơi này."

Tô Duệ im lặng không đáp. Mãi đến khi đưa Tô Ngọc đến trước cửa khách sạn, anh ta mới lên tiếng nhắc nhở: "Cô út, tôi nói trước, thái độ của Dĩ Ninh đối với cô rất gay gắt. Cuộc gặp ngày mai có lẽ sẽ không mấy vui vẻ đâu, cô nên chuẩn bị tâm lý đi."

Tô Ngọc mất kiên nhẫn xua tay: "Biết rồi, cậu đi đi. Ngày mai chốt thời gian rồi đến đón tôi. Tôi rất bận, tốt nhất là hẹn ở gần khách sạn này thôi."

Nói xong, bà ta dứt khoát quay lưng đi vào khách sạn. Nhìn bóng lưng lạnh lùng của bà ta, Tô Duệ thở dài, khởi động xe rời đi.

Sáng sớm hôm sau, Tô Dĩ Ninh vừa đưa Đậu Đậu đến trường mầm non thì nhận được điện thoại của Tô Duệ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Dĩ Ninh, bây giờ cậu có rảnh không? Tôi muốn gặp cậu nói chuyện trước một chút."

Tô Dĩ Ninh vừa vẫy tay chào Đậu Đậu vừa đáp: "Nếu không có chuyện gì quá quan trọng thì để chiều gặp luôn một thể đi."

"Mẹ cậu... tính cách bây giờ rất mạnh mẽ và độc đoán. Chiều nay nếu bà ấy có nói gì quá đáng khiến cậu không vui, hy vọng cậu có thể bao dung một chút."

Tô Dĩ Ninh cười nhạt, đây là đang "tiêm phòng" trước cho cô sao? "Cậu yên tâm, tôi biết mình phải làm gì."

"Ừm, vậy hai giờ chiều gặp nhé."

"Được."

Cúp máy, Tô Dĩ Ninh lái xe trở về biệt thự.

Tại tập đoàn Thanh Hồng, bãi đỗ xe ngầm. Thẩm Tứ vừa bước xuống xe đã bị một nhóm người vây quanh.

"Thẩm tổng, xin ngài hãy cho chúng tôi một con đường sống, chúng tôi thực sự biết sai rồi!"

"Đúng vậy, Thẩm tổng, chúng ta dù sao cũng là chỗ quen biết lâu năm, ngài nỡ lòng nào nhìn công ty chúng tôi phá sản sao?"

"Trước đây là chúng tôi không phải, chỉ cần Thẩm tổng rộng lòng tha thứ, bảo chúng tôi làm gì cũng được!"

Thẩm Tứ vẫn giữ gương mặt lạnh lùng như băng: "Lúc Thanh Hồng gặp khó khăn, tôi cũng đã từng tìm đến các vị cầu cứu, nhưng chẳng một ai mảy may đoái hoài. Bây giờ bảo tôi cho các vị đường sống, lấy gì để tôi tin rằng các vị sẽ không đ.â.m sau lưng tôi một lần nữa?"

Nghe vậy, đám người kia hiểu rằng vẫn còn cơ hội đàm phán, trong mắt lóe lên tia hy vọng.

"Thẩm tổng, ngài muốn thế nào cứ việc nói! Chỉ cần cứu được công ty, bắt tôi làm trâu làm ngựa tôi cũng cam lòng!"

Thẩm Tứ gật đầu: "Được, tôi chỉ có một yêu cầu duy nhất: Các vị phải cùng tôi đối phó với Trần Diệu."

Đám giám đốc thở phào nhẹ nhõm, thậm chí có người còn không tin vào tai mình. Yêu cầu chỉ đơn giản vậy thôi sao? Dù Thẩm Tứ không nói, họ cũng sẽ không để yên cho Trần Diệu, kẻ đã coi họ như quân cờ mà đùa giỡn bấy lâu nay.

"Thẩm tổng, yêu cầu của ngài chỉ có vậy thôi sao?"

Thẩm Tứ nhìn thẳng vào người vừa lên tiếng, giọng đanh thép: "Đúng, nhưng tôi sẽ không cho ai cơ hội thứ hai. Nếu các vị dám phản bội, tôi đảm bảo không quá ba ngày, công ty của các vị sẽ biến mất khỏi bản đồ kinh doanh."

Sắc mặt mọi người đồng loạt thay đổi. Hiện tại Thẩm Tứ đã nắm giữ mạch m.á.u của họ, việc bóp c.h.ế.t công ty của họ quả thực dễ như trở bàn tay.

"Thẩm tổng yên tâm, chúng tôi tuyệt đối sẽ đứng về phía ngài!"

Thẩm Tứ gật đầu lạnh lùng: "Hy vọng các vị nhớ kỹ lời hứa ngày hôm nay."