Cùng Ngày Ly Hôn, Quẹo Vào Cục Dân Chính Với Chú Nhỏ Của Chồng Cũ

Chương 785: Lời Chia Tay Khó Nói



Tô Dĩ Ninh c.ắ.n c.h.ặ.t môi dưới: "Không cần đâu, ngày mai em sẽ tự nói."

"Được."

Hai người về phòng tắm rửa xong, Thẩm Tứ trực tiếp sang phòng Đậu Đậu, bế cậu bé đang ngủ say sang phòng ngủ chính của họ. Giường của Đậu Đậu quá nhỏ, thêm Tô Dĩ Ninh đã chật, nếu thêm cả anh thì chắc chắn đêm nay sẽ có người bị lăn xuống đất.

Đặt Đậu Đậu nằm giữa hai người, Thẩm Tứ thầm nghĩ, giá như thời gian có thể dừng lại ở khoảnh khắc này, gia đình ba người họ sẽ mãi mãi không phải chia lìa.

Sáng sớm hôm sau, trời vừa hửng sáng Thẩm Tứ đã tỉnh giấc. Thấy bên cạnh trống không, anh nhíu mày, khoác áo đứng dậy tìm kiếm.

Anh thấy Tô Dĩ Ninh đang thẩn thờ đi dạo trong vườn hoa. Thẩm Tứ bước tới, cởi áo khoác trên người mình choàng lên vai cô: "Sáng sớm sương lạnh, sao em mặc mỏng thế này đã ra ngoài rồi."

Nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của cô, Thẩm Tứ không nói hai lời, trực tiếp bế bổng cô đi vào trong nhà.

"Em không sao mà, chỉ là không ngủ được nên ra hít thở không khí thôi, không lạnh đâu."

"Còn bảo không lạnh, tay chân đóng băng hết rồi đây này. Nếu anh dậy muộn chút nữa, chắc em biến thành tượng đá luôn quá."

Tô Dĩ Ninh bật cười: "Anh nói quá rồi, em mặc hai lớp áo mà, chỉ là tay hơi lạnh thôi."

Vào đến phòng khách, Thẩm Tứ mới đặt cô xuống sofa: "Em ngồi đây đợi anh, anh lên lầu lấy thêm quần áo cho em."

"Thôi để em lên lầu thay đồ luôn, Đậu Đậu cũng sắp dậy rồi."

Thẩm Tứ dừng bước, quay lại nhìn cô: "Cũng được."

Thấy anh định tiến lại bế mình lần nữa, Tô Dĩ Ninh vội vàng xua tay: "Không cần, không cần đâu, em tự đi được mà." Nói xong, cô như chạy trốn, nhanh chân lên lầu.

Nhìn bóng lưng của cô, Thẩm Tứ khẽ cong môi, nhưng nụ cười ấy nhanh ch.óng tắt ngấm, thay vào đó là ánh mắt đượm buồn.

Tô Dĩ Ninh về phòng, thấy Đậu Đậu đã tỉnh, đang ngồi trên giường mơ màng dụi mắt. Thấy mẹ, cậu bé cất giọng ngái ngủ: "Mẹ ơi, mẹ bế con sang đây từ lúc nào thế ạ?"

Mái tóc rối bù và dáng vẻ đáng yêu của con trai khiến Tô Dĩ Ninh không kìm được mà tiến tới véo nhẹ vào má cậu bé.

"Tối qua con ngủ say quá nên ba bế sang. Tỉnh rồi thì về phòng thay đồ đi con."

Đậu Đậu gật đầu, định xuống giường thì phát hiện không thấy dép đâu. "Mẹ ơi, dép của con đâu mất rồi?"

Tô Dĩ Ninh đang tìm quần áo, nghe vậy mới nhớ ra tối qua Thẩm Tứ bế con sang mà quên mang theo dép.

"Để mẹ bế con về phòng nhé."

"Vâng ạ, cảm ơn mẹ yêu!"

Đậu Đậu ôm c.h.ặ.t lấy cổ cô, hôn chụt một cái vào má: "Mẹ ơi, hai ngày nay mẹ đối xử với con tốt quá đi mất." Từ khi cậu lên ba, mẹ đã không còn ngủ cùng cậu nữa.

Tô Dĩ Ninh khựng lại, dịu dàng hỏi: "Chẳng lẽ bình thường mẹ đối xử với con không tốt sao?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Ngày nào mẹ cũng tốt hết, nhưng mấy ngày nay con thấy mẹ còn tốt hơn nữa."

"Vậy con có vui không?"

"Vui lắm ạ, con yêu mẹ nhất trên đời!" Nói rồi, cậu bé lại hôn thêm một cái nữa.

Tô Dĩ Ninh mỉm cười, nhưng trong lòng lại dâng lên một nỗi xót xa khó tả. Cô bế con về phòng rồi quay lại chuẩn bị. Khi cô xuống lầu, vừa hay nhận được điện thoại từ người giúp việc ở bệnh viện.

"Cô Tô, bác sĩ kiểm tra cho ông Quý xong rồi, nói ông ấy có thể xuất viện. Lát nữa tôi sẽ làm thủ tục đưa ông ấy về nhà."

"Vâng, vất vả cho bà rồi."

Cúp máy, Tô Dĩ Ninh đi đến bên cạnh Đậu Đậu đang ngồi đọc sách.

"Đậu Đậu, mẹ có chuyện muốn nói với con."

Cậu bé ngẩng đầu: "Mẹ muốn nói gì ạ?"

Tô Dĩ Ninh hít một hơi thật sâu, chậm rãi nói: "Hai ngày nữa, mẹ phải đi đến một nơi rất xa để làm việc. Có lẽ chúng ta sẽ rất lâu mới gặp lại nhau. Lúc mẹ không có ở nhà, con phải ngoan ngoãn nghe lời ba, biết không?"

"Cạch!"

Phồn hoa như mộng lưu quang tận.

Cuốn sách trên tay Đậu Đậu rơi xuống đất, nước mắt lập tức trào ra.

"Mẹ ơi, có phải mẹ sắp c.h.ế.t không? Con không muốn mẹ c.h.ế.t đâu! Hu hu hu!"

Cậu bé vừa khóc vừa nhào vào lòng cô, ôm c.h.ặ.t cứng không chịu buông. Tô Dĩ Ninh đang đau lòng, nghe con nói vậy thì dở khóc dở cười. Cô lau nước mắt cho con: "Không phải đâu, mẹ chỉ đi công tác xa thôi. Chúng ta vẫn có thể gọi điện thoại cho nhau mà."

"Con không tin... hu hu... Bạn ở lớp con nói ba bạn ấy đi xa, nhưng thực ra là ba bạn ấy mất rồi... Mẹ ơi, con không muốn mẹ c.h.ế.t... hu hu hu..."

Thấy con khóc đến lạc cả giọng, Tô Dĩ Ninh vội vàng dỗ dành: "Thật sự không phải mà. Mẹ hứa với con, chúng ta vẫn sẽ gọi video nhìn thấy mặt nhau, chỉ là không thể ở cạnh nhau mỗi ngày thôi."

"Con không tin! Mẹ lừa con, có phải mẹ bị bệnh nặng lắm không?"

Tô Dĩ Ninh giải thích gãy lưỡi mà Đậu Đậu vẫn không tin. Cuối cùng Thẩm Tứ phải vào cuộc, giải thích mãi cậu bé mới miễn cưỡng tin, nhưng vẫn sụt sịt không thôi.

"Mẹ ơi, vậy là mẹ không cần con và ba nữa sao?"

Tô Dĩ Ninh nghẹn lời. Cô không biết phải giải thích thế nào cho một đứa trẻ năm tuổi hiểu được những rắc rối hiện tại.

"Không phải đâu, mẹ đi làm việc thôi, xong việc mẹ sẽ về ngay. Trong lúc đó chúng ta vẫn liên lạc thường xuyên mà."

"Mẹ ơi, có phải nhà mình hết tiền rồi không? Con có thể đi kiếm tiền mà, mẹ đừng đi có được không?"