Cậu bé trước đây đã viết rất nhiều mã code cho sư phụ, và sư phụ đã trả cho cậu rất nhiều tiền. Chỉ cần cậu tiếp tục làm việc cho sư phụ, chắc chắn sẽ kiếm được nhiều tiền hơn nữa để mẹ không phải đi xa.
"Không phải đâu con, mẹ đi làm không chỉ vì tiền. Đợi con lớn lên con sẽ hiểu."
"Con không muốn hiểu!"
Đậu Đậu đột ngột đứng phắt dậy, hét lên đầy giận dữ: "Dù sao con cũng không muốn xa mẹ!" Nói xong, cậu bé chạy biến lên lầu, ngay sau đó là một tiếng đóng cửa vang dội.
Tô Dĩ Ninh bất lực nhìn theo, quay sang Thẩm Tứ: "Chắc là thằng bé chưa thể chấp nhận được ngay. Sau khi em đi, anh nhớ khuyên nhủ con thêm nhé."
Nói đoạn, mắt Tô Dĩ Ninh cũng đã đỏ hoe. Thẩm Tứ kéo cô vào lòng, vỗ về: "Đừng buồn, rồi một ngày Đậu Đậu sẽ hiểu cho em thôi."
Tô Dĩ Ninh cố trấn tĩnh lại, bưng khay bữa sáng lên lầu gõ cửa phòng con trai.
"Đậu Đậu, là mẹ đây, con mở cửa cho mẹ được không?"
"Con không muốn!" Giọng nói đầy vẻ phản kháng và tức giận của cậu bé vọng ra.
Tô Dĩ Ninh thở dài: "Được rồi, vậy con cứ ở một mình cho bình tĩnh lại nhé, mẹ không làm phiền con nữa. Bữa sáng mẹ để ở cửa, lúc nào đói con tự lấy ăn nha."
Đặt khay đồ ăn xuống, cô xoay người rời đi. Cô biết Đậu Đậu cần thời gian, ép buộc lúc này chỉ khiến thằng bé thêm tổn thương.
Nghe tiếng bước chân xa dần, Đậu Đậu nhìn ra cửa, lòng đầy tủi thân. Nếu mẹ chịu dỗ dành thêm chút nữa, chắc chắn cậu đã mở cửa rồi. Cậu tự nhủ sẽ không bao giờ thèm để ý đến mẹ nữa!
Cậu bé trùm chăn kín đầu, một mình hờn dỗi. Nhưng cứ nghĩ đến việc mẹ sắp đi xa, nước mắt lại không ngừng rơi. Đang lúc khóc nức nở, tiếng chuông điện thoại vang lên. Thấy là sư phụ gọi, cậu bé lau nước mắt, sụt sịt bắt máy: "Alo, sư phụ..."
Nghe giọng nói nghẹn ngào của Đậu Đậu, Tô Duệ ở đầu dây bên kia lo lắng: "Đậu Đậu, con sao thế? Có chuyện gì xảy ra à?"
Phồn hoa như mộng lưu quang tận.
Nghe thấy giọng người quen, Đậu Đậu lại òa khóc nức nở. Phải một lúc lâu sau, Tô Duệ mới có cơ hội lên tiếng: "Đậu Đậu ngoan, sao lại khóc t.h.ả.m thiết thế này? Bị ba mẹ mắng à?"
Đậu Đậu sụt sịt: "Sư phụ ơi, mẹ con sắp bỏ con và ba để đi một nơi rất xa, con không muốn mẹ đi chút nào."
Đầu dây bên kia im lặng hồi lâu. Một lúc sau, Tô Duệ mới thở dài an ủi: "Đậu Đậu, đừng buồn. Mẹ con chắc chắn có việc riêng quan trọng lắm, sau này bà ấy nhất định sẽ quay về với con mà."
"Sau này là bao lâu hả sư phụ?"
"Cái này... sư phụ cũng không rõ, phải hỏi mẹ con mới biết được."
"Dạ..."
Sau khi an ủi Đậu Đậu thêm một lát, Tô Duệ mới cúp máy. Anh đứng bên cửa sổ, nhìn cảnh đêm bên ngoài mà thở dài. Tô Dĩ Ninh lần này đi nước M, không biết bao giờ mới có ngày trở lại, Đậu Đậu có lẽ sẽ phải xa mẹ rất nhiều năm.
Dưới lầu, Tô Dĩ Ninh lo lắng đi đi lại lại trong phòng khách, thỉnh thoảng lại ngước nhìn lên tầng. Thẩm Tứ thấy vậy liền kéo cô ngồi xuống sofa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Dĩ Ninh, em lo lắng cũng vô ích thôi. Đậu Đậu cần thời gian để tiêu hóa chuyện này. Đợi thêm vài tiếng nữa, nếu nó vẫn không chịu ra, anh sẽ vào nói chuyện với nó, được không?"
Tô Dĩ Ninh gật đầu: "Vâng, em chỉ sợ con ở một mình trong đó rồi nghĩ quẩn."
"Sẽ không đâu, tin anh đi, Đậu Đậu kiên cường hơn em tưởng nhiều."
Hai giờ trôi qua, Tô Dĩ Ninh lên kiểm tra thì thấy khay thức ăn vẫn còn nguyên vẹn. Cô mím môi, gõ cửa: "Đậu Đậu, con ngủ chưa?"
"Con không đói, đừng làm phiền con!" Giọng cậu bé vẫn đầy vẻ hờn dỗi.
Tô Dĩ Ninh nhìn Thẩm Tứ đầy lo âu: "Làm sao bây giờ? Con vẫn không chịu gặp em."
"Không sao đâu, em về phòng nghỉ ngơi trước đi, để anh xử lý."
"Nhưng mà..."
Thẩm Tứ nghiêm túc nhìn cô: "Anh biết em lo cho con, nhưng hiện tại nó đang giận em, em có ở đây nó cũng không mở cửa đâu. Tin anh, em về phòng đợi đi."
Tô Dĩ Ninh đành nghe theo: "Được rồi, em chờ anh ở phòng ngủ."
Thẩm Tứ nhẹ nhàng gõ cửa: "Đậu Đậu, mở cửa cho ba, ba muốn nói chuyện với con một chút."
"Không! Ba và mẹ đều là người xấu! Con không thèm chơi với hai người nữa!"
Thẩm Tứ trầm giọng, nói đủ to để cậu bé bên trong nghe thấy: "Đậu Đậu, bất kể con có đồng ý hay không, ngày kia mẹ cũng phải đi rồi. Nếu con dùng thời gian còn lại để hờn dỗi, sau này con chắc chắn sẽ hối hận đấy."
Bên trong im bặt. Thẩm Tứ biết con đã nghe lọt tai.
"Mở cửa ra, chúng ta nói chuyện như hai người đàn ông được không?"
Một lát sau, tiếng bước chân vang lên, cánh cửa từ từ mở ra. Đậu Đậu đứng đó, gương mặt lấm lem nước mắt, đôi mắt sưng húp trông vô cùng đáng thương. Thấy ba, cậu bé lại mếu máo: "Ba ơi, con không muốn mẹ đi đâu."
Thẩm Tứ bế con lên, vừa đi xuống lầu vừa ôn tồn: "Ba cũng không muốn, nhưng mẹ đi là vì công việc. Sau này nhớ mẹ, chúng ta có thể gọi video. Khi nào có dịp, ba sẽ đưa con sang thăm mẹ."
"Nhưng mà như thế không giống nhau..."
"Ba biết, nhưng chúng ta không còn cách nào khác."
"Ba ơi, mẹ không thể mang con theo sao?"
Thẩm Tứ khựng lại. Đúng là con trai ruột của anh, câu nào cũng "chí mạng".