Khi nghe Andre tuyên bố buổi học hôm nay kết thúc, Tô Dĩ Ninh cảm thấy như vừa nghe được âm thanh từ thiên đường, cơn buồn ngủ lập tức tan biến sạch sành sanh.
Cô đứng dậy nhìn Andre: "Andre, hôm nay cảm ơn anh."
Nếu không có anh, cô cũng không biết hóa ra mình lại chán ghét kinh doanh đến mức cứ nghe là muốn đi ngủ như vậy.
Andre có chút bất lực, anh mỉm cười trêu chọc: "Hôm nay cô tổng cộng ngủ gật hai mươi ba lần. Hy vọng ngày mai con số này sẽ giảm bớt."
Nụ cười trên mặt Tô Dĩ Ninh trở nên gượng gạo, cô ấp úng: "Tôi... tôi sẽ cố gắng..."
"Vậy hôm nay đến đây thôi. Tôi còn phải đi báo cáo tình hình buổi học với mẹ cô. Tạm biệt."
Tô Dĩ Ninh: "... Tạm biệt."
Cô vốn tưởng mình chỉ cần đến thư phòng nghe giảng là xong chuyện, không ngờ Andre còn phải báo cáo lại với Tô Ngọc. Cô biết chắc chắn sau khi nghe xong, bà ta sẽ lại nghĩ ra chiêu trò gì đó để hành hạ mình.
...
Andre đến trước cửa thư phòng của Tô Ngọc và gõ cửa. Sau khi nghe tiếng mời vào, anh mới đẩy cửa bước vào trong.
"Dì Tô, chào buổi sáng."
Tô Ngọc đặt tài liệu xuống, mỉm cười đứng dậy đón tiếp: "Andre, mời ngồi."
Hai người ngồi xuống ghế sofa, Tô Ngọc bảo người hầu mang một ly cà phê tới cho anh.
"Buổi học hôm nay thế nào?"
Andre do dự một chút, nhưng vẫn thành thật trả lời: "Tô tiểu thư có thiên phú, chỉ là cô ấy dường như không có hứng thú với kinh doanh. Hôm nay lúc cháu giảng bài, cô ấy đã ngủ gật rất nhiều lần."
Tô Ngọc im lặng giây lát rồi nói: "Có lẽ do sáng nay dậy sớm quá nên con bé mới buồn ngủ. Một tháng tới phải làm phiền cháu rồi. Con bé dốt đặc cán mai về mảng này, hy vọng cháu có thể để tâm nhiều hơn."
"Dì Tô, cháu đã nhận lời dì thì nhất định sẽ cố gắng hết sức. Nhưng việc Tô tiểu thư có thể tiếp thu được bao nhiêu thì cháu không dám đảm bảo."
Tô Ngọc gật đầu: "Dì hiểu, học được hay không là do bản thân nó. Nhưng quan trọng nhất là, dì hy vọng hai đứa có thể bồi dưỡng tình cảm thật tốt trong một tháng này."
Trước khi đưa Tô Dĩ Ninh về, bà ta đã chọn sẵn vài đối tượng liên hôn cho cô. Tuy nhiên, sau lần gặp mặt đầu tiên, khi Tô Dĩ Ninh thẳng thừng tuyên bố mình từng kết hôn và có con, các gia tộc khác đều lập tức rút lui. Chỉ có Andre là người duy nhất đồng ý tiếp tục tiếp xúc để tìm hiểu thêm.
Gia tộc của Andre trước đây từng ngang hàng với gia tộc Nick, nhưng sau một số biến cố, họ đã bị bỏ xa. Để vực dậy gia tộc, liên hôn là con đường nhanh nhất và thuận tiện nhất. Cho nên dù biết quá khứ của Tô Dĩ Ninh, Andre vẫn chọn cách tiếp tục.
Andre gật đầu: "Dì Tô, cháu hiểu mình nên làm gì."
"Ừ."
"Cháu còn có việc, không làm phiền dì nữa. Ngày mai gặp lại."
"Được, dì bảo quản gia tiễn cháu."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Sau khi Andre rời đi, Tô Ngọc trở lại bàn làm việc, gọi người hầu vào.
"Đi gọi Tô Dĩ Ninh đến đây cho ta."
Ở phía bên kia, Tô Dĩ Ninh vừa về đến phòng định nghỉ ngơi thì đã bị người hầu thông báo Tô Ngọc gọi. Cô không giấu nổi vẻ thiếu kiên nhẫn trên gương mặt.
Mang theo một bụng oán khí đi đến thư phòng, ánh mắt cô nhìn Tô Ngọc đầy vẻ bất mãn. Tô Ngọc coi như không thấy, bà ta trầm giọng hỏi: "Tao nghe Andre nói, hôm nay trong giờ học mày cứ ngủ gật suốt?"
Tô Dĩ Ninh nhướng mày: "Bà gọi tôi đến chỉ để nói chuyện này?"
"Mày chỉ cần trả lời, không cần hỏi ngược lại tao."
Tô Dĩ Ninh nén cơn xúc động muốn trợn mắt, bực bội đáp: "Phải. Nhưng tôi ngủ gật là có nguyên nhân. Thứ nhất là vì sáng sớm bà đã cho người gọi tôi dậy, thứ hai là vì tôi thực sự không có hứng thú với kinh doanh."
"Chê dậy sớm thì buổi tối ngủ sớm một chút. Không hứng thú thì tự nghĩ cách mà tạo ra hứng thú. Ở đây không có ai chiều chuộng mày đâu."
Tô Dĩ Ninh cười khẩy: "Tôi chưa bao giờ nghĩ bà sẽ chiều chuộng tôi. Hơn nữa, tôi cũng sớm đã không còn bất kỳ kỳ vọng nào vào bà rồi."
Tô Ngọc tán đồng gật đầu: "Nếu mày đã biết điều đó thì sau này hãy ngoan ngoãn nghe lời, làm tốt những việc tao giao."
"Bà yên tâm, tôi sẽ làm tốt vai trò quân cờ này. Nhưng điều kiện tiên quyết là bà không được làm hại những người bên cạnh tôi. Nếu không, tôi có thể là quân cờ, nhưng cũng có thể trở thành thanh kiếm đòi mạng bà đấy."
Phồn hoa như mộng lưu quang tận.
Nói xong, Tô Dĩ Ninh dứt khoát xoay người rời đi.
Vừa ra khỏi thư phòng, cô đang định về phòng thì bị Daili chặn lại ở góc hành lang. Gương mặt Daili bừng bừng giận dữ, ả chằm chằm nhìn Tô Dĩ Ninh: "Hôm nay người đến dạy cô là Andre?!"
Nhìn thấy sự ghen tị điên cuồng trong mắt Daili, Tô Dĩ Ninh nhướng mày đầy thú vị: "Phải, sao thế? Cô quen anh ta à?"
"Tôi cảnh cáo cô, tránh xa anh ấy ra một chút! Nếu để tôi phát hiện cô dám quyến rũ anh ấy, tôi tuyệt đối sẽ không tha cho cô đâu!"
Khóe môi Tô Dĩ Ninh khẽ cong lên: "Ồ, hóa ra là người trong mộng của cô à?"
"Cô câm miệng!"
Daili hoảng loạn nhìn quanh, thấy không có ai mới quay lại gầm gừ với Tô Dĩ Ninh: "Dù sao tôi cũng cảnh cáo cô, đừng hòng có ý đồ gì với anh ấy. Anh ấy sẽ không bao giờ để mắt đến loại phụ nữ như cô đâu!"
"Loại phụ nữ như tôi? Là loại nào?"
"Chính là loại không biết liêm sỉ, từng kết hôn với người khác, lại còn sinh ra một đứa con hoang!"
Ánh mắt Tô Dĩ Ninh trong nháy mắt trở nên lạnh lẽo thấu xương. Trước khi Daili kịp phản ứng, cô đã giơ tay giáng một cái tát nảy lửa vào mặt ả.
"Chát!"
Tiếng tát vang dội hành lang. Daili ôm lấy khuôn mặt nóng rát, bàng hoàng nhìn Tô Dĩ Ninh.