"Cô dám đ.á.n.h tôi?! Cô lại dám đ.á.n.h tôi!"
Daili điên cuồng lao tới định trả đũa, nhưng chưa kịp chạm vào Tô Dĩ Ninh đã bị cô nắm c.h.ặ.t lấy cổ tay, khóa c.h.ặ.t lại.
"Nếu sau này tôi còn nghe thấy từ miệng cô thốt ra những lời x.úc p.hạ.m con trai tôi, tôi nghe thấy một lần, sẽ đ.á.n.h cô một lần."
Daili vùng vẫy muốn đẩy Tô Dĩ Ninh ra, nhưng sức lực của ả làm sao bằng được cô. Càng giãy giụa không thoát, ả càng thêm tức tối đến phát điên.
Phồn hoa như mộng lưu quang tận.
"Tôi cứ mắng nó đấy thì sao? Lời tôi nói chẳng lẽ không phải sự thật? Con trai cô vốn dĩ là một đứa con hoang!"
"Chát!"
Tô Dĩ Ninh không hề do dự, bồi thêm một cái tát nữa vào bên mặt còn lại của ả. Dấu tay đỏ ửng hiện rõ mồn một trên làn da trắng trẻo.
Daili tức đến đỏ ngầu cả mắt, ả vừa giãy giụa vừa la hét thất thanh, tiếng động lớn lập tức thu hút đám người giúp việc chạy tới. Thấy Tô Dĩ Ninh và Daili đang xô xát, mà Daili rõ ràng đang bị áp đảo, đám người hầu hoảng hốt, có kẻ lập tức chạy đi báo cho Tô Ngọc.
Nghe tin hai đứa con gái đ.á.n.h nhau ngay ngoài hành lang, sắc mặt Tô Ngọc trầm xuống cực điểm. Bà ta lập tức đứng dậy, vội vã đi ra ngoài.
Nhìn thấy cảnh tượng hai người đang giằng co, Tô Ngọc quát lớn với đám người hầu: "Còn đứng đó làm gì? Mau tách bọn họ ra!"
Đám người hầu như bừng tỉnh, vội vàng lao vào can ngăn. Daili lúc này tóc tai rũ rượi, quần áo xộc xệch, hai bên má hằn rõ dấu tay, ả nhìn Tô Dĩ Ninh với ánh mắt đầy căm hận. Thấy Tô Ngọc xuất hiện, nước mắt ả lập tức trào ra như mưa, ấm ức gọi: "Mẹ... cô ta đ.á.n.h con..."
Tô Ngọc liếc nhìn bộ dạng t.h.ả.m hại của Daili, rồi lại nhìn sang Tô Dĩ Ninh – người ngoài mái tóc hơi rối ra thì hoàn toàn không có vết thương nào. Sắc mặt bà ta lập tức lạnh đi: "Tại sao lại ra tay với em gái con?!"
Tô Dĩ Ninh cười khẩy: "Bà Tô, tôi không có người em gái nào lại đi mắng con trai tôi là đồ con hoang cả."
Tô Ngọc nhíu mày, quay sang nhìn Daili với ánh mắt nghiêm nghị: "Con thật sự đã nói như vậy?"
Daili vừa khóc vừa lắc đầu nguầy nguậy: "Mẹ, con không có! Cô ta vu khống con! Con hoàn toàn không nói như thế..."
"Không có thì thôi. Lau nước mắt đi, lớn từng này rồi mà còn khóc lóc trông ra thể thống gì nữa!"
Nói xong, bà ta quay lại nhìn Tô Dĩ Ninh, ánh mắt càng thêm phần tàn nhẫn: "Tô Dĩ Ninh, con không chỉ đ.á.n.h em gái mà còn dám nói dối lừa ta, thật đúng là hạng không có giáo dưỡng!"
Tô Dĩ Ninh cười lạnh: "Lời tôi nói thì bà không tin, Daili vừa mở miệng bà đã tin ngay. Bà đúng là một người mẹ 'tốt' của cô ta!"
Vẻ mặt mỉa mai của cô khiến cơn giận của Tô Ngọc bùng phát. Bà ta quát lớn với người hầu: "Nhốt nó lên gác mái cho ta! Không có lệnh của ta, không được cho nó ăn, cũng không được thả ra!"
"Vâng, thưa phu nhân."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Daili đứng sau lưng Tô Ngọc, lộ ra vẻ mặt vô cùng đắc ý, như thể đang chế giễu sự ngây thơ của Tô Dĩ Ninh. Giữa cô và ả, Tô Ngọc sẽ mãi mãi chọn ả. May mà Tô Dĩ Ninh sớm đã không còn chút kỳ vọng nào vào người mẹ này, nên cũng chẳng thấy thất vọng.
Chẳng mấy chốc, Tô Dĩ Ninh bị người hầu áp giải đi. Daili đang định rời đi thì Tô Ngọc trầm giọng: "Con theo ta vào thư phòng một chuyến."
Thấy vẻ mặt nghiêm túc của mẹ, tim Daili lập tức thót lên. Chẳng lẽ mẹ đã đoán ra sự thật?
Nơm nớp lo sợ đi theo sau, vừa vào đến thư phòng và đóng cửa lại, một cái tát nảy lửa đã giáng xuống mặt Daili. Khác với sự tức giận khi bị Tô Dĩ Ninh đ.á.n.h, lần này Daili hoàn toàn bàng hoàng. Ả che mặt, ngây người nhìn mẹ mình, nước mắt lã chã rơi.
"Mẹ..."
"Im miệng! Sao tôi lại sinh ra đứa ngu ngốc như cô chứ!"
Tô Ngọc giận đến mức l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng. Cả Brian và Daili, đứa nào cũng ngu xuẩn như nhau.
"Mẹ, con xin lỗi!" Daili cúi đầu, vẻ mặt đầy ấm ức.
Tô Ngọc hít sâu mấy hơi để bình tĩnh lại: "Biết tại sao ta đ.á.n.h con không?"
Daili lắc đầu, nhưng dưới ánh mắt sắc lẹm của mẹ, ả lại vội vàng gật đầu: "Biết ạ... Con không nên mắng con của Tô Dĩ Ninh là đồ con hoang."
Tô Ngọc im lặng, bà ta cảm thấy lẽ ra nên tát thêm vài cái nữa cho ả tỉnh ra. Daili c.ắ.n môi, không dám nhìn thẳng vào mẹ mình: "Mẹ... con nói sai sao?"
Nhìn vẻ mặt vừa cẩn trọng vừa ngơ ngác của ả, Tô Ngọc thực sự hối hận vì trước đây đã quá nuông chiều Daili, không dạy cho ả chút mưu mô nào, để giờ đây ả ngu ngốc đến mức này.
"Ta không giận vì con mắng con nó. Ta giận là vì con làm ầm ĩ một cách khó coi như vậy, để đám người hầu xem trò cười."
Chuyện này nếu truyền ra ngoài, Mary chắc chắn sẽ cười nhạo bà ta trước mặt Ed Nick. Từ khi Mary xuất hiện, tình cảm giữa bà ta và Ed Nick vốn đã phai nhạt lại càng thêm tệ hại. Mary luôn tìm cách nói xấu bà ta và hai đứa con. Ed Nick mỗi khi về nhà đều bới móc, nói Brian và Daili không bằng đứa con riêng của Mary.
Nghĩ đến đó, lòng Tô Ngọc như có tảng đá đè nặng. Vậy mà Daili lại quá ngu ngốc, chỉ biết độc ác một cách lộ liễu mà không có chút mưu mô nào.
"Mẹ, con xin lỗi, sau này con sẽ không làm vậy nữa."
Tô Ngọc thu lại vẻ lạnh lùng, trầm giọng nói: "Ta không cấm con đối phó với Tô Dĩ Ninh. Nhưng ta hy vọng con có thể làm mọi việc một cách hoàn hảo, đừng để người khác bắt bẻ được bất kỳ sai sót nào, con hiểu không?"
Trong mắt Daili vẫn đầy vẻ mờ mịt. Ả có chút hiểu, nhưng phần lớn là không.