Khoảnh khắc Tô Dĩ Ninh bước ra khỏi phòng thay đồ, nhân viên bán hàng không nhịn được mà thốt lên: "Cô Tô, bộ đồ này sinh ra là để dành cho cô vậy! Tỷ lệ cơ thể của cô quá hoàn hảo, chẳng kém gì người mẫu chuyên nghiệp cả."
Tô Ngọc đang lật xem tạp chí, nghe vậy liền ngẩng đầu lên. Nhìn thấy Tô Dĩ Ninh, bà ta sững sờ mất vài giây, trong mắt thoáng hiện vẻ phức tạp. Chiếc váy đen cổ chữ V ôm sát lấy những đường cong mềm mại, mái tóc dài xoăn nhẹ buông xõa sau lưng, trông cô vừa mang nét trí thức lại vừa quyến rũ khó cưỡng.
Tuy bà ta không ưa gì Tô Dĩ Ninh, nhưng phải thừa nhận rằng trong ba đứa con, Tô Dĩ Ninh là người giống bà ta nhất, từ ngoại hình cho đến khí chất, gần như là bản sao của bà ta thời trẻ. Đầu ngón tay cầm tạp chí hơi siết c.h.ặ.t, Tô Ngọc lấy lại vẻ bình tĩnh, lên tiếng: "Bộ này được đấy, thử tiếp mấy bộ kia đi."
"Bộ này là được rồi, tôi lấy bộ này luôn, không muốn thử thêm nữa." Tô Dĩ Ninh dứt khoát.
Tô Ngọc xem đồng hồ, gật đầu: "Được, vậy con cứ mặc bộ này đến công ty."
Nhân viên bán hàng nhìn Tô Ngọc: "Bà Nick, vậy còn những bộ khác..."
"Gói hết lại cho ta, mỗi bộ phối đầy đủ cả giày dép và phụ kiện đi kèm."
"Vâng ạ!"
Mười phút sau, nhân viên bán hàng xách một đống túi lớn túi nhỏ cung kính tiễn Tô Ngọc và Tô Dĩ Ninh ra xe. Sau khi xếp đồ vào cốp, cô ta tươi cười rạng rỡ: "Bà Nick, lần sau bà ghé cứ báo trước cho tôi một tiếng, tôi sẽ chuẩn bị trà chiều chu đáo ạ." Lần này Tô Ngọc ghé qua đã giúp cô ta hoàn thành chỉ tiêu của cả tháng, nghĩ đến khoản tiền thưởng kếch xù, cô ta chỉ muốn nhảy cẫng lên vì sung sướng.
Phồn hoa như mộng lưu quang tận.
"Ừm." Tô Ngọc ra hiệu cho tài xế: "Đi thôi."
Trung tâm thương mại cách tập đoàn Kajie không xa, chẳng mấy chốc xe đã dừng trước tòa nhà trụ sở. Hai người đi thang máy chuyên dụng lên thẳng tầng cao nhất. Cửa thang máy vừa mở ra đã là khu vực văn phòng chủ tịch, hàng chục thư ký đang bận rộn làm việc, thấy Tô Ngọc xuất hiện liền đồng loạt đứng dậy chào hỏi.
"Chào Tô tổng!"
Tô Ngọc quét mắt nhìn mọi người, lạnh lùng tuyên bố: "Toàn bộ cổ phần của Kajie đứng tên tôi đã được chuyển nhượng cho con gái tôi - Tô Dĩ Ninh. Từ hôm nay, cô ấy sẽ chính thức đảm nhận vị trí Chủ tịch của Kajie. Cô ấy mới tiếp quản nên còn nhiều bỡ ngỡ, nhiệm vụ quan trọng nhất của các người lúc này là hỗ trợ cô ấy quản lý công ty cho tốt."
Bà ta dừng lại một chút rồi nói tiếp với giọng răn đe: "Tuy tôi không còn là Chủ tịch trực tiếp, nhưng tôi sẽ định kỳ cử người đến kiểm tra tiến độ công việc. Hy vọng mọi người làm việc nghiêm túc, đừng có ý định qua mặt hay làm việc hời hợt."
Trước đây khi Tô Ngọc mới tiếp quản Kajie, từng có thư ký làm sai báo cáo vài lần đã bị bà ta thẳng tay sa thải. Những người còn trụ lại được đều hiểu rõ phong cách làm việc sắt đá của bà ta, ai nấy đều nơm nớp lo sợ. Nghe những lời này, họ cảm thấy da đầu tê dại. Vốn tưởng đổi sếp trẻ sẽ dễ thở hơn, ai ngờ "lão Phật gia" vẫn đứng sau giám sát c.h.ặ.t chẽ thế này.
"Rõ thưa Tô tổng!"
"Tô tổng yên tâm, chúng tôi nhất định sẽ nỗ lực hết mình."
"Chúng tôi sẽ hỗ trợ tiểu Tô tổng nhanh ch.óng làm quen với công việc ạ."
Thấy thái độ của mọi người, Tô Ngọc hài lòng gật đầu: "Được rồi. Jenny, cô vào văn phòng gặp tôi."
Dẫn Tô Dĩ Ninh và Jenny vào trong, Tô Ngọc ngồi xuống sofa, dặn dò Jenny: "Sau này cô sẽ là thư ký riêng của Dĩ Ninh. Chiều nay cô hãy giới thiệu cho cô ấy về cơ cấu tổ chức của tập đoàn cũng như các dự án nghiên cứu trọng điểm hiện tại."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Vâng, thưa Tô tổng."
Tô Ngọc dặn thêm vài câu rồi quay sang nói với Tô Dĩ Ninh: "Có gì không hiểu cứ hỏi Jenny. Ta còn có việc, đi trước đây."
"Được."
Sau khi Tô Ngọc rời đi, Jenny mỉm cười chuyên nghiệp: "Chào tiểu Tô tổng, tôi là Jenny. Tôi cần sắp xếp lại một số tài liệu quan trọng, khoảng nửa giờ nữa sẽ gửi đến bàn làm việc của cô, được chứ ạ?"
"Được, nếu chiều nay cô có thời gian thì đưa tôi đi tham quan một vòng công ty nhé." Đối với việc kinh doanh của Kajie, Tô Dĩ Ninh không quá mặn mà vì cô biết Tô Ngọc chỉ đang diễn kịch cho người ngoài xem, những đội ngũ nghiên cứu cốt lõi chắc chắn cô sẽ không được chạm tới. Tuy nhiên, điều đó không có nghĩa là cô sẽ ngồi yên. Cô cần nắm rõ cấu trúc công ty và tiến độ nghiên cứu chip hiện tại.
"Vâng, thưa tiểu Tô tổng."
Dưới sự dẫn dắt của Jenny, Tô Dĩ Ninh đi tham quan các phòng ban. Khi trở lại văn phòng đã là hơn một giờ sau. Văn phòng này trước đây của Tô Ngọc, phong cách trang trí chủ đạo là ba màu đen - trắng - xám, trông vô cùng ngột ngạt và lạnh lẽo. Tô Dĩ Ninh thầm quyết định sẽ thay đổi nơi này.
Chẳng mấy chốc, Jenny gõ cửa bước vào: "Tiểu Tô tổng, đây là tài liệu tổng quan về tập đoàn, có chỗ nào thắc mắc cô cứ gọi tôi."
Tô Dĩ Ninh nhận lấy: "Cảm ơn cô, vất vả cho cô rồi."
"Đó là nhiệm vụ của tôi ạ. Nếu không còn việc gì, tôi xin phép ra ngoài làm việc."
"Đợi đã, tôi muốn thay đổi phong cách trang trí của văn phòng này."
Jenny hơi ngạc nhiên nhưng nhanh ch.óng lấy lại bình tĩnh: "Vâng ạ, cô thích phong cách thế nào? Tôi sẽ yêu cầu nhà thiết kế lên bản vẽ để cô duyệt."
"Tôi thích phong cách ấm áp và có sức sống hơn một chút."
"Tôi hiểu rồi, sáng mai sẽ có bản thiết kế gửi đến cô."
Sau khi Jenny ra ngoài, Tô Dĩ Ninh bắt đầu lật xem tài liệu. Vừa xem được một lúc, điện thoại cô bỗng rung lên. Thấy tên người gọi là Andre, cô liền bắt máy.
"Andre, có chuyện gì sao?"
"Cô Tô, tối nay cô có rảnh không? Tôi muốn mời cô dùng bữa tối."
Tô Dĩ Ninh cụp mắt, khẽ đáp: "Được, anh gửi địa chỉ đi, tan làm tôi sẽ qua."
"Hẹn gặp lại cô vào buổi tối."