Cúp điện thoại, Tô Dĩ Ninh tiếp tục vùi đầu vào đống tài liệu. Chưa đầy một phút sau, Andre đã gửi địa chỉ nhà hàng qua. Cô xem qua bản đồ, nhà hàng đó cách trụ sở Kajie chỉ vài cây số, tan làm bắt taxi qua đó là vừa kịp lúc.
Chập tối, vừa đúng giờ tan sở, Tô Dĩ Ninh liền đứng dậy thu dọn túi xách và áo khoác chuẩn bị rời đi. Vừa bước ra khỏi văn phòng chủ tịch, cô đã thấy tất cả các thư ký bên ngoài vẫn đang ngồi im tại vị trí, không một ai có ý định đứng dậy ra về.
Tô Dĩ Ninh thoáng vẻ ngạc nhiên, cô nhìn Jenny hỏi: "Tôi nhớ nhầm giờ tan làm sao? Chẳng phải là năm rưỡi sao?"
"Tiểu Tô tổng, đúng là đã đến giờ tan làm rồi, nhưng chúng tôi đều có thói quen ở lại tăng ca thêm một lúc ạ."
"Đây là quy định cũ của Tô tổng sao?"
Jenny lắc đầu: "Không phải ạ, là mọi người tự nguyện."
Tô Dĩ Ninh im lặng một lát rồi nghiêm giọng tuyên bố: "Bắt đầu từ hôm nay, tất cả nhân viên văn phòng chủ tịch không được phép tăng ca nữa. Bây giờ mọi người hãy thu dọn đồ đạc và ra về ngay lập tức. Nếu lần sau tôi còn thấy ai tăng ca, người đó sẽ bị trừ lương."
Jenny nhíu mày lo lắng: "Nhưng nếu không tăng ca, khối lượng công việc khổng lồ này sẽ không thể hoàn thành đúng hạn được."
"Việc gì chưa xong thì để ngày mai làm tiếp. Nếu mỗi ngày các người đều không thể hoàn thành công việc trong giờ hành chính, điều đó chứng tỏ khối lượng công việc đang quá tải. Hãy báo với phòng nhân sự tuyển thêm người để san sẻ. Tôi không muốn nhân viên của mình kiệt sức."
Jenny nhìn quanh một lượt rồi nói với mọi người: "Hôm nay mọi người cứ sắp xếp lại những việc đang làm dở, việc gì không gấp thì để sáng mai xử lý. Tan làm thôi."
Tô Dĩ Ninh gật đầu: "Tôi có hẹn nên đi trước, những việc còn lại giao cho cô."
Vừa xuống đến sảnh tòa nhà định bắt taxi, một chiếc Rolls-Royce Phantom đen bóng đã đỗ xịch ngay trước mặt cô. Tài xế bước xuống, cung kính mở cửa: "Cô Tô, phu nhân dặn tôi từ nay về sau sẽ chịu trách nhiệm đưa đón cô đi làm mỗi ngày."
Nhận ra đây là tài xế riêng trong trang viên của Tô Ngọc, Tô Dĩ Ninh mím môi, bước lên xe: "Tối nay tôi có hẹn ăn tối với Andre, đưa tôi đến nhà hàng Tervel."
"Vâng, thưa cô."
Chẳng mấy chốc, xe đã dừng trước cửa nhà hàng. Trước khi xuống xe, Tô Dĩ Ninh dặn dò: "Tôi dùng bữa với Andre chắc mất khoảng hai tiếng, anh cứ chủ động đi ăn tối trước đi."
"Vâng, cô Tô."
Ngay sau khi Tô Dĩ Ninh khuất bóng vào trong nhà hàng, tài xế lập tức gọi điện báo cáo cho Tô Ngọc.
"Phu nhân, cô Tô nói có hẹn ăn tối với ngài Andre. Tôi đã đưa cô ấy đến nhà hàng Tervel, dự kiến họ sẽ dùng bữa trong khoảng hai giờ."
"Biết rồi, theo dõi sát sao cho ta, có bất kỳ động thái lạ nào phải báo cáo ngay lập tức."
"Rõ, thưa phu nhân."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tô Ngọc cúp máy, đang định đặt điện thoại xuống thì cuộc gọi của Jenny lại đến.
"Có chuyện gì?"
"Thưa Tô tổng, chiều nay lúc tan làm, tiểu Tô tổng thấy chúng tôi tăng ca nên đã ra lệnh cấm, còn nói nếu ai vi phạm sẽ bị trừ lương ạ."
Tô Ngọc tựa lưng vào ghế, khóe môi nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo. Tô Dĩ Ninh này đúng là biết cách "cầm lông gà làm lệnh tiễn". Cô ta tưởng mình thực sự là chủ nhân của cái công ty đó sao? Nhưng hiện tại có quá nhiều tai mắt đang đổ dồn vào Kajie, nếu bà ta can thiệp quá sâu vào những chuyện vặt vãnh này sẽ làm hỏng đại kế hoạch.
Nghĩ vậy, bà ta trầm giọng: "Hiện giờ cô ấy là sếp của các người, cứ làm theo lời cô ấy nói đi."
"Vâng thưa bà. Còn một việc nữa, tiểu Tô tổng nói không thích phong cách văn phòng cũ nên muốn sửa sang lại toàn bộ ạ."
Tô Ngọc nhíu mày: "Mấy chuyện nhỏ nhặt đó sau này không cần báo cáo với ta, cứ để cô ấy tự quyết định."
Cúp điện thoại, Tô Ngọc trầm ngâm. Đợi Tô Dĩ Ninh về, bà ta nhất định phải "gõ đầu" cô một chút, tránh để cô làm loạn thêm. Đang mải suy tính thì quản gia gõ cửa bước vào.
"Phu nhân, bữa tối đã chuẩn bị xong rồi ạ."
Tô Ngọc đứng dậy đi xuống phòng ăn. Thấy bàn ăn vắng vẻ, bà ta cau mày hỏi: "Brian và Daili đâu?"
Quản gia cúi đầu thưa: "Thưa phu nhân, cậu chủ Brian nói trong người không khỏe nên dùng bữa tại phòng. Còn tiểu thư Daili... cô ấy tự nhốt mình trong phòng, không chịu ra ăn tối ạ."
Sắc mặt Tô Ngọc sa sầm lại. Bà ta thừa biết Daili vẫn còn đang hậm hực chuyện bà ta mua quần áo cho Tô Dĩ Ninh chiều nay.
"Nó đã không muốn ăn thì cứ để nó đói đi." Đói một bữa cũng chẳng c.h.ế.t được. Bà ta nhận ra mình đã quá nuông chiều hai đứa con này, đến nỗi một đứa thì gây họa tày đình, một đứa thì suốt ngày tị nạnh những chuyện cỏn con.
Trong phòng, Daili vẫn đang thấp thỏm đợi quản gia lên mời mình xuống ăn cơm để lấy lại thể diện. Nhưng đợi mãi, giờ ăn đã trôi qua nửa tiếng mà chẳng thấy bóng dáng ai. Bụng đói cồn cào, cô ta nghiến răng, hậm hực mở cửa đi xuống lầu.
Phồn hoa như mộng lưu quang tận.
Vừa đến phòng ăn, thấy bàn ghế đã dọn sạch, trong bếp cũng chẳng còn chút thức ăn nào, Daili tức tối quát lên.
"Tiểu thư Daili." Quản gia từ phía sau bước tới, giọng điệu vẫn bình thản: "Phu nhân nói cô không muốn ăn nên đã bảo người làm đổ hết thức ăn thừa đi rồi. Nếu cô thấy đói thì có thể ăn tạm chút bánh quy, sáng mai sẽ có bữa sáng ạ."
"Sáng mai mới có đồ ăn sao?!" Daili không thể tin nổi vào tai mình.
Quản gia gật đầu xác nhận: "Đúng vậy ạ."
Daili cười lạnh một tiếng: "Được, tôi hiểu rồi." Từ khi Tô Dĩ Ninh xuất hiện, cô ta chưa có lấy một ngày bình yên. Cô ta nhất định phải tìm cách tống khứ con nhỏ đó ra khỏi cái nhà này.