Bên kia, Tô Dĩ Ninh đang trò chuyện vui vẻ với Thẩm Tứ thì đột nhiên hắt hơi một cái rõ to.
"Sao thế? Bị cảm rồi à? Hôm nay em mặc mỏng quá đấy." Thẩm Tứ lo lắng hỏi.
Tô Dĩ Ninh liếc anh một cái đầy tinh nghịch: "Lúc nãy không biết là ai nhìn thấy em mặc bộ này mà mắt cứ đờ ra đấy nhỉ?"
"Em mặc chiếc váy này thực sự rất đẹp, nhưng sức khỏe vẫn là quan trọng nhất. Ngày mai nhớ mặc ấm hơn một chút."
Tô Dĩ Ninh gật đầu: "Em biết rồi. Đúng rồi, hiện tại Tô Ngọc đã để em vào làm việc ở Kajie. Tuy những dự án chip cốt lõi bà ta vẫn giấu kín, nhưng những mảng khác bà ta cơ bản không can thiệp quá sâu."
Thẩm Tứ trầm ngâm một lát rồi lên tiếng: "Em cứ bình tĩnh, không cần vội vàng làm gì cả, cứ thuận theo ý bà ta là được. Dĩ Ninh, đừng lo lắng, anh nhất định sẽ đưa em và con về nước an toàn."
"Vâng, nếu anh cần em giúp gì, chỉ cần trong khả năng, em sẽ dốc hết sức."
"Anh biết mà."
Hai người tranh thủ từng phút giây ngắn ngủi để bày tỏ nỗi nhớ nhung, cho đến khi sắp hết giờ hẹn, Thẩm Tứ mới lưu luyến để cô rời đi. Nhìn bóng lưng cô khuất dần, đôi bàn tay anh siết c.h.ặ.t lại. Anh sẽ không để cô phải ở bên cạnh người đàn bà m.á.u lạnh đó quá lâu nữa.
Phồn hoa như mộng lưu quang tận.
Trở về trang viên đã hơn tám giờ tối. Tô Dĩ Ninh vừa bước vào đại sảnh, quản gia đã tiến tới thông báo Tô Ngọc đang đợi cô ở phòng làm việc. Cô nhíu mày, miễn cưỡng bước đi.
"Bà Nick, tìm tôi có việc gì?"
"Nghe nói hôm nay cô ở Kajie oai phong lắm nhỉ? Vừa đòi sửa văn phòng, vừa cấm nhân viên tăng ca, còn dọa trừ lương nữa. Cô cũng nhanh ch.óng nhập vai bà chủ quá đấy." Giọng Tô Ngọc đầy vẻ mỉa mai.
Tô Dĩ Ninh thản nhiên mỉm cười: "Dù sao cũng phải cảm ơn bà đã chuyển nhượng cổ phần sang tên tôi, nếu không tôi lấy đâu ra quyền hành đó. Hơn nữa, chẳng phải đây là hình ảnh bà muốn người ngoài thấy sao?"
Tô Ngọc hừ lạnh một tiếng, không buồn tranh cãi: "Tôi cảnh cáo cô, những chuyện khác tôi có thể nhắm mắt làm ngơ, nhưng nếu cô làm gì tổn hại đến lợi ích của tập đoàn, tôi sẽ không tha cho cô đâu."
"Biết rồi. Hôm nay tôi đi làm cả buổi chiều, lại còn đi ăn tối với Andre nên mệt rồi. Nếu không còn gì khác, tôi xin phép về phòng." Cô không muốn lãng phí thêm một giây phút nào với người phụ nữ này.
"Cô và Andre dạo này tiến triển khá tốt, tìm thời gian bàn chuyện đính hôn đi."
Tô Dĩ Ninh cười lạnh: "Bà đúng là nóng lòng muốn bán tôi được giá tốt nhỉ."
"Nếu đã hiểu rõ như vậy thì tốt nhất là nên ngoan ngoãn nghe lời."
"Được thôi. Chiều mai tôi sẽ đi thăm bố, không đến công ty đâu."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Sắc mặt Tô Ngọc lập tức sa sầm: "Cô tưởng công ty là cái chợ à? Muốn đi là đi, muốn nghỉ là nghỉ sao?"
Tô Dĩ Ninh nhìn thẳng vào mắt bà ta, đanh thép nhắc lại: "Bà đừng quên thỏa thuận giữa chúng ta. Bà đã hứa tôi có thể đi thăm bố bất cứ lúc nào. Chẳng lẽ bà định lật lọng?"
Tô Ngọc im lặng một hồi lâu rồi gằn giọng: "Con có thể đi thăm ông ta sau giờ làm việc, nhưng tuyệt đối không được trốn việc trong giờ hành chính."
"Được, vậy tối mai tôi đi." Nói xong, Tô Dĩ Ninh dứt khoát quay lưng rời đi.
Nhìn theo bóng lưng cô, đôi mắt Tô Ngọc lóe lên những tia nhìn khó đoán. Đúng lúc đó, điện thoại trên bàn đổ chuông liên hồi. Thấy tên người gọi là Kereji, bà ta liền bắt máy.
"Kereji, có chuyện gì mà ông gọi muộn thế này?"
Đầu dây bên kia vang lên giọng nói lạnh lùng, đầy nộ khí: "Tô Ngọc! Tôi vừa nghe tin bà đã bán mảnh đất phía Nam cho gia tộc Bumade? Chuyện này là thế nào?!"
Tay Tô Ngọc siết c.h.ặ.t điện thoại, bà ta cố giữ bình tĩnh: "Sao ông lại biết chuyện này nhanh thế?"
"Tôi biết bằng cách nào không quan trọng! Quan trọng là bây giờ bà phải tìm cách mua lại mảnh đất đó ngay lập tức, nếu không tôi sẽ rút lại toàn bộ sự ủng hộ dành cho bà!"
Trước đây Kereji và các thế lực khác ủng hộ Tô Ngọc ngồi vào ghế gia chủ là vì bà ta hứa sẽ di dời trọng tâm gia tộc về phía Nam - nơi có nền kinh tế phát triển vượt bậc so với vùng phía Bắc lạnh lẽo này. Họ đã mất hơn một năm trời mới giành được mảnh đất chiến lược đó, vậy mà chưa kịp triển khai, Tô Ngọc đã vì đứa con trai ngu ngốc mà dâng hiến cho đối thủ không đội trời chung.
Tô Ngọc trầm giọng: "Kereji, mảnh đất đó giờ muốn lấy lại, gia tộc Bumade chắc chắn sẽ đưa ra cái giá c.ắ.t c.ổ."
"Đó là việc của bà! Tôi chỉ cần mảnh đất đó. Nếu không có nó, không chỉ tôi mà tất cả những người khác cũng sẽ quay lưng lại với bà. Bà cũng không muốn thấy chúng tôi chuyển sang ủng hộ Vic - con trai của Mary chứ?"
"Ông đang đe dọa tôi sao?"
Kereji cười lạnh: "Không phải đe dọa, mà là thông báo. Thằng con Brian của bà ngu xuẩn như vậy, tôi khuyên bà nên sớm từ bỏ nó đi, đừng để nó kéo bà xuống bùn hết lần này đến lần khác."
Sắc mặt Tô Ngọc tái mét, bà ta nghiến răng: "Ông yên tâm, tôi sẽ tìm một mảnh đất khác tương đương, thậm chí vị trí còn đắc địa hơn."
"Được, tôi cho bà một tháng. Sau một tháng nếu không có đất, bà cứ chuẩn bị tinh thần về hưu dưỡng lão đi!" Nói xong, Kereji thẳng tay cúp máy.
Tô Ngọc tức giận ném mạnh điện thoại xuống bàn. Một tháng? Thời gian ngắn ngủi như vậy bà ta biết đào đâu ra mảnh đất thứ hai như thế? Bà ta vốn định giấu chuyện này một thời gian để tìm cách xử lý, không ngờ lão cáo già Ross lại nhanh ch.óng rò rỉ tin tức ra ngoài. Nghĩ đến đây, bà ta điên tiết gọi quản gia: "Gọi Brian đến đây cho ta ngay lập tức!"