"Xin lỗi, tôi không thể tiết lộ được."
Tô Ngọc cười lạnh: "Xem ra, ông đã quyết định đối đầu với tôi đến cùng rồi!"
"Chúng ta vốn dĩ chưa bao giờ là bạn mà."
"Được lắm, Ross. Trước đây ông tính kế Brian, lợi dụng nó để ép tôi nhường mảnh đất phía Nam cho gia tộc Bumade, cuối cùng khiến nó gặp t.a.i n.ạ.n mất một chân. Hôm nay ông lại bao che cho Tô Dĩ Ninh. Hai món nợ này, tôi nhất định sẽ tính đủ với ông! Từ hôm nay, gia tộc Nick sẽ chấm dứt mọi quan hệ hợp tác với gia tộc Bumade của các người!"
Bà nghiến răng nói, ánh mắt tràn đầy sự lạnh lẽo. Nếu là trước đây, Ross có lẽ sẽ e dè vài phần. Nhưng bây giờ Ed đã tỉnh, vị trí của Tô Ngọc đang lung lay hơn bao giờ hết, ông ta chẳng việc gì phải nịnh bợ bà nữa.
"Tô Ngọc, chuyện trước đây là thuận mua vừa bán, sao có thể nói tôi tính kế bà? Còn việc Brian gặp tai nạn, đó là thiên tai nhân họa, ai mà muốn chứ? Sao bà lại đổ hết lên đầu tôi?"
Tô Ngọc tức đến tím mặt: "Tôi không muốn phí lời với ông nữa, chúng ta cứ chờ xem!"
Nói xong, bà hầm hầm quay người rời đi. Mãi đến khi bóng dáng bà khuất hẳn, Ross mới cầm điện thoại gọi cho Thẩm Tứ: "Thẩm Tứ, Tô Ngọc đang ráo riết tìm các cậu đấy. Cẩn thận một chút, đừng để bà ta phát hiện ra."
"Vâng, cảm ơn ngài Ross đã báo tin."
Cúp máy, Thẩm Tứ nhìn Tô Duệ đang ngồi đối diện: "Tiếp theo chúng ta nên làm gì? Cha của Dĩ Ninh vẫn còn nằm trong tay Tô Ngọc."
"Chuyện của chú Quý cứ để tôi lo. Hiện tại dì tôi đang lùng sục khắp nơi, anh và Dĩ Ninh thời gian này tuyệt đối đừng ra ngoài để tránh bị lộ."
Thẩm Tứ gật đầu: "Tôi hiểu rồi."
Tô Duệ định nói thêm gì đó thì điện thoại reo lên. Sau khi nghe máy, sắc mặt anh trở nên vô cùng khó coi. Anh đứng bật dậy: "Tôi có việc gấp phải đi trước, có chuyện gì anh cứ liên lạc với tôi sau."
Nói xong, Tô Duệ vội vã rời khỏi biệt thự của Thẩm Tứ, lên xe ra lệnh cho tài xế: "Về nhà họ Tô ngay."
Hơn một giờ sau, xe dừng trước cổng nhà họ Tô. Anh xuống xe, nhấn chuông cửa. Người giúp việc ra thấy là anh thì ngập ngừng không dám mở. Trước đó Tô Diệp đã ra lệnh đoạn tuyệt quan hệ với Tô Duệ, cấm không cho anh bước chân vào nhà.
Phồn hoa như mộng lưu quang tận.
Thấy người giúp việc đứng chôn chân tại chỗ, Tô Duệ nhíu mày, giọng trầm xuống: "Mở cửa."
Người giúp việc vẻ mặt khó xử: "Cậu cả, không phải tôi không muốn mở, mà là ông chủ đã dặn... nếu tôi cho cậu vào sẽ bị trừ nửa tháng lương. Hay là cậu đợi ở đây, để tôi vào hỏi ý kiến ông chủ?"
Vừa dứt lời, một xấp tiền dày cộp đã được đưa đến trước mặt hắn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Chỗ này chắc đủ để anh mở cửa mười mấy lần rồi đấy."
Thấy tiền, mắt gã người giúp việc sáng lên nhưng vẫn không dám nhận: "Cậu cả, tôi vẫn nên vào hỏi ông chủ một tiếng thì hơn."
Nói rồi, hắn chạy biến vào trong. Tô Duệ nhíu mày, không kiên nhẫn chờ đợi, anh trực tiếp nhập mật khẩu vào ổ khóa điện t.ử. Nhưng khi con số cuối cùng vừa dứt, âm thanh báo lỗi vang lên: "Mật khẩu sai, vui lòng nhập lại."
Tô Duệ: "..."
Để đề phòng anh, ngay cả mật khẩu nhà cũng đã bị đổi. Vài phút sau, người giúp việc hổn hển chạy ra: "Cậu cả, ông chủ nói... ông ấy không muốn gặp cậu."
Tô Duệ im lặng một lát, rút điện thoại gọi cho Tô Diệp. Nhưng rất nhanh, đầu dây bên kia báo bận. Anh bật cười chua chát.
Anh nhìn gã người giúp việc, lạnh lùng nói: "Anh vào nhắn với ông ấy một câu: Ed Nick đã tỉnh lại rồi. Bảo ông ấy đừng có dại mà nhúng tay vào cuộc chiến giữa dì tôi và Ed Nick, nếu không thì chẳng ai cứu nổi nhà họ Tô đâu."
Nói xong, Tô Duệ dứt khoát quay người rời đi. Mãi đến khi xe của anh đi khuất, người giúp việc mới vào báo lại nguyên văn lời anh cho Tô Diệp.
Nghe xong, Tô Diệp nổi trận lôi đình, đập mạnh tay xuống bàn: "Nghịch t.ử! Đúng là đồ nghịch t.ử! Nó không biết báo ơn thì thôi, lại còn dám trù ẻo cả cái nhà này. Quả nhiên không cho nó vào là đúng, nếu không tôi sớm muộn cũng bị nó làm cho tức c.h.ế.t!"
Người giúp việc đứng bên cạnh cúi gầm mặt, không dám ho he nửa lời. Sau khi mắng c.h.ử.i một trận cho hả giận, Tô Diệp mới bình tĩnh lại đôi chút. Ông nhấp một ngụm trà đã nguội, lạnh lùng nhìn người giúp việc: "Những lời nó vừa nói, coi như anh chưa nghe thấy gì. Nếu để lọt ra ngoài một chữ, tôi sẽ không tha cho anh đâu."
Quan hệ giữa Tô Duệ và Tô Ngọc đã như nước với lửa, nếu để Tô Ngọc biết những lời này, bà chắc chắn sẽ càng thêm ác cảm với anh.
"Vâng, tôi hiểu rồi ạ."
Sau khi người giúp việc lui ra, Tô Diệp gọi điện cho Tô Ngọc: "Tôi nghe nói Ed đã tỉnh, có thật không?"
Tô Ngọc đang trên đường về trang viên, nhíu mày đáp: "Ừ."
"Vậy tiếp theo bà định thế nào? Một khi Ed hồi phục, ông ta chắc chắn sẽ đòi lại quyền hành gia tộc Nick."
Giữa đôi lông mày của Tô Ngọc hiện lên vẻ bực bội: "Để sau hãy nói, tôi đang bận."
Cúp điện thoại, sắc mặt Tô Ngọc vẫn không khá hơn là bao. Chuyện đất đai chưa xong, Ed lại tỉnh lại, những kẻ đang bất mãn với bà trong gia tộc chắc chắn sẽ nhân cơ hội này mà ngả về phía Ed. Bà phải tìm cách, tuyệt đối không thể để chuyện đó xảy ra.