Cùng Ngày Ly Hôn, Quẹo Vào Cục Dân Chính Với Chú Nhỏ Của Chồng Cũ

Chương 842: Nợ Máu Phải Trả Bằng Máu



Bà đã phải tốn bao nhiêu công sức mới ngồi vững được vào vị trí này, dù Ed Nick có tỉnh lại, bà cũng tuyệt đối không dễ dàng nhường lại!

Đang lúc trầm tư, điện thoại của George gọi đến: "Tô tổng, đã bắt được Darcy rồi, có cần đưa hắn về trang viên ngay không?"

Trong mắt Tô Ngọc lóe lên một tia lạnh lẽo: "Đưa về đây."

Trở về trang viên, việc đầu tiên Tô Ngọc làm là đi thăm Brian. Vừa đến cửa phòng ngủ, bà đã nghe thấy tiếng gào thét giận dữ của con trai từ bên trong vọng ra.

"Tôi đã nói bao nhiêu lần rồi, tôi không muốn ăn! Cút hết đi cho tôi!"

Kèm theo tiếng hét là tiếng đổ vỡ loảng xoảng của bát đĩa. Sắc mặt Tô Ngọc biến đổi, bà lập tức đẩy cửa bước vào. Căn phòng hỗn loạn, thức ăn văng tung tóe trên sàn, người giúp việc run rẩy co ro ở góc tường, còn Brian thì mặt mày hầm hầm giận dữ.

Thấy Tô Ngọc, Brian lạnh lùng thốt lên: "Bà đến đây làm gì?"

Cậu ta bây giờ không muốn gặp bất cứ ai, đặc biệt là Tô Ngọc. Mỗi khi nhìn thấy bà, cậu ta lại nhớ đến cái chân đã mất của mình, cảm thấy bản thân như một phế nhân vô dụng. Cậu ta biết không thể hoàn toàn trách bà, nhưng nếu không phải vì bà gây thù chuốc oán quá nhiều, cậu ta đã không t.h.ả.m hại thế này.

"Mẹ đến thăm con." Tô Ngọc nhìn người giúp việc, ra lệnh: "Dọn dẹp đống này đi."

Phồn hoa như mộng lưu quang tận.

"Vâng... vâng thưa phu nhân!"

Thấy Brian không còn la hét, người giúp việc vội vàng dọn dẹp đống đổ nát rồi lui ra ngoài. Tô Ngọc đi đến bên cửa sổ định kéo rèm thì Brian ngăn lại: "Đừng kéo! Tôi ghét ánh sáng!"

Bất chấp lời con trai, Tô Ngọc vẫn kéo rèm ra và mở toang cửa sổ. Brian cười mỉa mai: "Bà muốn làm tôi c.h.ế.t cóng ở đây luôn sao?"

Tô Ngọc quay lại nhìn con trai. Thấy đứa con vốn kiêu ngạo giờ đây lại trở nên lôi thôi, gai góc như một con nhím, lòng bà đau nhói. Bà cố giữ giọng bình thản: "Từ lúc về đến giờ con chưa từng mở cửa sổ đúng không? Brian, việc con mất một chân là nỗi đau của cả gia đình, nhưng cuộc sống vẫn phải tiếp tục. Con không thể cứ mãi chìm đắm trong tuyệt vọng, nếu không con sẽ vĩnh viễn không thoát ra được đâu."

Brian âm trầm đáp: "Tôi có thoát ra được hay không chẳng liên quan gì đến bà. Sau này chuyện của tôi, mong bà đừng can thiệp nữa!"

"Con không muốn kế thừa gia tộc Nick nữa sao?"

Trước đây, ước mơ lớn nhất của Brian là nắm quyền gia tộc Nick, cậu ta đã nỗ lực rất nhiều vì mục tiêu đó. Vậy mà giờ đây lại suy sụp như một kẻ bỏ đi.

Brian cười tự giễu: "Tôi thế này mà còn mơ tưởng đến vị trí đó sao?" Ai lại để một kẻ tàn phế lãnh đạo gia tộc Nick chứ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Sắc mặt Tô Ngọc đanh lại: "Tại sao lại không thể?"

"Dù bà có đồng ý thì những người khác trong gia tộc cũng sẽ không bao giờ chấp nhận."

Trước khi gặp tai nạn, đã có không ít kẻ lấy cớ cậu ta năng lực kém để công kích. Bây giờ cậu ta mất một chân, bọn chúng chắc chắn sẽ không bỏ qua cơ hội này để gạt cậu ta ra rìa.

Tô Ngọc lạnh lùng nói: "Người khác từ bỏ con là chuyện của họ, nhưng nếu ngay cả chính con cũng từ bỏ bản thân mình, thì con thật sự hết t.h.u.ố.c chữa rồi."

Nói xong, bà không thèm đôi co thêm mà dứt khoát quay người rời đi. Nhìn bóng lưng mẹ, Brian bất giác siết c.h.ặ.t nắm tay dưới lớp chăn. Cậu ta đâu muốn từ bỏ, nhưng thực tế tàn khốc khiến cậu ta không thể không tuyệt vọng.

Trở lại phòng làm việc, quản gia gõ cửa báo cáo: "Phu nhân, ngài George đã đến."

Ánh mắt Tô Ngọc lạnh đi, bà đứng dậy đi ra đại sảnh. George đang đứng đó, dưới chân là Darcy đầu bù tóc rối, bị trói c.h.ặ.t như một con lợn chờ mổ. Thấy bà, Darcy gầm lên: "Tô Ngọc! Tôi đã mất tất cả rồi, bà còn muốn thế nào nữa?!"

Tô Ngọc thong thả ngồi xuống sofa, lạnh lùng nhìn hắn: "Mất tất cả? Chuyện ông gây ra t.a.i n.ạ.n cho Brian, tôi còn chưa tính sổ đâu."

Sắc mặt Darcy trắng bệch: "Bà nói gì... tôi không hiểu. Tai nạn của Brian không liên quan gì đến tôi!"

"Có liên quan hay không không phải do ông quyết định. Brian vì vụ đó mà mất một chân, vậy thì ông cũng dùng một cái chân để đền cho nó đi."

Darcy trợn tròn mắt kinh hãi: "Không! Tô Ngọc! Bà không thể làm thế!"

Tô Ngọc nhìn George: "Anh biết phải làm gì rồi đấy."

Nói xong, bà không thèm liếc nhìn Darcy lấy một cái, đứng dậy bỏ đi. Tiếng gào thét t.h.ả.m thiết của Darcy vang lên sau lưng, nhưng Tô Ngọc coi như không nghe thấy. George vẫy tay ra hiệu cho thuộc hạ: "Đánh gãy chân trái của hắn, rồi ném hắn ra đường. Sống hay c.h.ế.t tùy vào số mệnh của hắn."

Giữa mùa đông giá rét, nhiệt độ xuống dưới độ âm, một kẻ bị phế chân như Darcy khó lòng mà sống sót nổi. Darcy bị lôi đi, chẳng mấy chốc bên ngoài vang lên một tiếng hét xé lòng.

Trong phòng ngủ, Brian đang thẫn thờ nhìn trần nhà thì tiếng hét t.h.ả.m thiết kia lọt vào tai. Cậu ta nhíu mày gọi người giúp việc: "Tiếng gì thế?"

Người giúp việc lắc đầu: "Thưa cậu chủ, tôi cũng không rõ, để tôi hỏi quản gia."