Cùng Ngày Ly Hôn, Quẹo Vào Cục Dân Chính Với Chú Nhỏ Của Chồng Cũ

Chương 882: Thân Thế Của Từ Tấn



“Hơn ba năm rồi. Hơn ba năm trước bà ấy bị t.a.i n.ạ.n xe cộ, sau đó trở thành người thực vật. Bác sĩ nói có thể cả đời này bà ấy sẽ không tỉnh lại nữa.”

“Cho nên suốt hơn ba năm qua, bà ấy đều phải nằm trong phòng chăm sóc đặc biệt sao?”

“Vâng.”

“Vừa rồi tôi có xem qua, chi phí nằm phòng chăm sóc đặc biệt một ngày đã hơn ba vạn tệ. Cậu vẫn còn là sinh viên đại học, khoản tiền khổng lồ suốt mấy năm qua cậu lấy ở đâu ra?”

Phồn hoa như mộng lưu quang tận.

Theo những gì Thời Vi biết về Từ Tấn, cậu ta không thể nào gánh vác nổi số tiền lớn đến thế. Cho dù tài xế gây t.a.i n.ạ.n có bồi thường thì cũng chẳng thấm vào đâu so với chi phí duy trì sự sống đắt đỏ này.

Từ Tấn nở một nụ cười khổ: “Chị, em là con riêng, tiền đều là do phía cha em chu cấp.”

Nếu không phải cha của Cao Tuyết đột nhiên cắt viện phí, cậu ta cũng sẽ không bị ả ép buộc phải tiếp cận Thời Vi. Ban đầu, mục đích của cậu ta chỉ đơn thuần là muốn có tiền cứu mẹ, nhưng sau một thời gian tiếp xúc, cậu ta lại thực sự rung động trước cô.

Thời Vi sững sờ, ngay sau đó áy náy lên tiếng: “Xin lỗi, tôi không biết chuyện này.”

Nghĩ đến việc lúc nãy mình còn nghi ngờ Từ Tấn giả nghèo, lòng Thời Vi dâng lên một nỗi hối lỗi khó tả.

“Chị không cần thấy áy náy đâu. Bao nhiêu năm nay em đã quen rồi.”

Dù sao đối với cậu ta, người đàn ông đó chẳng qua chỉ là một người xa lạ có chung huyết thống. Nếu không phải mẹ cậu ta gặp tai nạn, có lẽ cả đời này cậu ta cũng chẳng muốn gặp lại gia đình đó.

“Vậy lần này tiền viện phí của mẹ cậu đột nhiên bị nợ nửa tháng, là phía cha cậu xảy ra vấn đề gì sao?”

Từ Tấn rũ mắt: “Có lẽ vậy, ngày mai em sẽ đi tìm ông ấy hỏi cho rõ.”

“Được.”

“Chị, tối nay làm phiền chị quá. Bây giờ cũng không còn sớm nữa, để em tiễn chị xuống lầu, chị về nghỉ ngơi đi. Đúng rồi, khoản tiền viện phí chị vừa đóng giúp, em sẽ viết giấy nợ cho chị.”

“Không cần đâu, đợi khi nào cậu...”

Từ Tấn kiên quyết ngắt lời cô: “Không, giấy nợ nhất định phải viết. Chị à, em không muốn nợ chị quá nhiều.”

Thấy ánh mắt kiên định của cậu ta, Thời Vi đành gật đầu: “Vậy được rồi, nhưng khoản tiền này cậu không cần vội trả, cứ đợi sau này đi làm kiếm được tiền rồi tính sau.”

Hai người vừa trò chuyện vừa đi về phía thang máy. Vừa đến nơi, cửa thang máy đột ngột mở ra. Nhìn thấy Thẩm Nghi Tu bước ra, mắt Thời Vi thoáng qua vẻ kinh ngạc.

“Thẩm Nghi Tu? Sao anh lại đến đây?”

Thẩm Nghi Tu không đáp lời, sải bước ra khỏi thang máy, bàn tay to lớn siết c.h.ặ.t lấy cổ tay cô, kéo mạnh cô ra sau lưng mình che chở. Thời Vi loạng choạng suýt ngã, vừa đứng vững đã nghe thấy giọng nói đầy vẻ cảnh cáo của anh.

“Từ Tấn, sau này tránh xa Thời Vi ra một chút. Nếu không, hậu quả e rằng cậu gánh không nổi đâu.”

Từ Tấn mặt không cảm xúc nhìn Thẩm Nghi Tu: “Thẩm tiên sinh, chị ấy vừa rồi suýt ngã, xin anh buông tay ra.”

Thẩm Nghi Tu cười lạnh một tiếng: “Cô ấy là bạn gái tôi, không đến lượt cậu bận tâm.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nghe thấy lời này, Thời Vi dứt khoát hất tay anh ra.

“Thẩm Nghi Tu, anh nửa đêm nửa hôm chạy đến đây phát điên cái gì thế?”

Thẩm Nghi Tu quay đầu nhìn cô, ánh mắt rực lửa: “Còn em? Đêm hôm khuya khoắt em đến đây làm gì? Em đừng nói với anh là em thực sự thích cái thằng nhóc kém anh mấy tuổi này rồi nhé?”

Ban đầu, Thẩm Nghi Tu chẳng hề để Từ Tấn vào mắt, chỉ nghĩ cậu ta là công cụ để Thời Vi chọc tức mình. Nhưng khi thấy cô đối xử với Từ Tấn ngày càng tốt, anh bắt đầu hoảng loạn. Anh sợ, sợ Thời Vi thực sự sẽ yêu người khác, sợ cô thực sự không cần anh nữa.

Thời Vi xoa xoa cổ tay đau nhức, mất kiên nhẫn nói: “Liên quan gì đến anh?”

“Vi Vi, trước đây anh đã cho em thời gian để suy nghĩ thông suốt, nhưng bây giờ, chẳng lẽ em không thấy mình hơi quá đáng sao?”

Thời Vi hít sâu một hơi, quay sang nói với Từ Tấn: “Từ Tấn, cậu về phòng bệnh đi, mẹ cậu vẫn cần người trông nom.”

“Chị, em không đi. Em sẽ ở lại đây, lỡ như anh ta muốn bắt nạt chị, em còn có thể bảo vệ chị.”

Thẩm Nghi Tu cười khẩy: “Cậu chẳng qua chỉ là một món đồ tiêu khiển lúc buồn chán của Thời Vi thôi, lấy tư cách gì mà đòi bảo vệ cô ấy?”

“Thẩm Nghi Tu!” Giọng Thời Vi trở nên nghiêm khắc, ánh mắt tràn đầy giận dữ. “Nếu anh còn nói hươu nói vượn nữa, tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho anh!”

Thẩm Nghi Tu nhìn cô, trong mắt là vẻ không thể tin nổi: “Vi Vi, vì nó mà em nặng lời với anh như vậy sao?”

“Ở đây là bệnh viện, tôi không muốn cãi nhau với anh. Nếu anh thích ở lại đây thì cứ việc.” Nói xong, Thời Vi xoay người đi về phía cầu thang bộ.

Thẩm Nghi Tu định đuổi theo thì bị Từ Tấn chặn lại.

“Thẩm tiên sinh, chị ấy dường như không muốn nhìn thấy anh.”

Thẩm Nghi Tu cười gằn: “Từ Tấn, cậu chẳng qua chỉ là một thằng sinh viên nghèo rớt mồng tơi, đừng có mơ tưởng Vi Vi sẽ thích cậu. Cô ấy chỉ đang chơi đùa với cậu thôi. Biết điều thì tự biến đi, nếu không tôi có hàng ngàn cách khiến cậu sống không bằng c.h.ế.t.”

“Ồ? Vậy tôi thật sự tò mò, Thẩm tiên sinh định làm thế nào để tôi sống không bằng c.h.ế.t đây?”

“Cậu sẽ không muốn biết đâu. Hơn nữa, cậu tiếp cận Vi Vi chắc chắn là có mục đích khác đúng không? Tôi đã điều tra rõ rồi, cậu và Cao Tuyết là chị em cùng cha khác mẹ. Nếu Vi Vi biết chuyện này, cô ấy sẽ không bao giờ tha thứ cho cậu đâu.”

Cơ thể Từ Tấn cứng đờ, bàn tay đang chặn Thẩm Nghi Tu bất giác nắm c.h.ặ.t thành nắm đ.ấ.m. Ánh mắt Thẩm Nghi Tu lóe lên tia lạnh lẽo, anh đẩy mạnh Từ Tấn ra rồi rảo bước đuổi theo Thời Vi xuống cầu thang.

Dưới sảnh khu nội trú, Thẩm Nghi Tu cuối cùng cũng chặn được cô lại.

“Vi Vi... chúng ta nói chuyện đi.”

“Tôi với anh chẳng còn gì để nói cả. Thẩm Nghi Tu, anh trước đây không phải hạng người như thế này.”

Thẩm Nghi Tu mà cô từng biết, tuyệt đối sẽ không buông ra những lời nh.ụ.c m.ạ người khác như vậy. Thẩm Nghi Tu nhìn cô, trong ánh mắt mang theo sự cầu xin hèn mọn.