“Vi Vi, anh biết tối nay anh nói những lời đó là quá đáng, nhưng anh thực sự quá sợ mất em. Em giận anh thế nào cũng được, đối xử với anh ra sao cũng không sao, nhưng xin em... đừng thích người khác có được không?”
Thời Vi nhìn anh, lòng dâng lên một nỗi chua xót nghẹn đắng. Một lúc lâu sau, cô mới quay mặt đi chỗ khác: “Thẩm Nghi Tu, tôi thực sự không biết liệu chúng ta có nên tiếp tục hay không, và tôi cũng không rõ mình còn yêu anh hay không nữa.”
Một cơn gió lạnh thổi qua, trái tim Thẩm Nghi Tu cũng theo đó mà chìm xuống đáy vực. Từ cái nhìn đầu tiên khi gặp Thời Vi, anh đã hạ quyết tâm phải cưới cô bằng được. Theo đuổi năm năm, khó khăn lắm mới được ở bên nhau, vậy mà chẳng bao lâu sau hai người lại chia tay. Anh đã nỗ lực níu kéo, nhưng đổi lại chỉ là sự xa cách ngày càng lớn của cô. Chẳng lẽ, duyên phận của họ thực sự đã tận?
Phồn hoa như mộng lưu quang tận.
“Vi Vi, em bảo anh một tháng không được gặp Cao Tuyết, anh đã làm được rồi. Hôm nay Thiệu Cảnh Thành gọi điện báo cho anh rằng Cao Tuyết tự sát đang cấp cứu, anh cũng không hề mềm lòng mà đến đó. Trước đây anh đã làm sai rất nhiều chuyện, nhưng anh đang cố gắng sửa đổi, em cho anh thêm một cơ hội nữa được không?”
Thời Vi im lặng rất lâu. Cô hiểu rõ bản thân vẫn còn tình cảm với người đàn ông này. Đặc biệt là khi đối diện với ánh mắt khẩn cầu của anh, cô lại không kìm lòng được mà mềm lòng. Cuối cùng, cô nhìn Thẩm Nghi Tu, khẽ gật đầu: “Được, nhưng đây là cơ hội cuối cùng tôi dành cho anh. Nếu anh còn lừa dối tôi thêm một lần nào nữa, tôi sẽ dứt khoát ra đi, tuyệt đối không quay đầu.”
Vẻ mặt nghiêm túc của cô khiến Thẩm Nghi Tu vừa mừng vừa sợ, anh vội vàng cam đoan: “Em yên tâm, anh tuyệt đối sẽ không bao giờ lừa dối em nữa!”
“Ừ.”
Thẩm Nghi Tu vươn tay ôm c.h.ặ.t cô vào lòng, giọng nói run rẩy vì kích động: “Vi Vi, cảm ơn em đã bằng lòng cho anh thêm một cơ hội!”
Thời Vi mím môi, đang định đáp lời thì đột nhiên cảm thấy vòng tay của Thẩm Nghi Tu buông lỏng. Giây tiếp theo, cô nhìn thấy Thiệu Cảnh Thành lao tới túm lấy cổ áo Thẩm Nghi Tu, giáng một cú đ.ấ.m sấm sét vào mặt anh.
Thẩm Nghi Tu phản ứng cực nhanh, lập tức lao vào đ.á.n.h trả. Hai người đàn ông lao vào nhau như thú dữ. Thời Vi theo bản năng lùi lại mấy bước, đang định đi gọi bảo vệ thì Thẩm Nghiêu và Loan Dụ đã kịp thời chạy tới can ngăn.
Thẩm Nghiêu giữ c.h.ặ.t Thẩm Nghi Tu, còn Loan Dụ thì khống chế Thiệu Cảnh Thành. Thiệu Cảnh Thành điên cuồng giãy giụa: “Loan Dụ, cậu buông tôi ra! Hôm nay tôi nhất định phải dạy cho thằng khốn này một bài học!”
Cao Tuyết đang nằm trong phòng cấp cứu giành giật sự sống suốt mấy tiếng đồng hồ, hắn gọi điện cầu xin Thẩm Nghi Tu đến một chuyến mà anh ta không thèm đoái hoài, kết quả lại ở đây liếc mắt đưa tình với Thời Vi. Càng nghĩ, Thiệu Cảnh Thành càng sôi m.á.u, hận không thể đ.ấ.m nát khuôn mặt của Thẩm Nghi Tu.
Loan Dụ giữ c.h.ặ.t hắn, hạ giọng quát: “Cảnh Thành, cậu bình tĩnh lại đi! Cậu muốn lên đồn cảnh sát ngồi sao?”
Thiệu Cảnh Thành cười lạnh: “Sao cũng được, hôm nay tôi nhất định phải đ.á.n.h c.h.ế.t nó!”
Ở phía bên kia, Thẩm Nghiêu thấy Thẩm Nghi Tu đã bình tĩnh lại thì mới buông tay.
“Nghi Tu, Cảnh Thành vì chuyện của Cao Tuyết nên cảm xúc hơi kích động, em thông cảm cho cậu ấy một chút.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Thẩm Nghi Tu lau vệt m.á.u nơi khóe miệng, ánh mắt lạnh lẽo nhìn về phía Thiệu Cảnh Thành: “Thiệu Cảnh Thành, cậu muốn phát điên thì đi chỗ khác, tôi không rảnh để đ.á.n.h nhau với cậu.”
“Thẩm Nghi Tu, cậu có biết Cao Tuyết đã phải cấp cứu bao lâu rồi không? Cho dù chỉ là bạn bè, cậu cũng nên qua xem một chút chứ! Chỉ vì một người phụ nữ như thế này mà cậu ngay cả sống c.h.ế.t của bạn bè cũng không màng, tôi thật muốn biết cô ta đã cho cậu uống bùa mê t.h.u.ố.c lú gì!”
Thấy hắn chỉ tay vào Thời Vi, thần sắc Thẩm Nghi Tu trở nên cực kỳ đáng sợ.
“Cậu bỏ cái tay xuống cho tôi! Nếu không phải cậu và Cao Tuyết cứ liên tục châm chọc, mỉa mai cô ấy thì mọi chuyện đã không đến mức này. Cậu cũng đừng có dùng đạo đức giả để ép buộc tôi. Cao Tuyết tự sát là chuyện của cô ta, chẳng ai ép cô ta cả. Tôi không là gì của cô ta, không có nghĩa vụ phải đến thăm.”
“Được lắm! Trước đây đúng là tôi mù mắt mới làm bạn với hạng người như cậu!”
Thẩm Nghi Tu mặt không cảm xúc đáp trả: “Câu này nên để tôi nói mới đúng. Những chuyện bẩn thỉu Cao Tuyết làm sau lưng tôi, cậu đều biết rõ nhưng lại chọn cách bao che, tiếp tay cho ả. Tôi và Thời Vi chia tay, cậu cũng có một phần trách nhiệm. Kể từ giây phút này, chúng ta không còn là bạn bè gì nữa!”
Lời tuyên bố của Thẩm Nghi Tu khiến không gian trở nên tĩnh lặng đến đáng sợ. Sắc mặt Loan Dụ và Thẩm Nghiêu đều biến đổi. Thiệu Cảnh Thành sững sờ, ngay sau đó gương mặt tràn ngập vẻ thất vọng và phẫn nộ: “Được! Vậy thì từ nay ân đoạn nghĩa tuyệt!”
Nói xong, Thiệu Cảnh Thành đẩy mạnh Loan Dụ ra, hầm hầm bỏ đi về phía cổng bệnh viện. Loan Dụ nhíu mày nhìn Thẩm Nghi Tu: “Nghi Tu, Cảnh Thành chỉ là giận quá mất khôn thôi, cậu nói tuyệt tình như vậy, sau này làm sao nhìn mặt nhau?”
“Tôi không định nhìn mặt nhau nữa. Thời gian qua vì cậu ta và Cao Tuyết mà tôi và Thời Vi đã xảy ra bao nhiêu mâu thuẫn, chẳng lẽ tôi phải vì hai người bạn đó mà đ.á.n.h mất người phụ nữ của mình?”
Thấy Thẩm Nghi Tu lạnh nhạt như vậy, Loan Dụ đột nhiên thấy hối hận. Nếu lúc nãy anh ta không nhắn tin báo cho Thẩm Nghi Tu biết Thời Vi đang ở đây, có lẽ mọi chuyện đã không ầm ĩ đến mức này.
“Tôi về trước đây.” Thẩm Nghi Tu xoay người đi đến bên cạnh Thời Vi, nắm lấy tay cô dắt đi.
Nhìn bóng lưng hai người, Loan Dụ thở dài phiền muộn. Anh ta quay sang Thẩm Nghiêu, định nói gì đó thì thấy đối phương đang nhìn mình với ánh mắt đầy nghi hoặc.
Loan Dụ chột dạ: “Anh nhìn tôi làm gì?”
“Nghi Tu tại sao lại đột nhiên đến đây, còn bắt gặp Thời Vi đúng lúc như vậy? Có phải cậu đã báo cho nó biết Thời Vi đang ở cùng người đàn ông khác không?”