Cùng Ngày Ly Hôn, Quẹo Vào Cục Dân Chính Với Chú Nhỏ Của Chồng Cũ

Chương 885: Sự Uy Hiếp Của Từ Tấn



 

Mỉm cười nhìn theo bóng lưng Thiệu Cảnh Thành rời đi, khoảnh khắc cửa phòng bệnh đóng lại, nụ cười trên mặt Cao Tuyết trở nên băng giá.

Phồn hoa như mộng lưu quang tận.

Cô ta cầm điện thoại bên cạnh lên, thấy Từ Tấn đã gọi cho mình mấy cuộc, cười lạnh một tiếng, trực tiếp gọi lại.

Đối phương rất nhanh đã bắt máy, giọng nói chất vấn của Từ Tấn truyền đến: “Cao Tuyết, trước đó rõ ràng cô đã đồng ý đóng viện phí cho mẹ tôi, kết quả lại nuốt lời. Bây giờ cô lập tức chuyển tiền viện phí qua đây, nếu không tôi sẽ tung những chuyện cô sai tôi làm lên mạng.”

 

Cao Tuyết nhíu mày, giọng điệu đầy vẻ khó chịu: “Cậu phát điên cái gì thế? Tôi đã bảo trợ lý đi đóng viện phí từ trước rồi.”

“Nếu đã đóng rồi thì tại sao mẹ tôi lại bị đuổi khỏi phòng bệnh vào đêm qua?”

Vẻ mặt Cao Tuyết trở nên lạnh lẽo: “So với chuyện đó, tôi lại muốn hỏi cậu, ngoài việc chụp mấy tấm ảnh mập mờ với Thời Vi ra, cậu không còn tiến triển nào khác sao?”

“Cô còn muốn tiến triển gì nữa?”

Ả mỉm cười đầy ác ý: “Tôi muốn những bức ảnh có thể khiến Thời Vi thân bại danh liệt. Cậu thông minh như vậy, chắc hẳn phải biết mình nên làm gì.”

“Cô chuyển một triệu rưỡi tiền viện phí cho tôi trước đã, nếu không tôi sẽ không làm bất cứ việc gì cho cô nữa!”

Cao Tuyết cười khinh miệt: “Từ Tấn, cậu có tin tôi chỉ cần một câu nói là có thể khiến mẹ cậu bị tống ra khỏi bệnh viện ngay lập tức không?” Dám uy h.i.ế.p ả? Cậu ta còn chưa đủ trình độ.

“Tôi đương nhiên tin, nhưng nếu cô làm vậy, tôi sẽ phơi bày tất cả những chuyện bẩn thỉu cô sai tôi làm lên mạng. Đến lúc đó, Thẩm Nghi Tu sẽ càng ghê tởm cô hơn.”

“Cậu!” Cao Tuyết tức đến nghiến răng, sắc mặt âm trầm cực điểm. Một lúc lâu sau, ả mới lạnh lùng nói: “Được, tôi biết rồi. Tôi sẽ liên lạc với trợ lý ngay, lát nữa tiền sẽ được chuyển vào tài khoản của cậu!”

Nói xong, ả dứt khoát cúp máy rồi gọi cho trợ lý quát tháo một trận vì tội chậm trễ.

Bên kia, Từ Tấn nhanh ch.óng nhận được thông báo tài khoản tăng thêm một triệu rưỡi. Cậu ta cụp mắt, gửi tin nhắn hẹn Thời Vi ra ngoài ăn tối, định bụng sẽ trả lại số tiền cô đã ứng trước đó.

Buổi sáng Thời Vi rất bận, mãi đến gần trưa cô mới thấy tin nhắn. Cô suy nghĩ một lát rồi trả lời: [Xin lỗi, tối nay chị có hẹn rồi, để hôm khác nhé.]

Từ Tấn chỉ đáp lại một chữ: [Vâng.]

Khoảng năm giờ chiều, Thẩm Nghi Tu đã đợi sẵn dưới sảnh tập đoàn Thời Thị. Anh nhận được điện thoại từ Loan Dụ: “Nghi Tu, tối nay rảnh không? Cùng nhau ăn bữa cơm đi, có cả Thẩm Nghiêu và Cảnh Thành nữa.”

Thẩm Nghi Tu thản nhiên đáp: “Không cần đâu, các cậu cứ đi đi, tối nay tôi có việc bận rồi.”

“Nghi Tu, tối qua cả cậu và Cảnh Thành đều quá nóng nảy. Bạn bè bao nhiêu năm, chẳng lẽ chỉ vì chút chuyện nhỏ mà thật sự muốn cắt đứt sao?”

Thẩm Nghi Tu cười khẽ: “Cậu không nên khuyên tôi, mà nên bảo Thiệu Cảnh Thành bớt lo chuyện bao đồng đi, cũng đừng có ép tôi phải gặp Cao Tuyết nữa.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Tôi sẽ nói chuyện lại với Cảnh Thành. Cậu thật sự không đến sao?”

“Đã nói là có việc rồi, không nói nữa.” Cúp điện thoại, Thẩm Nghi Tu sải bước về phía Thời Vi vừa bước ra khỏi cửa công ty.

“Vi Vi.”

“Anh đợi lâu chưa?”

“Không, anh cũng vừa mới tới thôi.”

Hai người lên xe, Thẩm Nghi Tu lái đến một nhà hàng Nhật mà Thời Vi yêu thích. Khi đến nơi, Thời Vi xuống xe trước, còn anh đi đỗ xe. Trong lúc chờ đợi, cô nhận được điện thoại từ Tô Dĩ Ninh.

“Vi Vi, bọn mình sắp lên máy bay rồi, cậu có muốn quà gì không?”

“Mình muốn một anh chàng đẹp trai cao mét chín.” Thời Vi trêu chọc.

Tô Dĩ Ninh bật cười: “Cái đó thì khó mang về quá, cậu chọn cái khác đi.”

“Đùa thôi, mình chẳng thiếu gì cả, cậu mang gì về mình cũng thích. Chúc chuyến đi vui vẻ nhé.”

Cúp điện thoại, Tô Dĩ Ninh nhìn Thẩm Tứ và Đậu Đậu bên cạnh, lòng tràn đầy hạnh phúc. Giấc mơ về một gia đình đầm ấm cùng nhau đi du lịch cuối cùng đã thành hiện thực.

Bên kia, Thời Vi và Thẩm Nghi Tu cùng bước vào nhà hàng. Vừa ngồi xuống, một nhân viên phục vụ đã bưng nước tới.

“Thưa quý khách, buổi tối...” Chữ cuối cùng chưa kịp thốt ra, nụ cười trên mặt người phục vụ đã cứng đờ.

Thời Vi cũng không ngờ lại gặp Từ Tấn ở đây. Cô đang định hỏi thì cậu ta đã nhanh ch.óng lấy lại vẻ chuyên nghiệp: “Chào quý khách, hôm nay cá hồi và cầu gai rất tươi, mời quý khách dùng thử.”

Thẩm Nghi Tu nhướng mày, đáy mắt lướt qua một tia châm chọc: “Vậy cứ theo lời cậu, mỗi thứ một phần, thêm cả sashimi tôm Bắc Cực nữa.”

“Vâng, còn gì nữa không ạ?”

Thẩm Nghi Tu nhìn Thời Vi: “Vi Vi, em xem muốn gọi thêm gì không?”

Thời Vi khép thực đơn lại, nhàn nhạt nói: “Không cần đâu, thế này là đủ rồi.”

Sau khi Từ Tấn rời đi, bàn tay cầm thực đơn của cậu ta nổi đầy gân xanh, sắc mặt cực kỳ khó coi. Suốt bữa ăn, Thời Vi tỏ ra lơ đãng. Thẩm Nghi Tu nhận ra điều đó, anh khẽ hỏi: “Đồ ăn không hợp khẩu vị sao?”

“Không, chỉ là hôm nay em hơi mệt thôi.”

Thời Vi đặt đũa xuống, ánh mắt vô thức nhìn về phía Từ Tấn đang đứng đằng xa. Dường như cảm nhận được, Từ Tấn quay đầu lại. Ánh mắt hai người chạm nhau, Thời Vi mím môi định quay đi thì Từ Tấn đã chủ động cúi đầu trước.