Thời Vi mím môi, đoán rằng cậu ta hẳn là đang bị tổn thương.
Trong mắt cô thoáng qua vẻ áy náy, lẽ ra nên nói rõ với cậu ta sớm hơn.
Thẩm Nghi Tu thu hết phản ứng của Thời Vi vào mắt, sắc mặt có chút trầm xuống.
Mặc dù Thời Vi đồng ý cho anh thêm một cơ hội, nhưng anh có thể nhận ra, Thời Vi đối với anh hoàn toàn không nhiệt tình như trước kia, ngược lại còn có chút lạnh nhạt.
Tình cảm hiện tại của họ giống như đi trên dây, chỉ cần sơ sẩy một chút là sẽ rơi xuống vực sâu vạn trượng, không thể cứu vãn.
Cho nên, anh tuyệt đối không cho phép có bất kỳ sự cố nào xảy ra!
Ăn xong, Thẩm Nghi Tu đưa thẻ cho Từ Tấn: “Thanh toán.”
Thời Vi nhíu mày: “Chúng ta tự ra quầy thanh toán cũng được mà.”
Thẩm Nghi Tu ngẩng đầu nhìn Thời Vi, cau mày: “Vi Vi, trước đây chúng ta đến đây chẳng phải đều là nhân viên giúp thanh toán sao?”
(Chỉ vì đối phương là Từ Tấn mà cô không nỡ sao?)
Thời Vi đang định nói chuyện thì Từ Tấn đã cúi đầu nhận lấy thẻ, thấp giọng nói: “Thẩm tiên sinh vui lòng chờ một lát.”
Sau khi thanh toán xong, Từ Tấn mang thẻ quay lại đưa cho Thẩm Nghi Tu.
“Thưa anh, thẻ của anh đây ạ.”
“Làm phiền rồi.”
“Là việc nên làm ạ.”
Thẩm Nghi Tu nhận lấy thẻ, nhìn Thời Vi nói: “Vi Vi, chúng ta đi thôi.”
Thời Vi nhìn Từ Tấn, có chút muốn nói lại thôi.
Nghĩ ngợi một chút, lại cảm thấy bây giờ không phải lúc nói chuyện, đành phải đứng dậy cùng Thẩm Nghi Tu rời đi.
Mãi cho đến khi ra khỏi nhà hàng, Thẩm Nghi Tu mới nhìn Thời Vi, giọng điệu trầm thấp: “Vi Vi, em đối với Từ Tấn…”
“Thẩm Nghi Tu, vừa rồi có phải anh cố ý không?”
Đối diện với đôi mắt chất vấn của Thời Vi, Thẩm Nghi Tu sững người một chút.
Lát sau, anh gật đầu: “Phải, anh đúng là cố ý, bởi vì anh không thích em quan tâm quá nhiều đến Từ Tấn. Nhưng nếu hôm nay là một nhân viên phục vụ khác, anh bảo người đó đi thanh toán giúp, em còn chất vấn anh như vậy không?”
“Không có nếu như, em đã chọn ở bên anh thì sẽ không dây dưa không rõ với Từ Tấn nữa, cho nên sau này anh không cần thiết phải nhắm vào cậu ta.”
Sắc mặt Thẩm Nghi Tu trầm xuống, muốn nói gì đó nhưng lại nhịn xuống.
“Được, anh biết rồi.”
“Ừ, chúng ta về thôi.”
Trên đường về, hai người vẫn luôn im lặng.
Mãi đến khi xe của Thẩm Nghi Tu dừng trước cửa nhà họ Thời, anh mới không nhịn được mở miệng: “Vi Vi, chẳng lẽ em không cảm thấy trạng thái hiện tại của chúng ta hoàn toàn khác trước kia sao?”
Họ rõ ràng là người yêu, nhưng lại giống như nam nữ mới quen biết không lâu, thăm dò lẫn nhau, thậm chí sợ nói sai lời.
Thời Vi mím môi, cụp mắt nói: “Chúng ta tuy đã quay lại với nhau, nhưng những chuyện xảy ra trước đó vẫn chưa qua đi, có lẽ cần thêm một thời gian nữa mới có thể trở lại trạng thái như trước.”
Nghe vậy, Thẩm Nghi Tu cười khổ một tiếng.
Điều anh sợ là, cho dù có qua thêm một thời gian nữa, họ vẫn sẽ như thế này.
“Ừ, em vào nhà đi, ngủ ngon.”
Thời Vi gật đầu, đẩy cửa xuống xe rời đi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Trở về phòng ngủ, Thời Vi ngồi xuống ghế sofa, vẻ mặt tràn đầy bất lực và mờ mịt.
Vốn tưởng rằng cho Thẩm Nghi Tu một cơ hội nữa, giữa họ có thể quay lại như xưa.
Nhưng bây giờ cô phát hiện, căn bản không thể quay lại trạng thái đôi bên không chút khúc mắc như trước kia được nữa.
Hơn nữa, hiện tại ở chung với Thẩm Nghi Tu, cô cảm thấy rất mệt mỏi.
Đột nhiên, điện thoại rung lên một cái.
Cô mở WeChat, Từ Tấn gửi đến một tin nhắn.
[Chị ơi, chị và Thẩm tiên sinh, tái hợp rồi sao?]
Thời Vi không ngờ Từ Tấn lại nhạy bén như vậy, gõ chữ trả lời cậu ta.
[Ừ.]
Tin nhắn vừa gửi đi không lâu, đối phương đã chuyển một triệu rưỡi qua.
[Chị ơi, đây là tiền viện phí tối qua chị ứng trước giúp em, vốn định lúc mời chị ăn cơm sẽ đưa cho chị, nhưng bây giờ chị và Thẩm tiên sinh đã tái hợp, em hẹn chị ăn cơm nữa thì không thích hợp, thời gian qua cảm ơn chị.]
Nhìn đoạn tin nhắn Từ Tấn gửi, Thời Vi mím môi, một lúc sau mới trả lời.
[Không cần đâu, mẹ cậu sau này nằm viện còn cần rất nhiều tiền, cậu giữ lại đi.]
[Nhưng em đâu là gì của chị, sao có thể lấy tiền của chị được? Chị ơi, em không muốn nợ chị quá nhiều, nếu chị không nhận, ngày mai em sẽ trực tiếp ra ngân hàng chuyển vào thẻ của chị.]
Thời Vi gần như có thể tưởng tượng ra vẻ mặt tủi thân của người bên kia lúc này.
Lần đầu tiên họ gặp nhau là khi Từ Tấn đi một mình trong cơn mưa bão, toàn thân ướt sũng, giống như một kẻ bị cả thế giới ruồng bỏ.
Lúc đó cô vừa chia tay Thẩm Nghi Tu, nhìn thấy cậu ta thì có cảm giác đồng bệnh tương liên, bèn dừng xe trước mặt cậu ta, đưa cậu ta về trường.
Không ngờ hôm sau, hai người lại gặp nhau ở quán bar.
Từ Tấn là nhân viên phục vụ quán bar, mang rượu vào phòng bao cho cô.
Cậu ta nhận ra cô, cũng nhìn thấy năm sáu chai rượu rỗng trên bàn trước mặt cô.
Cậu ta dọn chai rượu đi, lại đổi rượu cô gọi thành nước trái cây.
Thời Vi uống xong thấy không đúng, ngẩng đầu định chất vấn mới phát hiện cậu ta là con gà ướt hôm qua, hai người dần dần quen thân.
Ban đầu cô khá thích khuôn mặt của Từ Tấn, nhưng càng tìm hiểu sâu, cô phát hiện mình và Từ Tấn không hợp nhau.
Hai người cách nhau tám tuổi, sở thích cũng khác nhau.
Một số hành vi của Từ Tấn, trong mắt cô là vô cùng ấu trĩ.
Điểm quan trọng nhất là, cô không có tình cảm nam nữ với Từ Tấn.
Hiện tại cô đối với cậu ta, giống tình cảm chị em hơn, sẽ đau lòng vì sự vất vả của cậu ta, nhưng không phải vì thích.
Cậu ta nên đi yêu đương với những cô gái cùng trang lứa, cô cũng nên trở về vị trí ban đầu của mình.
Nghĩ đến đây, Thời Vi nhận lấy số tiền đó.
[Thời gian qua cảm ơn cậu, còn nữa, chuyện hôm nay, xin lỗi nhé.]
Lúc này, trong công viên tĩnh lặng.
Từ Tấn nhìn câu nói Thời Vi gửi đến, khóe miệng nhếch lên một nụ cười châm chọc.
Phồn hoa như mộng lưu quang tận.