Trong lúc nói chuyện, vì dùng sức quá mạnh, con d.a.o trong tay Từ Tấn đã để lại một vệt m.á.u đỏ tươi trên cổ Cao Tuyết. Cao Tuyết chỉ cảm thấy cổ mình truyền đến một cơn đau rát, nỗi sợ hãi trong lòng cũng theo đó mà lớn dần.
"Từ Tấn, cậu bỏ d.a.o xuống trước đi. Tôi đảm bảo sau này tuyệt đối sẽ không sai khiến cậu nữa, cũng sẽ không bắt nạt cậu nữa đâu."
Từ Tấn nhướng mày, chậm rãi nói: "Dáng vẻ kinh hoàng này của cô trông đẹp thật đấy."
Giọng điệu của cậu ta u ám, không có chút cảm xúc hay d.a.o động nào, cứ như thể đang bàn luận về thời tiết hôm nay vậy.
"Cậu... cậu rốt cuộc muốn thế nào? Tôi có thể cho cậu tiền, cho cậu số tiền mà cả đời này cậu cũng không tiêu hết được..."
"Tiền sao? Ha ha, trước đây tôi quả thực rất cần. Nếu cô nói câu này vào lúc tôi phải làm một ngày bảy tám công việc, mệt đến mức ngất xỉu, có lẽ tôi sẽ rất biết ơn cô. Nhưng bây giờ thì muộn rồi."
Sắc mặt Cao Tuyết trắng bệch, toàn thân run rẩy không ngừng, một chữ cũng không thốt nên lời. Cô ta cảm nhận được... Từ Tấn thực sự muốn g.i.ế.c mình.
Đám vệ sĩ mà cô ta mang theo cũng không ngờ sự việc lại đột ngột xoay chuyển như vậy. Tất cả đều đứng chôn chân tại chỗ, ném chuột sợ vỡ bình, không dám tiến lên nửa bước. Bọn họ đều là người do cha Cao phái đến để bảo vệ cô ta, nếu Cao Tuyết xảy ra chuyện gì, ông ấy chắc chắn sẽ không tha cho họ.
"Từ... Từ Tấn, cậu hãy nghĩ đến mẹ cậu đi... nghĩ đến người mà cậu thích nữa..."
Từ Tấn cười lạnh một tiếng: "Chính vì nghĩ đến người tôi thích, tôi mới quyết định không tiếp tục để cô điều khiển nữa!"
Cao Tuyết sắp sụp đổ đến nơi, cô ta gào lên: "Rốt cuộc cậu muốn làm gì? Từ Tấn, g.i.ế.c người là phải ngồi tù đấy!"
"Ừ, tôi biết chứ. Có điều tôi muốn đ.á.n.h cược một ván, cược xem Cao Huy khi biết mình chỉ còn lại đứa con trai riêng là tôi đây, liệu ông ta có nỡ để tôi c.h.ế.t không. Tôi mà c.h.ế.t thì tập đoàn Cao thị chẳng phải sẽ không có người nối dõi sao?"
"Cho dù ông ấy không làm gì được cậu, nhất định ông ấy cũng sẽ trút giận lên đầu mẹ cậu!"
Từ Tấn im lặng, dường như đang cân nhắc lời đe dọa của Cao Tuyết. Đúng lúc này, một tên vệ sĩ của Cao Tuyết lặng lẽ tiếp cận Từ Tấn từ phía sau. Ngay khi hắn chỉ còn cách cậu ta vài bước chân, Từ Tấn đã cười lạnh: "Nếu mày còn dám lại gần thêm bước nữa, tao sẽ cắt đứt cổ họng cô ta ngay lập tức."
Lời đe dọa khiến tên vệ sĩ cứng đờ người. Hắn đang do dự không biết có nên tiếp tục tiến lên hay không thì tiếng hét ch.ói tai của Cao Tuyết đã vang lên: "Đừng qua đây! Cút xa ra cho tôi!"
Khoảnh khắc vừa rồi, cô ta cảm nhận rõ ràng lưỡi d.a.o sắc lạnh trong tay Từ Tấn lại áp sát vào cổ mình thêm vài phần. Cậu ta là một kẻ điên, thực sự sẽ g.i.ế.c cô ta mất! Càng nghĩ, Cao Tuyết càng thấy sợ hãi tột độ.
Đúng lúc này, tiếng còi xe cảnh sát từ xa vọng lại rồi ngày một gần hơn. Trong mắt Cao Tuyết lóe lên vẻ vui mừng, không ngờ vệ sĩ đã lén báo cảnh sát từ trước. Đợi cảnh sát đến là cô ta sẽ được cứu!
Rất nhanh, bốn năm chiếc xe cảnh sát dừng lại trước mặt mọi người. Mười mấy cảnh sát nhanh ch.óng xuống xe, bao vây lấy hiện trường. Nhìn thấy cảnh sát, Từ Tấn mới từ từ buông con d.a.o trong tay xuống.
Cao Tuyết tìm được cơ hội, lao nhanh về phía cảnh sát, vừa chạy vừa hét lớn: "Đồng chí cảnh sát, vừa rồi cậu ta cầm d.a.o muốn g.i.ế.c tôi, các anh mau bắt cậu ta lại đi!"
Vừa chạy đến trước mặt cảnh sát, cô ta chưa kịp thở phào thì một viên cảnh sát đã trầm giọng lên tiếng: "Cô Cao, chúng tôi nhận được tố cáo cô có liên quan đến một vụ bắt cóc, mời cô theo chúng tôi về đồn để hợp tác điều tra."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Trong mắt Cao Tuyết thoáng qua vẻ không dám tin: "Cái gì? Bắt cóc sao? Các anh có nhầm lẫn gì không..."
"Không nhầm đâu. Người tố cáo chính là Từ Tấn. Tất cả các người đều phải theo chúng tôi về đồn cảnh sát một chuyến."
...
Thời Vi tỉnh lại, phát hiện mình đang ở trong đồn cảnh sát, trong mắt cô tràn đầy vẻ kinh ngạc và không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Cô nhớ rõ trước đó mình đang ăn cơm cùng Từ Tấn ở nhà hàng, đang ăn thì đột nhiên thấy ch.óng mặt rồi ngất đi.
Thấy cô đã tỉnh, một nữ cảnh sát đi đến bên cạnh: "Cô Thời, cô tỉnh rồi à? Cảm thấy thế nào? Có chỗ nào không thoải mái không?"
Thời Vi lắc đầu, đang định hỏi chuyện thì thấy Thẩm Nghi Tu vội vã bước vào. Trông anh phong trần mệt mỏi, gương mặt lộ rõ vẻ tiều tụy.
Phồn hoa như mộng lưu quang tận.
Thời Vi đứng dậy: "Thẩm Nghi Tu, sao anh lại..."
Lời còn chưa dứt, cô đã bị Thẩm Nghi Tu ôm chầm vào lòng. Cảm nhận được lực ôm rất mạnh của anh, Thời Vi theo bản năng muốn giãy giụa: "Thẩm Nghi Tu, anh làm gì thế? Buông em ra trước đã!" Ở đây là đồn cảnh sát, trước mặt bao nhiêu người, anh không thấy xấu hổ sao.
Một lúc lâu sau, Thẩm Nghi Tu mới chịu buông cô ra.
"Vi Vi, em ở đây đợi một lát, những chuyện khác cứ để anh giải quyết."
Anh vừa xuống máy bay đã nhận được điện thoại của trợ lý báo rằng Cao Tuyết bị nghi ngờ bắt cóc Thời Vi, hiện cô đang ở đồn cảnh sát. Suốt quãng đường đến đây, lòng anh tràn ngập sự kinh hoàng và sợ hãi, chỉ sợ cô bị thương hay xảy ra chuyện gì bất trắc. May mà cô vẫn bình an vô sự.
Trong mắt Thời Vi thoáng qua vẻ mờ mịt: "Rốt cuộc là có chuyện gì? Sao em lại ở đây?"
"Lát nữa anh sẽ giải thích rõ với em. Đừng lo lắng, cứ ở đây đợi anh giải quyết xong đã."
"... Ồ."
Sau khi Thẩm Nghi Tu cùng nữ cảnh sát rời đi, Thời Vi ngồi xuống ghế, lòng đầy nghi hoặc. Một lát sau, cảnh sát đến lấy lời khai, cô mới bàng hoàng biết được trong lúc mình hôn mê đã bị bắt cóc.
Cô sững sờ, vội vàng phủ nhận: "Các anh có nhầm không? Sao tôi có thể bị bắt cóc được?" Suốt thời gian qua tiếp xúc với Từ Tấn, cô tự thấy mình cũng hiểu rõ cậu ta, sao cậu ta có thể làm ra chuyện như vậy? Nhưng nghĩ lại... lúc ăn cơm đột nhiên ngất xỉu quả thực rất đáng ngờ.
"Là thật đấy cô Thời, chúng ta lấy lời khai trước đã."
Vì Thời Vi ngất xỉu ngay lúc đang ăn nên cô hoàn toàn không nhớ gì cả. Cảnh sát chỉ hỏi về quá trình cô quen biết và gặp gỡ Từ Tấn. Trong lúc lấy lời khai, Thời Vi cũng biết được sự thật: hóa ra hôm nay Từ Tấn hẹn cô ra ngoài là để thực hiện hành vi bắt cóc, và cậu ta thực sự đã làm điều đó.