Sau khi lấy lời khai xong, cảnh sát mở miệng nói: “Cô Thời, cảm ơn sự hợp tác của cô, bây giờ cô có thể về rồi, tiếp theo cứ ở nhà đợi tin tức là được.”
Thời Vi gật đầu: “Vâng, cảm ơn.”
Bước ra khỏi phòng lấy lời khai, Thẩm Nghi Tu đang đợi bên cạnh lập tức bước tới.
“Vi Vi, chúng ta về thôi.”
Thời Vi nhìn Thẩm Nghi Tu: “Nghi Tu, em muốn gặp Từ Tấn một chút.”
(Cô muốn biết tại sao cậu ta lại bắt cóc mình, và tại sao lại báo cảnh sát?)
Nghe vậy Thẩm Nghi Tu nhíu mày: “Vi Vi, em hẳn đã biết cậu ta và Cao Tuyết là chị em cùng cha khác mẹ, cậu ta ngay từ đầu tiếp cận em là có mục đích, bây giờ gặp cậu ta còn có ý nghĩa gì nữa?”
“Em muốn hỏi cậu ta, tại sao chọn bắt cóc em, nhưng lại báo cảnh sát giữa chừng.”
“Chuyện đó quan trọng sao? Sự thật là cậu ta muốn làm hại em, tại sao em còn muốn gặp cậu ta?!”
“Đối với em là quan trọng.”
Thẩm Nghi Tu hít sâu một hơi: “Được, vậy em đi đi, anh ra ngoài đợi em.”
Nói xong, anh trực tiếp xoay người rời đi, bóng lưng toát lên vẻ tức giận.
Mười phút sau, Thời Vi như nguyện gặp được Từ Tấn.
Nhìn thấy cô, khóe miệng Từ Tấn nhếch lên một nụ cười.
“Chị, không ngờ chị còn chịu gặp lại em.”
Thời Vi ngồi xuống đối diện cậu ta, vẻ mặt vô cảm nhìn cậu ta: “Tại sao cậu lại báo cảnh sát?”
“Bởi vì trên đường bắt cóc chị em hối hận rồi, em không muốn ngồi tù cả đời, cho nên đã báo cảnh sát.”
“Cậu nói dối, có phải ngay từ đầu cậu đã không định nghe lời Cao Tuyết bắt cóc tôi không?”
Nụ cười trên mặt Từ Tấn cứng lại: “Chị, chị nghĩ nhiều rồi, em thật sự chỉ là hối hận giữa chừng thôi.”
Thời Vi cụp mắt, một lúc lâu sau mới chậm rãi nói: “Vậy cứ coi như là tôi nghĩ nhiều đi.”
Cô không hỏi thêm gì nữa, đứng dậy rời đi.
Khoảnh khắc cô xoay người, nụ cười trên mặt Từ Tấn nhạt đi, đôi mắt nhìn chằm chằm vào bóng lưng cô, tràn đầy luyến tiếc.
(Cậu ta quả thực chưa bao giờ định bắt cóc cô, bỏ t.h.u.ố.c cô cũng chỉ là để tội danh Cao Tuyết sai khiến cậu ta bắt cóc Thời Vi được thành lập mà thôi.)
(Nhà họ Cao ở Thâm Thị thế lực không nhỏ, nhưng so với Thẩm thị và Thời thị thì kém hơn nhiều.)
(Chỉ cần Thẩm thị và Thời thị cùng gây sức ép, Cao Tuyết nhất định sẽ bị kết án.)
(Như vậy, Thời Vi cũng sẽ được an toàn.)
(Đây cũng là việc duy nhất cậu ta có thể làm cho Thời Vi.)
Bên kia, Thời Vi bước ra khỏi đồn cảnh sát, thấy Thẩm Nghi Tu dựa vào xe hút t.h.u.ố.c, ánh mắt lóe lên, rảo bước đi về phía anh.
Nghe thấy tiếng bước chân, Thẩm Nghi Tu ngước mắt nhìn một cái: “Gặp xong rồi?”
Anh dập tắt điếu t.h.u.ố.c trong tay, ném vào thùng rác bên cạnh.
“Ừ, Nghi Tu, có chuyện em muốn giải thích với anh.”
“Lên xe đi.”
Thẩm Nghi Tu mở cửa ghế sau, trực tiếp lên xe.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Cảm nhận được sự lạnh lùng của anh, Thời Vi mím môi.
Cô vừa lên xe, Thẩm Nghi Tu đã ra lệnh cho tài xế lái xe.
“Nghi Tu, tối nay em gặp Từ Tấn là…”
“Em không cần giải thích với anh, đây là chuyện riêng của em, anh cũng tin giữa hai người không có gì.”
Thời Vi hít sâu một hơi, nhìn anh chậm rãi nói: “Nhưng dáng vẻ hiện tại của anh hoàn toàn không giống như không tức giận. Em chỉ muốn giải thích rõ ràng với anh, không muốn chúng ta vì chuyện này mà nảy sinh khoảng cách.”
“Nếu em thật sự không muốn nảy sinh khoảng cách, thì hôm nay em đã không đi gặp cậu ta, còn là giấu anh mà đi.”
Nhìn đôi mắt mang theo ý giận của Thẩm Nghi Tu, Thời Vi gật đầu: “Em thừa nhận, chuyện này quả thực em không nên giấu anh, nhưng hôm nay cậu ta hẹn em ăn cơm là muốn cảm ơn em trước đó đã ứng tiền viện phí cho mẹ cậu ta. Vốn dĩ cậu ta bảo em gọi anh đi cùng, nhưng anh đang đi công tác nên em không nói với anh.”
Thẩm Nghi Tu cười lạnh một tiếng: “Là vì anh đi công tác nên không nói với anh, hay là ngay từ đầu em đã không định nói với anh hả?”
Lông mày Thời Vi nhíu lại: “Thẩm Nghi Tu, anh nói chuyện có thể đừng âm dương quái khí như vậy được không? Lúc đó anh đang đi công tác, nếu em nói với anh, anh chắc chắn sẽ nghĩ nhiều, cho nên em mới không nói.”
“Theo em nói như vậy, anh còn phải cảm ơn em đã suy nghĩ cho anh có phải không?”
“Nếu anh cứ nhất quyết phải nói chuyện kiểu âm dương quái khí như vậy thì chúng ta không thể nói chuyện được. Chú Trương, làm phiền dừng xe ở ngã tư phía trước, cháu bắt taxi về là được.”
Nghe vậy vẻ mặt chú Trương có chút khó xử, vô thức nhìn Thẩm Nghi Tu một cái: “Thẩm tổng…”
Sắc mặt Thẩm Nghi Tu lạnh băng: “Chú Trương, cứ lái xe của chú đi, không cần quan tâm.”
“Thẩm Nghi Tu, em nói em muốn xuống xe, anh nghe không hiểu là có ý gì sao?”
“Em tự xem bây giờ là mấy giờ rồi?”
Thời Vi vẻ mặt đầy giận dữ: “Mấy giờ cũng không liên quan đến anh, bây giờ em không muốn ở cùng một không gian với anh.”
(Cô bây giờ chỉ muốn Thẩm Nghi Tu lập tức biến mất khỏi mắt mình, nhìn thấy anh là tức giận.)
“Em yên tâm, còn mười mấy phút nữa là đến nhà em rồi, đến lúc đó em muốn xuống xe anh tuyệt đối sẽ không ngăn cản em.”
“Em một phút cũng không muốn nhịn.”
Phồn hoa như mộng lưu quang tận.
Thẩm Nghi Tu không nói nữa, quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, bộ dạng không muốn tiếp tục giao tiếp với Thời Vi.
Trong xe yên tĩnh trở lại, bầu không khí càng thêm áp lực so với lúc trước.
Mười mấy phút sau, xe dừng trước cửa nhà Thời Vi.
Thời Vi nhìn chú Trương: “Chú Trương, tối nay cảm ơn chú đưa cháu về.”
Nói xong, không thèm nhìn Thẩm Nghi Tu lấy một cái, trực tiếp đẩy cửa xuống xe.
Chú Trương nơm nớp lo sợ nhìn Thẩm Nghi Tu một cái: “Thẩm tổng…”
“Đi thôi.”
“Vâng…”
Thời Vi vừa đi đến cửa thì nghe thấy tiếng xe rời đi phía sau.
Cô quay đầu nhìn lại, chỉ thấy đuôi xe của Thẩm Nghi Tu biến mất ở góc đường.
Trở về phòng ngủ, cô tức giận ném túi xách lên ghế sofa, lấy điện thoại gọi cho Tô Dĩ Ninh.
“Dĩ Ninh, cậu đang làm gì đấy?”
“Đang chuẩn bị đi ngủ, sao thế?”