Nhìn dáng vẻ khóc lóc t.h.ả.m thiết của Đại Lợi, trong mắt Tô Ngọc thoáng qua vẻ đau lòng: "Được rồi, con cũng nên trưởng thành rồi đấy. Buổi tối ở đây không cần con trông đâu, về nghỉ ngơi đi."
Sau khi Đại Lợi rời đi, bà ta mới quay sang nhìn Tô Duệ: "Thế nào? Có phải con bé nhất quyết không chịu đến không?"
Tô Duệ gật đầu: "Vâng, nhưng Thẩm Tứ nói sẽ cố gắng khuyên nhủ em ấy."
Tô Ngọc cười khổ một tiếng: "Tính cách con bé rất giống cô, một khi đã nói không đến thì tuyệt đối sẽ không đến đâu. Cháu cũng không cần liên lạc với con bé nữa. Đây là di chúc cô đã soạn sẵn, sau khi cô đi, cứ theo thế này mà làm."
Vừa nói, Tô Ngọc vừa đưa cho Tô Duệ một tập tài liệu.
Tô Duệ nhíu mày: "Cô út, cô làm thế này có phải hơi sớm quá không? Dù sao kết quả kiểm tra cũng mới có, chỉ cần cô phối hợp điều trị theo phác đồ của bác sĩ, vẫn còn cơ hội bình phục rất lớn mà."
Bàn tay Tô Ngọc cầm tài liệu vô thức siết c.h.ặ.t, một lúc lâu sau bà ta mới lắc đầu: "Không cần đâu, cô không định điều trị. Cứ thế này đi, cháu xem qua tập tài liệu này xem có chỗ nào thiếu sót hay không ổn không."
"Cô út..."
"Tô Duệ, cháu hiểu tính cô mà. Chuyện cô đã quyết định, không ai thay đổi được đâu."
Trước sự kiên quyết của Tô Ngọc, Tô Duệ đành phải nhận lấy bản di chúc để xem qua. Đọc xong, anh ta không khỏi nhíu mày: "Cô để lại cho Dĩ Ninh nhiều tài sản như vậy, em ấy chắc chắn sẽ không nhận đâu."
"Con bé có nhận hay không là việc của nó. Mấy ngày nay cô đã suy nghĩ rất nhiều, quả thực đúng như cháu nói, cô nợ con bé quá nhiều. Đáng tiếc là cô tỉnh ngộ quá muộn, giờ đây dù muốn bù đắp cũng chẳng còn cách nào nữa. Thứ duy nhất cô có thể cho con bé chỉ còn lại những thứ này thôi."
Tô Duệ thở dài, gật đầu đáp: "Được rồi, cháu biết rồi. Bản di chúc này không có vấn đề gì lớn, ngày mai cháu sẽ đi công chứng."
"Được, vất vả cho cháu rồi."
Sau khi Tô Duệ rời đi, Tô Ngọc cầm điện thoại gọi một cuộc gọi.
"Khi nào cậu rảnh, tôi muốn gặp cậu một lát."
Một giờ sau, Andre đẩy cửa phòng bệnh, chậm rãi bước vào. Đứng bên giường bệnh, hắn ta từ trên cao nhìn xuống Tô Ngọc, hận ý nơi đáy mắt không hề che giấu.
"Bà Tô, bà tìm tôi có việc gì?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Cậu hẳn đã biết, việc gia tộc cậu suy tàn là do một tay tôi gây ra. Hôm nay tôi tìm cậu đến đây cũng là vì chuyện này."
Bàn tay Andre vô thức nắm c.h.ặ.t thành quyền, sát ý hiện rõ trong đôi mắt nhìn bà ta. Hắn lạnh lùng hỏi: "Bà muốn nói gì?"
"Tôi biết cậu hận tôi. Tôi cũng chẳng còn sống được bao lâu nữa, nên cũng không sợ cậu trả thù. Nhưng con gái tôi vô tội, hy vọng cậu có thể tránh xa con bé ra một chút, đừng tiếp tục lừa gạt nó nữa. Cậu ở bên con bé chỉ là để trả thù tôi thôi, đúng không?"
Andre cười lạnh: "Cho dù bà có bệnh tật, tôi cũng sẽ không tha cho bà đâu." Thứ gọi là lòng trắc ẩn đã c.h.ế.t sạch trong hắn kể từ ngày gia tộc sụp đổ và em gái hắn bị hại c.h.ế.t rồi.
"Được, bất kể cậu muốn phơi bày mọi chuyện với truyền thông hay làm gì khác, tôi đều chấp nhận. Chỉ cần cậu không tiếp cận con gái tôi nữa."
Andre lắc đầu: "Không, tôi sẽ vẫn tiếp tục qua lại với Đại Lợi. Trước khi bà c.h.ế.t, tôi sẽ cho bà nếm trải nỗi đau khổ mà tôi đã phải chịu đựng suốt những năm qua. Bà cứ từ từ mà cảm nhận đi, rồi hãy mang theo trái tim đầy tội lỗi và hối hận đó mà rời khỏi thế giới này!"
Nói xong, hắn dứt khoát xoay người rời đi.
Tô Ngọc hít một hơi thật sâu, ánh mắt dần trở nên âm trầm. Vốn dĩ bà ta định tha cho Andre một con đường sống, nhưng đối phương đã không biết điều, bà ta cũng không cần thiết phải nương tay nữa. Trước khi nhắm mắt, bà ta phải khiến Andre không còn cơ hội làm hại Đại Lợi. Nghĩ đến đây, đáy mắt Tô Ngọc lóe lên một tia lạnh lẽo thấu xương.
Một tháng tiếp theo, cuộc sống của Tô Dĩ Ninh trôi qua rất bình lặng. Mỗi ngày cô ngoài việc đưa đón Đậu Đậu đi học thì thời gian còn lại đều ở nhà học cắm hoa hoặc tìm hiểu tin tức ngành d.ư.ợ.c. Cô tuyệt nhiên không nhắc đến Tô Ngọc trước mặt Thẩm Tứ, cũng không hề hỏi thăm tình hình của bà ta.
Phồn hoa như mộng lưu quang tận.
Thẩm Tứ đã mấy lần định mở lời nhưng đều bị cô khéo léo lảng sang chuyện khác. Anh vốn tưởng rằng thời gian còn dài, có thể từ từ khuyên nhủ để cô đi gặp Tô Ngọc một lần, tránh để lại nuối tiếc về sau.
Nào ngờ một tháng sau, anh đột ngột nhận được điện thoại từ Tô Duệ, báo rằng Tô Ngọc đã bị bắt giam vì nghi ngờ mưu sát.
Thẩm Tứ kinh ngạc: "Bà ấy không phải đang bệnh nặng sao? Sao lại đột ngột bị bắt?"
Đầu dây bên kia truyền đến tiếng gió vù vù, rõ ràng Tô Duệ đang đi rất vội: "Bây giờ tôi cũng chưa rõ tình hình cụ thể, đang bảo luật sư đi tìm hiểu. Người đứng ra tố cáo bà ấy cậu cũng quen đấy, là Andre."
Thẩm Tứ im lặng một lát rồi nói: "Tôi và Andre từng hợp tác, nhưng từ khi về nước thì không còn liên lạc nữa."
"Nếu cậu đồng ý, có thể liên hệ với Andre bảo cậu ta rút lại cáo buộc không? Sức khỏe của cô út tôi hiện giờ rất kém, vào tù thì chỉ có con đường c.h.ế.t thôi."
"Chuyện này, e là tôi không thể giúp cậu được."
Nếu anh đặt mình vào vị trí của Andre, khi biết kẻ thù đã phá hủy gia đình và hại c.h.ế.t em gái mình, anh cũng sẽ không dễ dàng tha thứ. Anh không có tư cách để khuyên Andre buông bỏ, hơn nữa đây cũng là cái giá mà Tô Ngọc phải trả cho những việc mình đã làm.