Cùng Ngày Ly Hôn, Quẹo Vào Cục Dân Chính Với Chú Nhỏ Của Chồng Cũ

Chương 898: Tô Ngọc Qua Đời Trong Tù



 

Tô Duệ sững sờ, trầm giọng hỏi: "Có phải cậu biết chuyện gì không?"

"Cậu có thể đi điều tra về cái c.h.ế.t của em gái Andre, chuyện đó có liên quan đến bà Tô đấy."

Phồn hoa như mộng lưu quang tận.

"Được, tôi biết rồi. Cảm ơn cậu đã cho tôi biết."

Kết thúc cuộc gọi, Thẩm Tứ đặt điện thoại xuống, đứng dậy lên lầu tìm vợ. Bước vào phòng ngủ, thấy Tô Dĩ Ninh vẫn đang ngủ trưa, anh nhẹ nhàng đi đến bên giường ngồi xuống, lặng lẽ ngắm nhìn gương mặt bình yên của cô.

Trước đây khi Tô Dĩ Ninh bị Tô Ngọc bắt đi, anh đã từng nghĩ cả đời này sẽ mất cô mãi mãi. Chính vì vậy, anh không hề có chút thiện cảm nào với Tô Ngọc, càng không muốn có bất kỳ mối liên hệ nào với bà ta.

Nhưng dù sao đi nữa, đối phương cũng là mẹ ruột của Tô Dĩ Ninh, cho dù trước đó cô từng nói không muốn gặp lại Tô Ngọc, tình huống hôm nay vẫn phải nói với Tô Dĩ Ninh một tiếng, còn việc có đi nước M hay không, do Tô Dĩ Ninh quyết định.

Hơn nửa tiếng sau, Tô Dĩ Ninh cuối cùng cũng tỉnh.

Vừa mở mắt đã thấy Thẩm Tứ ngồi bên giường nhìn mình, cô sững người một chút.

Đưa tay dụi mắt, phát hiện Thẩm Tứ vẫn còn đó, mới biết mình không phải đang nằm mơ.

Cô từ từ ngồi dậy, giọng nói còn mang theo vẻ ngái ngủ: “Sao anh lại ở đây? Giờ này không phải anh nên ở thư phòng xử lý tài liệu sao?”

“Nhớ em, nên lên xem em một chút.”

Tô Dĩ Ninh vẻ mặt không tin: “Anh đột nhiên qua đây, chắc chắn có chuyện gì.”

Thẩm Tứ có chút bất lực, cười nói: “Quả nhiên không giấu được em.”

“Đó là vì em hiểu anh, từ lúc em m.a.n.g t.h.a.i đến giờ, chưa bao giờ có buổi chiều nào anh đột nhiên lên thăm em cả.”

“Được rồi, em rửa mặt trước đi, anh xuống lầu đợi em.”

“Được.”

Tô Dĩ Ninh rửa mặt xong xuống lầu, đi đến ngồi bên cạnh Thẩm Tứ.

“Rốt cuộc anh muốn nói với em chuyện gì? Thần thần bí bí.”

“Dĩ Ninh, bà Tô bị cáo buộc mưu sát, hiện tại đã bị bắt vào tù.”

Nụ cười trên mặt Tô Dĩ Ninh cứng lại, lập tức lạnh lùng nói: “Liên quan gì đến em? Trước đó em chẳng phải đã nói rồi sao, bất cứ chuyện gì của bà ấy cũng không cần nói cho em biết nữa, em không quan tâm.”

“Vừa rồi anh nghe Tô Duệ nói sức khỏe bà ấy rất kém, nếu cứ bị nhốt trong tù, rất có thể không trụ được đến nửa năm như bác sĩ dự đoán. Anh chỉ muốn nói cho em biết chuyện này, em tự quyết định có muốn đi gặp bà ấy hay không.”

Tô Dĩ Ninh cụp mắt, một lúc lâu sau mới ngẩng đầu nhìn Thẩm Tứ: “Em không đi, em cũng sẽ không cảm thấy nuối tiếc, cho nên anh không cần lo lắng cho em.”

(Cô và Tô Ngọc cho dù gặp mặt cũng chẳng có gì để nói.)

(Lúc về nước, cô đã quyết định sau này coi như không có người mẹ này.)

(Bây giờ nếu cô đi gặp Tô Ngọc, chính là phản bội lại bản thân đã chịu bao nhiêu uất ức ở nước M trước kia.)

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

(Cô không muốn tha thứ, cũng không làm được việc tha thứ.)

(Có thể một ngày nào đó sau này, cô nhớ lại chuyện này sẽ hối hận, nhưng đó là chuyện sau này, cô không muốn quản.)

Thấy vẻ mặt Tô Dĩ Ninh kiên quyết, Thẩm Tứ gật đầu: “Được, anh hiểu rồi, sau này anh sẽ không nhắc đến chuyện này trước mặt em nữa.”

“Ừ.”

Thời gian tiếp theo, Thẩm Tứ lại lần lượt biết được tin tức của Tô Ngọc từ chỗ Tô Duệ.

Nghe nói vì sức khỏe quá kém, bà ta mấy lần ngất xỉu trong tù, sau đó được đưa đến bệnh viện điều trị xong lại bị đưa vào tù.

Phía Andre nhất quyết không chịu hòa giải, chỉ yêu cầu quan tòa phạt nặng.

Gia tộc Nick vì chuyện Tô Ngọc vào tù cũng rơi vào vòng xoáy dư luận, sau đó nhờ Mary nâng đỡ Victor lên nắm quyền mới miễn cưỡng ổn định được cục diện.

Hiện tại nội bộ gia tộc Nick chính là thế chân vạc giữa Victor, Tô Duệ và Craig, đạt được sự cân bằng vi diệu.

Có điều những chuyện này Thẩm Tứ đều không quan tâm lắm, dù sao cũng không liên quan quá nhiều đến anh và Tô Dĩ Ninh.

Mấy tháng sau, tin tức Tô Ngọc qua đời trong tù truyền đến.

Lúc Thẩm Tứ nhận được điện thoại của Tô Duệ, anh đang cùng Tô Dĩ Ninh đi khám thai.

“Cô út tôi để lại cho Dĩ Ninh một khoản di sản, cậu và Dĩ Ninh khi nào rảnh đến nước M một chuyến?”

Thẩm Tứ đang định trả lời thì Tô Dĩ Ninh cầm phiếu kiểm tra từ phòng khám đi ra, trên mặt mang theo nụ cười: “A Tứ, bác sĩ nói em bé rất khỏe mạnh.”

Nhận lấy phiếu kiểm tra Tô Dĩ Ninh đưa, khóe miệng Thẩm Tứ nhếch lên một nụ cười.

“Ừ, anh họ, tối tôi trả lời anh sau.”

Cúp điện thoại, Thẩm Tứ cất điện thoại đi, cầm phiếu kiểm tra xem đi xem lại, trên mặt tràn đầy nụ cười.

“Đẹp thật.”

Thấy anh cười vẻ mặt dịu dàng, Tô Dĩ Ninh ghé sát vào người anh, chỉ vào hình ảnh trên đó nói: “Cái này là mũi, cái này là miệng…”

Nhìn chằm chằm vào hình ảnh đó một lúc lâu, Thẩm Tứ mới cẩn thận cất đi, nắm tay Tô Dĩ Ninh đi ra ngoài bệnh viện.

Sau khi lên xe, Tô Dĩ Ninh đột nhiên nhớ ra lúc nãy anh đang gọi điện cho Tô Duệ: “Đúng rồi, Tô Duệ tìm anh có việc gì?”

Do dự một lát, Thẩm Tứ nhìn cô: “Vừa rồi cậu ta nói với anh, bà Tô để lại cho em một khoản di sản, hỏi chúng ta khi nào có thời gian đến nước M xử lý chuyện này một chút.”

Tô Dĩ Ninh mím môi, mở miệng nói: “Lát nữa anh gọi điện cho anh ta, bảo anh ta quyên góp cũng được, tự mình giữ lại cũng được, em không cần.”

“Được.”