Cung Son

Chương 14



Vệ Lê Mân thở dài một tiếng, buông ta ra.

Ta nhìn thấy thạch tín mà ta giấu trong người nằm trên tay hắn. Vệ Lê Mân giơ thạch tín lên, lui về sau hai bước.

Tiếng ồn ào huyên náo bên ngoài càng tăng lên, ầm một tiếng, hình như cửa cung đã bị công phá rồi.

“Như Tinh, ta đã không còn cái gì nữa rồi, nước Tây Quốc cũng không còn, ta không có cách nào khác để yêu nàng nữa.” Vệ Lê Mân cười, mở gói t.h.u.ố.c ra: “Nàng cũng nói ta không biết yêu nàng như thế nào, vậy thì buông bỏ đi.”

Vệ Lê Mân ngửa đầu đổ toàn bộ số thạch tín kia vào trong miệng.

Ta đột nhiên cả kinh, muốn ngăn cản, nhưng chân lại mềm nhũn mà té xuống giường. Dược liệu của mê d.ư.ợ.c còn chưa hết, cả người ta đều mỏi nhừ, khó có thể nhúc nhích được.

Vệ Lê Mân lấy đồ đ.á.n.h lửa ra, đốt lên đệm mềm trên tháp, sau đó bước từng bước về phía ta, ngồi xổm xuống, ôm lấy ta: “Vốn dĩ ta nghĩ, nếu như nàng muốn mạng ta, ta sẽ cho nàng, chỉ là con đường hoàng tuyền này nàng cũng phải đi cùng ta.”

“Nhưng bây giờ, nàng không cần mạng của ta nữa rồi, vậy thì ta không có lý do nào để kéo nàng cùng c.h.ế.c.” Vệ Lê Mân gắt gao ôm c.h.ặ.t ta: “Nhưng mà, ta vẫn rất muốn rất muốn nàng đi cùng ta.”

“Cho nên, ngọn lửa này nàng không nên trách ta, tất cả đều để mặc cho số phận đi.” Nụ hôn của Vệ Lê Mân nhẹ nhàng rơi lên trán ta.

Lửa càng cháy càng lớn, cháy qua cái ghế, cháy qua bàn trang điểm, cháy qua cây Quân T.ử Lan ở đầu giường, dần dần lan ra khắp cả phòng, ta lại không thể nhúc nhích như cũ.

Mà m.á.u từ miệng Vệ Lê Mân cũng rơi xuống đầu vai ta.

Bên trong ngọn lửa đang thiêu đốt này, ta nhìn thấy mặt Vệ Lê Mân bị ánh lửa chiếu rọi thành màu cam đỏ. Đột nhiên, ta nhớ tới buổi chiều ngày ấy, hắn và ta hái đóa hoa này, cũng có ánh sáng màu cam chiếu lên trên mặt hắn, trên mặt hắn còn có sự nghiêm túc và ôn nhu.

“Thực xin lỗi...” Vệ Lê Mân đã không còn sức lực để ôm lấy ta, cả người tựa vào người ta, ba chữ này chính là tất cả sức lực mà hắn dùng.

Sự sợ hãi nhất thời xông lên đầu, tựa như ngọn lửa đang hừng hực thiêu đốt vậy, dần dần bao phủ ta.

“Như Tinh… Như Tinh… ” Trong lúc ta đang sắp tuyệt vọng, ta liền nghe thấy tiếng của Lưu Quang và Hoàn Dã.

“Thật tốt, nàng được cứu rồi.” Âm thanh của Vệ Lê Mân đã rất yếu ớt rồi.

“Chúng ta cùng đi...” Nước mắt của ta không tự chủ được mà rơi xuống, ta đưa tay muốn níu Vệ Lê Mân lại, nhưng liền phát hiện rằng ngay cả ta cũng không đứng nổi.

“Két" Cột nhà trên đầu bị đốt gảy. Cùng lúc đó, tiếng gào thét của Lưu Quang và Hoàn Dã càng ngày càng gần.

Vào thời khắc ta nhìn thấy Lưu Quang và Hoàn Dã phá cửa xông vào thì cuối cùng cột nhà trên đầu cũng không nhịn được mà rơi xuống.

Trong cảnh nghìn cân treo sợi tóc, ta bị Vệ Lê Mân đẩy ra, đẩy về phía Hoàn Dã đang chạy tới.

“Ta thật sự...”

Ta còn không nghe được tiếng nói sau cùng của Vệ Lê Mân, hắn đã bị cột nhà đập phải, mất đi âm thanh.

Ta gần như là ngây ngốc ở bên trong đám cháy nhìn Vệ Lê Mân đang dần dần bị ngọn lửa c.ắ.n nuốt, là Hoàn Dã bế ta ra ngoài.

Ở trong đình viện của Bạch Ngọc Cung, Hoàn Dã ôm ta, dùng giọng run rẩy mà an ủi ta “Không sao... Không sao... Tất cả đều kết thúc rồi.”

Mà ngọn lửa vẫn còn đang cháy hừng hực ở phía sau.

Ta cảm thấy cánh tay bị ngọn lửa làm bị thương của ta có cảm giác mát nhè nhẹ. Ta nhìn lên cánh tay, quả nhiên có hoa tuyết đang rơi lên trên.

Thường Nhi nói, đợi đến khi trận tuyết đầu tiên rơi, mọi thứ đều sẽ kết thúc.

Hiện tại.. Quả nhiên.

Hôm đó, ngọn lửa cháy cả một đêm, cháy sạch cả Bạch Ngọc cung, cháy tới mức ngay cả đình viện phía sau cũng không thể tránh được mà bị vạ lây.

Vào mùa đông kia, bắt giữ hoàng thất của Tây Quốc, khôi phục an ninh trực tự, bố trí cho lưu dân, Hoàn Dã và Lưu Quang làm rất nhiều chuyện, chỉ là ta không hiểu nhiều lắm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Rốt cục cùng vào thời điểm đầu xuân, mọi thứ đều đã kết thúc.

Lưu Quang lấy thân phận là con trai trưởng của Tây Quốc mà đăng cơ xưng Vương, ký kết hiệp định giữa hai quốc gia, đem Tây Quốc trở thành nước chư hầu của nước Mạn.

Bên ngoài hoàng thành, Lưu Quang lôi kéo tay áo của ta, có chút không buông: “Tỷ tỷ, tỷ thật sự không ở lại sao?”

Từ sau khi chuyện đó kết thúc, Lưu Quang lại gọi ta là tỷ tỷ. Đều đã thái bình, đệ ấy lại muốn làm tiểu hài t.ử được tỷ tỷ bảo vệ.

“Tỷ... Nên đưa mẫu hậu về nhà rồi.” Ta vuốt ve quan tài, mỉm cười nói: “Mẫu hậu, nên trở về đoàn viên với phụ thân rồi.”

Lưu Quang không lên tiếng nữa, nỗi buồn trong mắt nhiều hơn một chút.

Ta cười xoa xoa đầu Lưu Quang, sau đó mới phát hiện đệ ấy đã cao hơn ta rất nhiều rồi, ta vậy mà phải nhón chân mới có thể chạm đến đỉnh đầu của đệ ấy.

“Tỷ tỷ, trong lòng... Tỷ còn nghĩ đến hắn sao?” Đột nhiên Lưu Quang lên tiếng hỏi ta, “Tỷ thật sự yêu hắn rồi sao?”

Người Lưu Quang hỏi, là Vệ Lê Mân.

Ta vốn tưởng rằng, sau khi mọi thứ chấm dứt ta sẽ quên Vệ Lê Mân đi.

Nhưng mà, vào thời điểm đầu xuân, ta đi xem Bạch Ngọc cung vẫn chưa tu sửa, đột nhiên trên phế tích đó nở ra một đóa Quân T.ử Lan.

Đóa Quân T.ử Lan nhiệt liệt giống lửa vậy.

Những đoạn hồi ức thống khổ mà Vệ Lê Mân gây ra cho của ta, sự d.a.o động, sợ hãi, liền xông hết lên đầu.

Vệ Lê Mân đã xuyên đời ta gần mười năm đời người, ta không có khả năng không có chút cảm tình nào với hắn: Có hận, có chán ghét, có e ngại... Về phần yêu, có lẽ có chút gì đó đã từng làm trái tim ta rung động, nhưng đó không tính là yêu.

Nhưng mà, ta thường xuyên mơ thấy hắn, mơ thấy hắn trong buổi chiều ngày hôm đó, mơ thấy hắn trong đám lửa ngày hôm đó, còn có cả câu nói mà hắn chưa nói hết...

Ta thở dài một tiếng, không trả lời Lưu Quang, chỉ nói một câu: “Nhớ giúp tỷ tưới nước cho chậu Quân T.ử Lan kia.”

Ta đã hái nó ra từ trong phế tích.

Quay đầu, đi về phía đoàn hộ tống, Hoàn Dã còn đang chờ ta, chờ ta cùng nhau về nhà.

Duyên Tròn Mộng Lành

Ta từng bước từng bước đi xuyên qua bóng mát do tường thành phủ xuống, đợi đến bước vào trong ánh mặt trời, ta quay đầu nhìn thấy Lưu Quang đang đưa lưng về phía ta, giống như không dám nhìn ta rời đi vậy.

“Quay về đi!” Ta hô to một tiếng với đệ ấy, đệ ấy lại khoát tay, vẫn đưa lưng về phía ta, quật cường không đi.

Ta cười khẽ một chút, lắc đầu, tiếp tục đi về hướng Hoàn Dã.

Hắn đã đi về phía ta, trong tay còn đang cầm một vòng hoa: “Lúc nãy đợi muội, thấy hoa dại ven đường nở thật đẹp, liền làm một cái vòng tay, ta mang cho muội nhé?”

Động tác giúp ta buộc vòng hoa của Hoàn Dã rất dịu dàng.

Khi ta nhìn hắn cúi đầu, những sợi tóc lòa xòa trên trán nhẹ bay trong gió, ta đột nhiên nhớ tới lời lúc trước Lưu Quang lén nói với ta: “Biểu ca đối với tỷ thật có lòng. Lúc nhỏ thì tặng hoa tặng sáo cho tỷ, khi lớn thì vì tỷ mà làm con tin, thay tỷ trù tính, vì tỷ mà hết lần này đến lần khác mà chịu áp lực án binh bất động, tỷ nên nắm cho thật c.h.ặ.t.”

Đầu ngón tay của Hoàn Dã chạm vào cổ tay của ta, đó là cảm giác ấm áp tựa như ánh nắng ngày xuân hôm nay vậy.

Đợi sau khi hắn buộc xong vòng tay cho ta, ta liền đưa tay cầm lấy tay hắn.

Nếu như ấm áp đã đến gần ta, thì tất nhiên ta phải bắt lấy.

Hoàn toàn văn