Ta từng bước lùi về sau, muốn đạp cửa xông ra, nhưng Vệ Lê Mân lại nắm cổ áo ta, kéo ta lại. Hắn một hơi uống cạn chén trà, rồi siết gáy ta, cưỡng ép chuyển qua miệng ta.
Sau nụ hôn ấy, ta mất sức ngã ra đất, Vệ Lê Mân thấy ta như vậy hình như cũng thở phào nhẹ nhõm. Hắn ngồi cạnh ta, ôm c.h.ặ.t ta, bắt đầu nói:
"Như Tinh, bọn họ đợi khi trời vừa sáng sẽ đ.á.n.h vào đúng không? Nước Tây Quốc mất rồi, ta biết từ lâu rồi."
"Thực ra lúc đầu, khi không đạt được thỏa thuận với Tả Hoàn Dã là ta đã biết nước Tây Quốc không còn trụ được bao lâu nữa rồi."
"Ta vốn tưởng, mình làm cửu ngũ chí tôn thì có thể xứng đôi vừa lứa với nàng. Nhưng ta không phải người đã được định sẵn sẽ làm vua, ta không biết trị quốc, tổ phụ cũng hận ta đã g.i.ế.c hoàng huynh, hận ta khiến mẫu phi tức c.h.ế.t, còn khăng khăng làm theo ý mình muốn cưới nàng làm vợ, còn nghị hòa với nước Mạn vì nàng nên không muốn giúp ta."
"Giờ ta mới biết, dù làm hoàng đế, ta cũng không thể che chở cho nàng."
"Còn nàng vĩnh viễn coi ta là kẻ thù, ta quá tức giận mới không giữ được mình mà làm đau nàng."
"Nhưng hôm nàng tổ chức sinh thần cho ta, tặng ta ngọc tỏa, cô cô bảo nàng thương ta, ta đã cho là thật, ta tưởng nàng cũng bắt đầu thay đổi rồi. Nàng bảo nàng không muốn đeo kim tỏa, ta chưa từng nghĩ đến những chuyện đó, ta chỉ muốn làm một đôi kim ngọc lương duyên với nàng mà thôi."
"Nàng đồng ý rồi, ta tưởng nàng đã thực sự đón nhận ta. Ta cũng đã bàn với Tả Hoàn Dã rồi, chỉ cần để nàng lại, ta có thể cắt nhượng thành trì cho hắn, nhưng hắn không nghe."
Duyên Tròn Mộng Lành
"Ta dốc hết sức lực muốn giữ cho được đất nước này, vậy mới giữ được nàng, nhưng lại phí công, trong tay ta, nước nhà ngày một lụi bại."
"Cùng lúc ấy, ta lại phát hiện ra nàng đang diễn kịch, nàng không hề đón nhận ta. Nhưng dù có là vậy, ta cũng cũng ngậm đắng nuốt cay, chỉ để được ở cạnh nàng lâu hơn chút."
"Vậy nên lúc hoàng huynh mưu phản, ta đã chuẩn bị tất cả, trốn ra ngoài. Ở núi Tam Điệp, ta cũng sợ nàng đau, nhưng Lưu Quang lại giành nàng với ta, ta quá sợ mất đi nàng nên mới không dám buông tay."
"Ngày hôm ấy, ở rừng trúc, ta rất bất an, bởi vì tốc độ tiến đ.á.n.h kinh thành của nước Mạn quá nhanh. Lúc thấy nàng, ta luôn sợ sẽ mất đi nàng, vậy nên mới không làm chủ được bản thân, điên cuồng muốn để lại dấu tích trên người nàng, khiến nàng hoàn toàn thuộc về ta."
"Ta chưa từng có ý muốn làm đau nàng, ta chỉ hi vọng bên cạnh nàng không có bất cứ gã nam nhân khác, không có vết tích của chúng. Ta phá hỏng hết đồ Lưu Quang tặng nàng, nhưng sau đó đã đền cho nàng toàn là thứ tốt hơn."
"Lúc ta nhận tin báo từ tiền tuyến nói nước Mạn còn ba tòa thành nữa sẽ đ.á.n.h đến hoàng thành, ta biết tất cả sắp kết thúc rồi."
"Ta đưa nàng về rồi, ở đây có quân đội, chúng ta có thể chống đỡ thêm một thời gian nữa. Vả lại... ta muốn nói hết với nàng những điều lúc trước chưa nói."
"Suốt mấy hôm về cung ta đã nghĩ, ta sẽ đối xử với nàng tốt hơn, tốt đến mức nếu nàng yêu ta, thì dù nước Mạn có công phá hoàng thành, nàng cũng sẽ giữ mạng cho ta, đến khi ấy, ta có thể cùng về nước Mạn với nàng."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Nhưng cuối cùng tất cả đều chỉ là hi vọng xa vời, nàng vẫn muốn g.i.ế.c ta."
"Như Tinh, thực ra ta không hề hối hận, vì chỉ có làm vậy ta mới có thể ngăn nàng không bị phụ hoàng làm nhục, chỉ có như vậy mới có thể ở cùng nàng trong những tháng ngày ngắn ngủi."
"Nàng và mẫu phi ta mắng chẳng sai, ta là một tên điên, y như phụ hoàng ta. Nhưng khi ấy, ông ta vẫn còn nước Tây Quốc hùng mạnh để phung phí, còn ta thì chẳng có."
"Nàng nói, ta không xứng nói yêu nàng, nhưng ta đã dùng cả nước Tây Quốc để yêu nàng rồi, nàng còn muốn ta phải yêu nàng thế nào nữa?"
Nói đến đây, Vệ Lê Mân đã nổi điên, mắt hắn đỏ rực, tay ôm siết ta.
Ta muốn phản bác hắn:
Hắn không nên đổ hết lỗi lầm của hắn, những vết thương hắn gây ra trên cơ thể ta là trách ta không yêu hắn. Ta không yêu hắn vốn không phải là lí do để hắn làm đau ta, bức ép ta.
Nhưng ta cũng không nên trở thành lí do để hắn hủy đi cả một đất nước, thậm chí còn nói ra câu phá hủy đất nước này là vì yêu ta như thế.
Thậm chí có lẽ thứ hắn nhận định vốn chẳng phải yêu.
...
Nhưng ý thức của ta đang mất dần, cả người mất sức, đến cả miệng cũng khó mở ra, chứ đừng nói đến chuyện phản bác.
Ta chậm rãi khép mắt, dần dần chẳng nghe rõ lời của Vệ Lê Mân nữa…
Ta bị tiếng ồn đ.á.n.h thức.
Trời đã sáng, âm thanh huyên náo của thiên quân vạn mã cùng âm thanh chạy khắp nơi của nhóm cung nhân đ.á.n.h thức ta. Ta nằm trên giường nhỏ trong Bạch Ngọc cung, còn Vệ Lê Mân thì lẳng lặng bên cạnh nhìn ta với vẻ mặt phức tạp.
“Vì sao không g.i.ế.c ta?” Vệ Lê Mân hỏi ta.
Lưu Quang đưa cho ta hai gói t.h.u.ố.c, một cái là thạch tín, còn cái khác là mê d.ư.ợ.c. Ta cứ rối rắm mãi, cuối cùng đưa mê d.ư.ợ.c cho Thường Nhi.
Nhưng vì ta mềm lòng, cuối cùng lại đổi lại được tính mạng của mình.
“Bỏ đi, không quan trọng.” Vệ Lê Mân ôm lấy ta, cằm cọ trên đỉnh đầu ta: “Ta xem như... Nàng còn có chút tình cảm với ta vậy.”