Bà ta không nảy sinh nghi ngờ, thậm chí còn vui vẻ bảo đảm nhất định sẽ làm xong với ta.
Ngày sinh thần hôm đó, ta nhờ bà ta đi mời Vệ Lê Mân đến thay mình. Vệ Lê Mân bận bịu, đến tận canh ba lúc nửa đêm mới đạp lên bóng tối bước vào cung Bạch Ngọc.
Lúc nhìn thấy khóa ngọc, Vệ Lê Mân nổi trận lôi đình, quay đầu giận cá c.h.é.m thớt chưởng sự: “Người trong cung nhớ được sinh thần của trẫm cũng chỉ có cô cô đúng chứ? Trẫm nói bao nhiêu lần rồi, cô cô không cần nhớ, trẫm không cần thứ này.”
Bà ta hoảng sợ, trên mặt còn tỏ vẻ ủy khuất, trong lòng ta thấy không đành lòng nhưng không dám tùy tiện đi nhận trách nhiệm.
“Cô cô già rồi, về nhà dưỡng lão đi.” Vệ Lê Mân nói một câu rồi trục xuất bà ta khỏi cung.
Lúc nhìn sang ta, trên mặt hắn không còn vẻ tức giận nữa: “Cô cô vừa nói nàng… Đau lòng cho ta?”
“Bà ấy kể chuyện lúc ngươi còn bé, ta nghĩ ngươi chưa từng đón sinh thần, cũng không có khóa ngọc nên mới tự ý làm.”
Nói xong, ta sợ sệt ngẩng đầu nhưng lại nhìn thấy vẻ mặt của Vệ Lê Mân dịu đi. Tuy chỉ trong chớp mắt, nhưng lớp sát khí bao quanh hắn như cũng tạm tan.
Bầu không khí xung quanh không còn căng thẳng như khi nãy nữa.
“Ta nhớ nàng có một cái khóa vàng phải không?” Ngón tay Vệ Lê Mân khẽ gõ lên bàn, ánh mắt nhìn vào khóa ngọc, giọng nói như đang tán gẫu.
Ta vốn đã quên chuyện này nhưng Vệ Lê Mân vừa nói vậy, ta bỗng nhớ đến khoảng thời gian khó chịu nổi đã qua ấy.
Ta với Lưu Quang đều có một đôi khóa vàng, ta là Chu Tước, đệ ấy là Bạch Hổ, đây là khóa vàng chúng ta có được lúc phong hiệu khi mới sáu tuổi. Hoàng đế Tây Quốc đã thưởng cho chúng ta, được rèn từ còng tay bằng vàng mà mẫu hậu từng đeo.
Đôi khóa vàng đó, ta với Lưu Quang chưa từng mang lần nào, vẫn luôn cất ở đáy rương, hôm nay lại nghe Vệ Lê Mân nói: “Mang đến cho ta xem một chút.”
Ta mang khóa vàng đó đến, Vệ Lê Mân đặt trong lòng bàn tay, đầu ngón tay vuốt ve đường vân: “Kim ngọc lương duyên, long phượng trình tường, thế mà lại rất xứng đôi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Đổi con chu tước này thành phượng hoàng đi để xứng đôi với ta.” Vệ Lê Mân cứ như đang lẩm bẩm gì đó, sự áp bức trên người hắn vô thức xuất hiện.
Trong ánh mắt của Vệ Lê Mân có sự bức bách và uy h.i.ế.p, ta thuận theo cúi đầu xuống rồi nói: “Được.”
Duyên Tròn Mộng Lành
Ngày hôm sau, cung nữ chưởng sự của cung Bạch Ngọc đổi thành một tiểu cung nữ mà ta chưa từng gặp lần nào, tướng mạo bình thường, cuộc sống bình thường, tên là Thường Nhi.
Ngày hôm đó, trong ngọc tiêu, ta lại nhìn thấy tờ giấy: “Thường Nhi nước Mạn ra mắt nương nương.” Chữ viết này giống với tờ giấy bảo ta làm sinh thần cho Vệ Lê Mân.
Nhìn thấy mấy chữ này, trong lòng ta nhất thời hiểu rõ mọi chuyện. Thường Nhi là người do Hoàn Dã phái đến, nàng ấy dùng khóa ngọc để đổi v.ú nuôi đi, từ nay về sau mọi chuyện ở cung Bạch Ngọc cũng thuận tiện hơn nhiều.
Có Thường Nhi ở đây, ta dần hiểu được chuyện gì đang xảy ra bên ngoài.
Hoàn Dã đúng là con tin, nhưng nay nước Mạn đã khác xưa, trải qua mười lăm năm tích góp, nước Mạn đã âm thầm trở nên rất thịnh vượng. Còn Tây Quốc, vì tiên đế tiêu xài phung phí nên cũng dần xuống dốc hơn. Thật ra ở Tây Quốc, Vệ Lê Mân cũng không thể tùy tiện động vào Hoàn Dã được.
Hoàn Dã đang hoạt động rất chu toàn ở khắp nơi, Vệ Lê Mân chỉ có thể âm thầm sai người cản chân mà thôi. Một là do không dám trở mặt với nước Mạn, vốn dĩ hắn soán vị cũng không danh chính ngôn thuận rồi. Các hoàng t.ử được phong tước cũng nhìn chòng chọc như hổ rình mồi, có ý đồ mưu phản. Hắn đã sớm sứt đầu mẻ trán, thế cục quốc nội như vậy nên hắn căn bản không dám tuyên chiến với nước Mạn. Hai là không được, Vệ Lê Mân từng bí mật nói chuyện với Hoàn Dã, tỏ ý cầu hòa.
Thế cục bên ngoài rắc rối phức tạp, nước Mạn cũng không có thực lực thâu tóm Tây Quốc. Còn Vệ Lê Mân nếu muốn cá c.h.ế.t lưới rách với nước Mạn thì cũng sẽ bị tổn hại nặng nề, vậy nên thế cục đành phải giằng co như vậy.
“Mấu chốt để phá thế cục như vậy là ở người.” Thường Nhi kể xong chuyện bên ngoài liền nói tiếp: “Lúc ấy nước Mạn đã dẹp xong tòa thành trì của Tây Quốc, không ngờ lúc đó tân hoàng lại lên ngôi, khống chế người và Lưu Quang công t.ử. Nếu tiếp tục cường công thì chỉ sợ bất lợi với người, hơn nữa cũng không thể nuốt cái mâm lớn là Tây Quốc được. Chi bằng đổi sách lược, vừa bảo vệ người vừa hoàn thành cho xong chuyện này.”
Vậy nên nước Mạn giả vờ thua trận cầu hòa chỉ vì muốn Hoàn Dã đến Tây Quốc ủ mưu. Huynh ấy hoạt động khắp nơi ở Tây Quốc, đã khơi dậy sóng gió bên ngoài khiến các hoàng t.ử tức giận, làm Tây Quốc rối loạn lên rồi lật đổ.
Nhưng mà, nếu ngày nào Vệ Lê Mân không thả ta thì ngày đó Hoàn Dã không dám truyền tin về bảo nước Mạn xuất binh.
“Chỉ khi người an toàn rồi thì chủ t.ử mới không có nỗi lo về sau.” Thường Nhi quỳ xuống, vẻ mặt nghiêm túc: “Chủ t.ử vốn không muốn kéo người vào, nhưng thay vì chờ chủ t.ử cứu người, chi bằng người hãy tự cứu mình.”
Tự cứu mình…?
“Khiến bệ hạ buông bỏ phòng bị với người.” Thường Nhi cười chúm chím, nhất định sẽ được.